Tác giả: Diệp Tử
Ngày cập nhật: 04:01 22/12/2015
Lượt xem: 1341877
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1877 lượt.
hớp chớp mắt: “Đơn từ chức tôi cũng viết xong rồi”.
Trong lòng Hướng Huy rối như tơ vò, vô cùng khó nói.
“Nói nhiều như vậy, tôi thấy như trút được gánh nặng.” Chung Lăng đứng dậy: “Chắc là tôi không có duyên cho lắm, không sống chan hòa được với đồng nghiệp, họ sẽ không phải đề phòng tôi mọi lúc mọi nơi nữa”. Cô mỉm cười, “Thôi, tôi về đây, cảm ơn sếp đã khoản đãi”.
“Đợi đã”, Hướng Huy thanh toán với tốc độ nhanh nhất: “Để tôi đưa cô về”.
“Ok, cảm ơn sếp” Chung Lăng nghiêng đầu, ý cười lấp lánh trong đáy mắt.
Đêm nay, Chung Lăng ngủ không ngon, nằm xuống được một lúc thì trằn trọc đến tận khi trời sáng.
Cô lo cho mình một bữa sáng đơn giản, bê chiếc ghế ra ngoài ban công rồi chậm rãi thưởng thức.
Các cụ già tập thể dục buổi sáng người thì lắc hông, người thì vặn mình, vẫy tay, ai nấy đều hồng hào tràn đầy sức sống, cũng có một số người chạy bộ quanh khu dân cư, trong đó có một đôi vợ chồng trẻ khiến người khác phải chú ý.
Chính là vợ chồng Diêu Thiên Thiên và Thẩm Hạo ở nhà đối diện với Chung Lăng.
Chung Lăng đã không dưới một lần nhìn thấy Diêu Thiên Thiên bị Thẩm Hạo lôi ra khỏi nhà lúc sáng sớm, gọi bằng một cái tên mĩ miều là tắm trong nắng mai, hít thở bầu không khí trong lành. Mỗi lần nhìn thấy Thẩm Hạo dịu dàng lau mồ hôi trên trán cho Thiên Thiên, trong lòng Chung Lăng luôn cảm thấy vô cùng ấm áp.
Đang hào hứng theo dõi thì một chiếc ô tô từ từ đi vào trong cổng khu chung cư, kiểu xe và biến số trông khá quen, Chung Lăng đột nhiên trợn tròn mắt. Quả nhiên chỉ mấy phút sau, điện thoại của cô liền đổ chuông.
“Lăng Lăng, ba đây”
“Có chuyện gì không ba?”
Giọng ông Chung trầm ngâm: “Hôm nay là ngày giỗ của mẹ con, ba muốn cùng con ra thăm mẹ”.
Người Chung Lăng run lên.
“Ba đang ở dưới sân rồi, con chuẩn bị rồi xuống luôn nhé.”
Một nét buồn thoáng hiện trên khuôn mặt Chung Lăng, hàng mi dài của cô rung rung, giọng trầm xuống: “Ba, hôm nay con có một việc rất quan trọng phải làm, con không thể đi cùng ba được”.
Một lúc lâu không có động tĩnh gì, lâu đến mức Chung Lăng tưởng ông Chung đã cúp máy. Một lát sau, giọng ông lại cất lên buồn buồn: “Lăng Lăng, ba biết con vẫn còn trách ba, nhưng hôm nay là ngày giỗ của mẹ con, hai cha con ta có thể cùng ra thăm mẹ được không?” Giọng ông dường như từ nơi xa xăm vọng lạị, trầm và khàn.
Vẻ chua chát hiện lên trên đôi mắt Chung Lăng: “Ba, con không nói dối ba và cũng không muốn tranh cãi với ba, con có việc quan trọng nên không thể vắng mặt, không tin ba có thể hỏi Hạ Dương”.
Im lặng.
Chung Lăng đành nói tiếp: “Xong việc con sẽ cố gắng đến”.
Cuối cùng ông Chung lặng lẽ thở dài: “Thôi tùy con”.
Chung Lăng nhìn thấy chiếc xe quay đầu, bánh xe ma sát với mặt đường phát ra tiếng kêu chói tay rồi nhanh chóng lao vút đi, cô chống tay lên trán, cảm giác vô cùng mệt mỏi.
Sau khi Chung Lăng và Hạ Dương đến công ty mang hết các tài liệu có liên quan đi, Hạ Dương lái xe chở cô đến công ty Micro.
Hai người được mời vào phòng hội nghị, chỉ có điều thời gian chờ đợi không phải là ngắn.
Chung Lăng bắt đầu sốt ruột, liên tục nhìn đồng hồ.
“Bình tĩnh đi, đừng sốt ruột.” Hạ Dương nói. “Em cũng nói rồi đấy, phải cho họ cơ hội ra oai chứ.”
Chung Lăng há miệng nhưng không nói gì.
Cuối cùng, dưới sự hộ tống của một đám người, giám đốc bộ phận mua sắm của công ty Micro mới lững thững bước vào.
Ông Triệu giới thiệu: “Đây là giám đốc bộ phận mua sắm của chúng tôi Lawrence Vương”.
“Xin chào giám đốc Vương.” Chung Lăng đưa tay ra trước, nhưng vẻ mặt gã Lawrence lại tỏ ra rất cao ngạo, không thèm nhìn cô mà quay sang nói với Hạ Dương: “Một mình anh đến thôi sao? Tại sao giám đốc thị trường của các anh không đến? Coi thường công ty nhỏ của chúng tôi ư?”
Chung Lăng có phần ngại ngùng, nhưng cô phản ứng rất nhanh, lập tức đưa danh thiếp ra.
Lawrence thờ ơ liếc qua, nét mặt lập tức thay đổi rõ rệt.
Ông Triệu cũng cầm trên tay tấm danh thiếp đó, mắt nhìn Chung Lăng với vẻ không tin, tranh thủ lúc mọi người không chú ý, liền liếc xéo Hạ Dương một cái, anh chàng liền trều môi với vẻ rất vô tội.
Lavvrence, ông Triệu cùng mấy vị trợ lý khác ngồi ở đầu bên kia bàn hội nghị, Chung Lăng và Hạ Dương ngồi phía đối diện vói họ, nhân lực tuy hơi mỏng nhưng Chung Lăng rất có kinh nghiệm trong những vụ như này nên không hề tỏ ra sợ hãi.
Ông Triệu khẽ hắng giọng rồi đi thẳng vào vấn đề: “Giám đốc Chung Lăng, trưởng phòng Hạ Dương, thiết bị do quý công ty cung cấp liên tục xảy ra sự cố, khiến lãnh đạo cua chúng tôi rất không hài lòng”.
Chung Lăng nói: “Đây đúng là trách nhiệm của bên chúng tôi, tôi rất xin lỗi vì đã để xảy ra những vấn đề này”.
“Vậy thì”, Mắt Lawrence sáng lên, “chắc là giám đốc Chung Lăng không phản đối trước yêu cầu của chúng tôi đúng không?”.
“Yêu cầu gì ạ?” Chung Lăng cười rất vững tâm. “Nếu yêu cầu đó hợp lý và nằm trong phạm vi khả năng của chúng tôi thì chắc chắn chúng tôi sẽ cố gắng đáp ứng.”
“Trước hết là bồi thường vì đã ảnh hưởng đến công việc của chúng tôi.” Lawrence chậ