Tác giả: Trang Trang
Ngày cập nhật: 04:17 22/12/2015
Lượt xem: 1342135
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2135 lượt.
nhưng với Lâm Hoài Dương coi như đã quen từ trước, cô không tiện làm thế.
“Chỗ này gần nhà em, chúng mình đi dạo, nhân tiện anh đưa em về”. Lâm Hoài Dương đi lên trước cô.
Anh ta không nhắc gì đến chuyện tình cảm sau này, Thiên Trần coi anh ta là bạn, kể rất nhiều những chuyện buồn cười khi cô đi phỏng vấn. Trên đường, Lâm Hoài Dương rất ít nói, nhưng thường nói mấy câu vào lúc không khí hai bên vừa rơi vào im lặng, chẳng mấy chốc đã đến nhà.
Đây là lần đầu tiên Thiên Trần đi gặp đối tượng mà không bị áp lực.
“Người rất được phải không?”. Mẹ cô vui vẻ hỏi.
“Rất tốt”.
“Mẹ thấy quá được, tiến sĩ, tuổi phù hợp, rất có tài, lại hiểu biết, lịch lãm”. Mẹ Thiên Trần hết sức hài lòng với chàng trai này.
Giáo sư Đào cũng gật đầu: “Bố cũng thấy rất tốt”.
Thiên Trần nghĩ tới Tiêu Dương, lòng lại chìm xuống. Người đó không tồi, cũng biết nói chuyện. Nhưng không phải Tiêu Dương của cô. Cô không có tình cảm đó, như Nghiêu Vũ nói, không thấy xúc động. Đâu phải cứ người tốt là có thể yêu.
Thấy cô không nói, mẹ lo lắng: “Cậu ta hơn Tiêu Dương bao nhiêu lần, một đám tốt như thế nếu bỏ qua, Thiên Trần, con sẽ hối hận, hơn nữa lần này là cậu ta nhờ Trương Lão giới thiệu, rất có thiện cảm với con”.
“Mẹ!”. Thiên Trần nói, nhìn ánh mắt hi vọng của mẹ, câu nói lại nghẹn trong họng: “Mới gặp lần đầu, tiếp xúc nhiều mới biết”.
Mẹ cô thở phào, chỉ cần Thiên Trần không từ chối. Bà liếc nhìn chồng, mỉm cười: “Mẹ biết, phải tiếp xúc nhiều, nhất định phải tiếp xúc nhiều”.
Về phòng riêng, Thiên Trần ủ rũ, gọi điện cho Tiêu Dương, điện thoại đổ chuông rất lâu, anh mới nhấc máy, hơi thở gấp. Thiên Trần ngạc nhiêu hỏi: “A Dương, anh đang làm gì?”.
“À, không làm gì. Bên trong hơi ồn, anh ra ngoài nghe”.
Thiên Trần hiểu, nhất định anh lại đang đánh bài, sợ cô giận nên đi ra ngoài. Thiên Trần lại ngao ngán, Tiêu Dương như thế, sao bố mẹ có thể chấp nhận? “Không có gì, chỉ hơi nhớ anh, hôm nay mẹ lại bắt em đi gặp một người”.
“Ờ, biết rồi, nghỉ sớm đi. Mai anh đến đón đi ăn”. Giọng Tiêu Dương rất bình thường, không nhận ra tâm trạng của anh.
“Vâng”. Thiên Trần không muốn giấu Tiêu Dương, những lần gặp trước cô cũng không giấu anh, huống hồ Lâm Hoài Dương quả thật rất ưu tú. Không biết Tiêu Dương có bận lòng, định nói với anh, nhân vật mới này có vẻ rất đặc biệt, mọi điều kiện đều rất tốt. Nhưng sao có thể nói với anh như vậy.
Cúp máy, Thiên Trần bàng hoàng. Như thế này cô và Tiêu Dương còn có thể kéo dài bao lâu?
Lâm Hoài Dương hành động rất nhanh. Ngày hôm sau đã đến nhà Thiên Trần ăn cơm, bố mẹ bảo cô nhất định phải về.
Thiên Trần vốn định không về, nhưng Tiêu Dương gọi điện báo, anh phải đi với Đồng Tư Thành, anh ta đang buồn vì chia tay với Nghiêu Vũ. Cô đành phải về.
Nếu lần Tiêu Dương đến, đằng sau bầu không khí bình yên là căng thẳng, bất an, lần này ngược lại. Bố mẹ cô thích Lâm Hoài Dương, mọi người nói cười rôm rả, không cần Thiên Trần bận tâm tìm câu chuyện khuấy động bầu không khí. Thiên Trần tâm trí ngẩn ngơ vẫn mỉm cười trò chuyện, không ai nhận ra.
Đây là người bố mẹ muốn ư? Cô không thể không thừa nhận, tảng đá đè trên ngực dường như được ném đi, cả người nhẹ bẫng.
Lâu lắm, lâu lắm rồi, Thiên Trần mới có cảm giác thoải mái như thế. Tất cả đều tự nhiên nhẹ nhàng, Lâm Hoài Dương không cần cô chủ động, sự lịch thiệp của anh, học vấn và hiểu biết của anh, phong độ của anh được cả gia đình cô ưa thích.
Niềm vui của mẹ, nụ cười của bố, sự tán thưởng của họ hàng… tất cả đều khiến Thiên Trần lầm tưởng, không có tình yêu cũng có thể sống vui vẻ.
Mọi áp lực, khổ tâm, day dứt bấy lâu chỉ trong một đêm đã biến mất tăm. Cô không cần bận tâm, không cần làm gì, chỉ cần vui vẻ thoải mái.
Lâm Hoài Dương đưa cô đến nhà anh. Đó là nhà của một kiến trúc sư. Bài trí đơn giản mà sang trọng. Hai gam màu lạnh, đen và nâu được kết hợp tuyệt vời, tạo nên phong cách và sự hài hòa độc đáo.
Góc tường kê chiếc dương cầm, Thiên Trần mở nắp, ngón tay lướt trên bàn phím, chuỗi âm thanh trong như tiếng nước khỏa ngân lên.
“Để anh chơi đàn cho em nghe”. Lâm Hoài Dương rất ít nói, anh không bận tâm thái độ bình bình của Thiên Trần, bởi bản thân anh là người trầm lặng ít lời.
Tiếng dương cầm bay bổng, ánh mặt trời đầu đông vàng nhạt chiếu vào phòng, Thiên Trần ngồi trên đi văng, cốc nước trước mặt chờn vờn tỏa khói. Cô lặng lẽ nhìn Lâm Hoài Dương, anh ngồi xoay lưng về phía cô, cao lớn và thẳng tắp, hoàn toàn chăm chú, mười ngón tay thon dài lướt trên phím.
Tiếng nhạc êm tròn thấm buồn, tựa những viên đá cuội lăn dưới ánh trăng dẫn niềm vui đi về phía vườn hoa ở mãi sâu trong rừng. Thiên Trần trôi trong giấc mơ, từ từ nhắm mắt, để cho tiếng đàn gột rửa lòng mình, để nó trở nên trong suốt, cuốn trôi mọi phiền não.
Giai điệu bỗng thay đổi, Lâm Hoài Dương cất tiếng hát, đó là bài Thời thơ ấu, nhịp điệu đơn giản, tiếng hát tròn rõ, hân hoan. Lòng Thiên Trần rung lên, cô ngồi ngay ngắn nghe anh hát.
Tiếng ve gọi hè về trong tán đa ven hồ, chiếc đu quay tít trên bãi cỏ, bướm nhởn