Tác giả: Diệp Tử
Ngày cập nhật: 04:01 22/12/2015
Lượt xem: 1341874
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 10.00/10/1874 lượt.
gật đầu rồi lại lắc đầu.
“Hơ hơ”, người thanh niên cười. “Say đến mức này cơ à.” Anh ngẫm nghĩ một lát rồi nói: “Anh đưa em ra phòng nghỉ ngồi một lát đã nhé”. Anh biết dù có trưng cầu ý kiến của cô cũng chẳng để làm gì, bèn tự kéo cánh tay cô, nửa dìu nửa kéo cô sang bên đó.
Có lẽ là do động tác hơi mạnh, chiếc điện thoại trong túi anh liền rơi ra, Chung Lăng nhanh tay nhặt lên, lây ngón tay vân vê chiếc dây đeo điện thoại hồi lâu, tần ngần hỏi: “Sao anh lại đeo chiếc dây đeo sứt một miếng này vào điện thoại như bảo bối vậy?”
Người thanh niên không trả lời, chỉ lặng lẽ đón lấy chiếc điện thoại rồi đút cẩn thận trở lại vào trong túi, nét mặt lộ rõ vẻ đau buồn khó tả.
Khi tỉnh giấc, Chung Lăng phát hiện thấy mình đang nằm trên ghế sofa trong phòng nghỉ của quán bar.
Mọi chuyện đêm hôm qua dần dần tái hiện trong đầu, Chung Lăng sợ quá ngồi bật dậy, suýt thì cắn cả vào lưỡi.
May mà quần áo trên người dù dính đầy vết nôn, nhưng không hề suy chuyển.
Cô liền thở phào, vị thần may mắn vẫn mỉm cười với cô, cô đã thoát được đại nạn.
“Em dậy rồi hả?” Chủ nhân của giọng nói trầm ấm, dễ nghe kia chính là Đường Tranh.
Rất lâu sau này, khi đã trở thành bạn gái của Đường Tranh, Chung Lăng đã từng hỏi về chuyện sợi dây đeo điện thoại đó.
Đường Tranh nói đã vứt đi lâu rổi, đồng thời anh cũng thẳng thắn nói rằng vứt đi món đồ đó chính là gạt bỏ mọi chuyện trong quá khứ.
Và hiện tại, Chung Lăng lại nhìn thấy nó trong phòng làm việc của Hướng Huy.
Thời gian đầu Chung Lăng cũng từng nghi ngờ cô đã nhận nhầm đối tượng để báo ơn, vì mỗi lần cô hỏi về các tình tiết xảy ra trong quán bar đêm hôm đó, Đường Tranh đều trả lời rất sơ sài.
Nhưng chuyện Đường Tranh làm thuê ở quán bar Claridges là sự thật. Và cũng chính vì giúp Chung Lăng mà anh đã khiến đồ đạc trong quán bar bị phá hỏng, tối hôm đó có năm nhân viên phục vụ bị nghỉ việc.
Chung Lăng rất áy náy, đổng thời trong lòng cũng vô cùng cảm kích.
Tình cảm của cô đối với Đường Tranh một phần xuất phát từ sự cảm kích, mặc dù trong quá trình yêu nhau, từ lâu cô đã phát hiện ra hai người không có tiếng nói chung, hai người không thể đối xử nhẹ nhàng, thấu hiểu cho nhau, cô thường xuyên phải nhượng bộ hết lần này đến lần khác để duy trì mối tình này.
Cô cảm thấy rất mệt mỏi, mệt cả về thể xác lẫn tâm hồn.
“Nghĩ gì mà thất thần vậy?” Hạ Dương gõ cửa mấy lần nhưng Chung Lăng không có phản ứng gì, anh liền tự xoay nắm đấm cửa, vừa vào thì thấy Chung Lăng đang nhìn chằm chằm vô thức vào màn hình máy tính.
Chung Lăng trở về với thực tại: “Không có gì cả”, nét mặt có phần mất tự nhiên: “Anh ngồi đi”.
Hạ Dương liền ngồi xuống, đặt tập giấy tờ trên tay xuống bàn.
“Sếp tổng muốn anh và tôi ngày mai sang công ty Micro, thuyết phục giám đốc bộ phận mua sắm của họ tiếp tục thực hiện hợp đồng.”
“No vấn đề.” Hạ Dương nhìn cô: “Khoảng mấy giờ?”.
“Sáng ra là phải sang đó ngay, phải cho người ta cơ hội thể hiện chứ.” Chung Lăng chống tay lên trán, chuyến công du này không hề dễ chơi.
Hạ Dương mỉm cười: “Ok”.
Chung Lăng lấy tài liệu của Micro ra: “Có một số chi tiết tôi muốn nói chuyện thêm với anh, để ngày mai không xảy ra trục trặc gì”.
“Ngay bây giờ ư?” Hạ Dương giơ tay lên nhìn đồng hồ.
“Anh có việc gì à?”
“À không, bắt đầu đi thôi.” Hạ Dương khẽ cười.
Chung Lăng tạm thời gạt đi mọi suy nghĩ vẩn vơ trong đầu, tập trung tinh thần vào công việc.
Đến khi ngẩng đầu lên đã là tám giờ tối.
Chung Lăng nói với vẻ biết lỗi: “Sorry, không làm lỡ việc của anh chứ?”
Hạ Dương nhìn đồng hồ: “Vẫn kịp, không có việc gì nữa thì anh về trước nhé”.
“Ok.” Chung Lăng mím môi: “Lái xe cẩn thận”.
“Chắc chắn rồi.” Hạ Dương ngừng một lát rồi quay lại: “Cùng đi nhé, tiện đường đưa em về”.
“Không cần đâu, tôi vẫn muốn ngồi thêm lát nữa.” Có một số vấn đề cô vẫn chưa hiểu hết, cô cần yên tĩnh một mình để suy nghĩ.
“Ok.” Hạ Dương ra khỏi phòng làm việc và đóng cửa lại.
Chung Lăng cắn bút, ngồi một lát mà một tiếng đồng hồ đã trôi qua.
Đầu óc rối như tơ vò, lúc thì nhớ lại chuyện ở Anh sáu năm về trước, lúc lại loanh quanh với việc ngày mai phải đối phó như thế nào trước sự cứng rắn của Micro, cuối cùng cô thấy mắt hoa lên, gần như không thể suy nghĩ được nữa, bèn bực bội gạt đống giấy tờ sang một bên, thất thần nằm gục xuống bàn một lúc, tâm trạng mới dần dần bình tĩnh trở lại.
Có tiếng gõ cửa rất nhẹ ngoài cửa. “Mời vào”.
Cửa mở ra, cô hơi sững lại: “Sếp tổng?”
“Tôi thấy đèn phòng làm việc của cô vẫn sáng nên gõ cửa.” Hướng Huy bình thản nói. “Muộn thế này rồi mà còn chưa về à?”
Chung Lăng mỉm cười đáp: “Có một ít việc vừa giải quyết xong”.
“Vậy hả.” Hướng Huy ngập ngừng trong giây lát: “Bây giờ về chứ, để tôi đưa cô một đoạn”.
Chung Lăng không suy nghĩ gì mà đồng ý ngay: “Ok, cảm phiền sếp đợi một lát nhé”.
“Ừ.” Hướng Huy ngồi trên ghế sofa đối diện với cô đợi cô xếp lại giấy tờ trên bàn làm việc, rất nhiều cảm xúc len lỏi trong lòng Chung Lăng, cô không biết nên mừng vì cuối cùng Hướng Huy đã th