Tướng Công Thiếp Tóm Được Chàng Rồi
Tác giả: Diệp Tử
Ngày cập nhật: 04:01 22/12/2015
Lượt xem: 1341879
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1879 lượt.
giống như việc giữa họ chưa bao giờ xảy ra tranh cãi hay mâu thuẫn.
Chung Lăng bị tiếng chuông điện thoại đánh thức, tiếng chuông đổ hết hồi này đến hồi khác, không hề biết mệt, dường như không được nhấc máy, điện thoại cứ đổ chuông quyết không chịu thôi.
“A lô.” Giọng cô lộ rõ vẻ mệt mỏi.
Đối phương dừng lại một lát rồi hỏi dò: “Ngủ sớm thế? Người không khỏe à?”
“Đêm qua ngủ không ngon.” Chung Lăng dụi mắt hỏi:
“Có chuyện gì vậy?”
“Không có việc gì thì không thể tìm em sao?” Tống Minh Chí bật cười thành tiếng. “Anh muốn mời em đi ăn thôi mà.”
“Lần sau nhé, em ngại đi lắm.” Chung Lăng đang yên vị trong bộ quần áo ngủ, được nằm cuộn tròn trong chăn mềm là điều tuyệt vời biết bao, thực sự không muốn trở dậy.
“Nếu em không ngại thì anh có thể mang đến nhà.” Tống Minh Chí vui vẻ nói.
Lúc đầu Chung Lăng không hiểu, liền ngẩn người hỏi:
“Gì cơ?”
Tống Minh Chí cười vui vẻ: “Em thích ăn gì để anh mua rồi mang đến nhà em”.
Chung Lăng vội ngồi ngay ngắn dậy: “Em nấu tạm ít mì ăn là được, không phải phiền thế đâu”.
“Nếu anh không thấy phiền thì sao?”
Chung Lăng không biết phải đáp lại thế nào, anh chàng đã nói đến nước đó rồi, cô cũng ngại từ chối lần nữa.
“Nửa tiếng đồng hồ nữa anh sẽ có mặt.” Đã đạt được mục đích, Tống Minh Chí cười tủm tỉm nói.
Tống Minh Chí đến nhà hàng gọi mấy món đặc sản rồi bảo họ đóng hộp, vừa lái xe vừa vui vẻ hát nhẩm theo mấy giai điệu trong CD đang nghe.
Mặc dù nhan sắc của Chung Lăng không đến mức nghiêng nước nghiêng thành, nhưng khí chất hơn người, ánh mắt cô toát lên vẻ kiên cường không chịu thua kém các đấng mày râu, không giống với tất cả những cô gái mà trước đây anh đã từng tiếp xúc, hơn nữa Chung Lăng luôn tỏ thái độ xa cách với anh, khiến anh thấy rất khó quên.
Chung Lăng đã đồng ý cho anh đến nhà chơi, thế có nghĩa là không phải cô không có thiện cảm với anh.
Nghĩ đến đây, ý cười lại hiện lên trong mắt anh, tâm trạng vô cùng phấn chấn.
Chung Lăng vội vàng dọn dẹp qua loa phòng ốc, không hẳn là cô coi trọng Tống Minh Chí, mà là thói quen tốt đã được rèn sau nhiều năm sống ở Anh, người Anh rất chú trọng lễ nghĩa.
Nghe thấy tiếng chuông cửa, cô chỉnh đốn lại quần áo và đầu tóc rồi mới đi ra mở cửa.
“Haiz, chị có nhà thật là may quá, em lại quên mang chìa khóa.” Diêu Thiên Thiên hậm hực đi vào phòng rồi ngồi phịch xuống ghế sofa.
Chung Lăng mỉm cười tỏ vẻ thông cảm.
“Em không làm phiền chị chứ ạ?” Diêu Thiên Thiên ngó sang trái rồi lại ngó sang phải.
“Không đâu, em có thể yên tâm đợi đến khi Thẩm Hạo sang đón về.” Chung Lăng mím môi trêu chọc.
“Hi hi.” Diêu Thiên Thiên cười rất vô tư.
“Uống gì nhé?” Chung Lăng mở tủ lạnh rồi ngoái lại hỏi.
“Coca.” Diêu Thiên Thiên tính vẫn còn rất trẻ con.
“Ờ, không có Coca.”
“Thế Sprite vậy.”
“Cũng không có.”
Diêu Thiên Thiên bật cười: “Thế chị có cái gì?”
Chung Lăng gãi đầu: “Thực ra chỉ có nước lọc đóng chai của nhiều hãng khác nhau thôi”.
“Cũng được.”
Chung Lăng rót đầy một cốc cho Diêu Thiên Thiên, khiến cô bé thích thú vỗ tay liên hồi.
“Lát nữa đợi Thẩm Hạo về, bắt anh ấy phải mời chị đi ăn, suốt ngày làm phiền chị như thế này, em thấy ngại quá.” Diêu Thiên Thiên cười khúc khích nói.
“Em mà khách khí như vậy thì sau này nếu có muốn nhờ Thẩm Hạo thay hộ cái bóng đèn, đường ống nước gì đó thì sao chị dám mở miệng.” Chung Lăng vui vẻ đáp, môi mím chặt.
Diêu Thiên Thiên tinh nghịch làm mặt hề với Chung Lăng: “Chị cứ thoải mái sai, anh ấy mà dám chống đối, em sẽ xử lý giúp chị”.
Đây chính là điểm đáng yêu của Diêu Thiên Thiên, chân thành, thoải mái, dễ dàng chiếm được thiện cảm của người khác. Tiếp xúc với cô ấy thấy rất dễ chịu, ai cũng cảm thấy dễ gần.
Khi chuông cửa lại một lần nữa đổ, Chung Lăng và Diêu Thiên Thiên đang nói chuyện với nhau rất vui vẻ.
Tống Minh Chí chỉ sững lại trong tích tắc rất ngắn rổi lịch sự gật đầu với Diêu Thiên Thiên: “Chào em”. Sau đó lại hạ thấp giọng hỏi: “Em có khách à?”.
“Vâng.” Chung Lăng không giải thích gì thêm.
“Thế… anh không làm phiền em nữa nhé, hôm nào anh sẽ đến sau.” Tông Minh Chí biết ý liền đặt ngay chiếc túi nilon đang cầm trên tay xuống dịu dàng nói: “Em tranh thủ ăn đi cho nóng”.
Chung Lăng mỉm cười tỏ ý biết lỗi: “Vâng”.
Tiễn Tống Minh Chí về rồi, không hiểu sao Chung Lăng lại thở phào. Cô luôn nghĩ rằng giữa cô và anh chưa đi đến bước đó, tự nhiên cho anh vào nhà, cảm thấy có cái gì đó không ổn lắm.
Quay vào thì thấy Diêu Thiên Thiên nháy mắt hỏi: “Bạn trai chị hả?”
“Bạn bình thường thôi.” Giọng Chung Lăng rất bình thản, rồi cô vào bếp lấy đĩa và đũa ra. “Em có số được ăn ngon nhé, ngồi ăn luôn cùng chị đi.”
Diêu Thiên Thiên không hề khách khí mà gắp ngay miếng thịt vịt da giòn lên ăn, cười tươi để lộ hàm răng trắng muốt: “Nếu có chai bia nữa thì càng tuyệt”.
Chung Lăng bật cười, nheo mắt xoa xoa mái tóc ngắn tinh nghịch của cô bé.
Diêu Thiên Thiên là người rất dễ hài lòng với những gì mình có, niềm vui đơn giản của cô bé cũng đã nhanh chóng lây sang