Tác giả: Diệp Tử
Ngày cập nhật: 04:01 22/12/2015
Lượt xem: 1341979
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1979 lượt.
Dương lại quay sang liếc Chung Lăng cười.
Chung Lăng thấy sởn hết gai ốc trước nụ cười của anh chàng, liền hỏi: “Gì vậy?”
“Vừa nãy điệu bộ của cô rất giống chuyên gia đàm phán.” Hạ Dương cười cười.
Chung Lăng cũng cười: “Vậy hả”. Vì cuộc đàm phán này mà cô đã phải chuẩn bị rất nhiều.
Hạ Dương nhìn cô chăm chú hồi lâu, nụ cười vẫn đọng trên môi.
Chung Lăng bắt đầu tỏ ra luống cuống: “Đến chỗ rẽ thì dừng xe, về công ty anh báo với sếp Hướng là tôi xin nghỉ, cứ nói là tôi có một số chuyện riêng cần phải giải quyết, hôm nay không đến công ty nữa”.
Hạ Dương uể oải cười: “Đi đâu vậy? Để tôi đưa đi”.
“Không cần.” Chung Lăng quả quyết.
Hạ Dương biết không đấu nổi với cô, đành phải cho cô xuống ở ngã tư.
Chung Lăng bắt một chiếc taxi rồi chạy thẳng đến phần mộ của mẹ cô.
Không biết trời mưa lất phất từ lúc nào. Mưa bụi bay bay, thỉnh thoảng có cơn gió xuất hiện, thổi bay vẻ tiêu điều của ngày đông, ý xuân tràn ngập đất trời, nhưng không cuốn đi được nỗi cô đơn và lẻ loi len lỏi trong lòng Chung Lăng.
Lúc này đây, cô đang một mình đi đi lại lại trước cổng nghĩa trang Phúc Thọ Viên của Thượng Hải, ngần ngừ hồi lâu, hít một hơi thật sâu rồi chậm rãi đi vào bên trong.
Cô đặt một bó hoa tươi trang nhã xuống, thì thầm điều gì đó, ngón tay vuốt nhẹ tấm bia đá cẩm thạch màu đen, lau đi lau lại rất tỉ mỉ.
Nước mắt lăn dài trên má, đã nhiều năm trôi qua, cô lại một lần nữa có mặt ở chôn này, nhưng cô vẫn không thể làm chủ được cảm xúc của mình.
Tiếng bước chân lạo xạo dừng lại bên cạnh Chung Lăng, cô chưa kịp ngẩng đẩu lên thì một tờ giấy ăn thoang thoảng mùi hoa oải hương đưa ra trước mặt cô, ngước đôi mắt nhạt nhòa lên, bên tai là giọng nói trầm âm: “Cô chủ”.
Chung Lăng vội quệt nước mắt, cố gắng rặn ra một nụ cười: “Sao anh vẫn chưa về?”
“Chủ tịch bảo tôi đến đón cô.” Lưu Duy Minh châm một điếu thuốc, ngọn lửa màu xanh nhạt bốc lên, khiến trong giây lát cô có cảm giác như lại được quay trở về với những năm tháng vô lo vô nghĩ đó.
Chung Lăng lặng lẽ nhìn khói thuốc tỏa ra xung quanh, ánh mắt mơ màng.
Lưu Duy Minh cúi người vái một vái trước bia mộ rồi quay lại nói: “Mưa mỗi lúc một to, để tôi đưa cô về”.
Chung Lăng lắc đầu: “Tôi vẫn muốn ở đây một lát nữa, anh về trước đi”.
Sắc mặt Lưu Duy Minh sầm xuống, sau đó lại nhanh chóng trở lại bình thường. Anh đưa chiếc ô đang cầm trên tay cho Chung Lăng: “Cô cầm lấy đi”, đầu không ngoảnh lại biến mất trong màn mưa.
Chung Lăng sững sờ nhìn theo bóng Lưu Duy Minh, anh vẫn dịu dàng, chu đáo như trong ký ức.
Nụ cười của mẹ trên tấm bia vẫn như ngày nào, dường như mọi nỗi phiền muộn, rắc rối nơi trần thế đều không liên quan đến bà.
Chung Lăng thở dài một tiếng, nưóc mắt lại một lần nữa ướt nhòe.
Cùng lúc đó, Lưu Duy Minh lái chiếc xe màu đen chạy quanh cổng Phúc Thọ Viên hết vòng này đến vòng khác, sự trở về của Chung Lăng khiến trái tim vốn đang bình yên của anh lại bắt đầu gợn sóng, những ký ức xưa như thủy triều trào dâng trong lòng.
Hóa ra, anh chưa thể quên được cô.
Đối phó một cách nhẹ nhàng chỉ là bề ngoài giả tạo được giấu rất kỹ, chỉ vì tự ti mà từ trước đến nay anh chưa bao giờ dám giành cô lại cho mình.
Trong gương chiếu hậu, trời mưa như trút nước, một hình bóng mỏng manh quen thuộc từ xa tiến lại gần, Lưu Duy Minh rít một hơi thuốc sâu rồi ném đầu mẩu đi, đánh lái từ từ lùi lại.
Anh kéo cửa xuống nói: “Cô lên xe đi”. Tựa như một lời mời rất tùy ý, nhưng trái tim lại đập thình thịch.
“Không cần đâu, tôi gọi taxi, tiện mà.” Chung Lăng liền từ chôì.
Lưu Duy Minh không mời thêm nữa, nhưng anh vẫn cho xe chạy bên cạnh Chung Lăng, cô đi nhanh thì anh lái nhanh, đi chậm thì anh lái chậm, mãi cho đến khi Chung Lăng không thể chịu được nữa, làm mặt lạnh lườm Lưu Duy Minh một cái, anh mới lên tiếng: “Đoạn đường này rất dài, trời mưa nên rất khó bắt xe, tội gì cô phải làm khó với chính mình?”
Anh mở cửa xe, Chung Lăng cắn môi, nhìn vẻ thảm hại ướt từ đầu đến chân của mình, nghĩ một lát rồi chui vào xe.
Trong xe mịt mù hơi nước, Chung Lăng bất giác hắt xì hơi, Lưu Duy Minh vội đưa cho cô một cái khăn mặt sạch: “Cô lau ngay đi”.
Chung Lăng lặng lẽ đón lấy, hai người lại chìm trong im lặng, bầu không khí trong xe vô cùng ngột ngạt.
Ánh mắt Lưu Duy Minh lúc tối lúc sáng, anh đột nhiên hỏi: “Có phải cô vẫn còn trách tôi không?”
Nét mặt Chung Lăng sững lại trong giây lát, nụ cười trên môi vô cùng khó đoán: “Hả? Anh từng làm chuyện gì có lỗi với tôi à?”
Lưu Duy Minh như bị nghẹn lại, hồi lâu không thốt được lời nào.
Ánh mắt sâu thẳm của Chung Lăng sầm xuống, bao nhiêu năm đã trôi qua, cho dù trong lòng vương vấn đến đâu cũng đã gác lại rồi, chỉ có điều năm xưa bị từ chối thẳng thừng như vậy, ít nhiều cảm thấy mất mặt mà thôi.
Lưu Duy Minh đưa mắt nhìn xuống hỏi: “Cô về nhà, về công ty hay đến thăm chủ tịch?”
“Về nhà.” Cả đêm hôm qua Chung Lăng ngủ không ngon, giờ đã giải quyết được vấn đề của Micro, cô có thể ngủ một giấc yên lành.
“Vâng.” Lưu Duy Minh nhẹ nhàng gật đầu,