Tác giả: Trang Trang
Ngày cập nhật: 04:17 22/12/2015
Lượt xem: 1342083
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 10.00/10/2083 lượt.
o nhau đi ăn, cô mới thấy không muốn ăn, một mình ngồi trong phòng lên mạng, luôn cảm giác có vật gì đâm vào mắt. Chớp liên hồi, dụi mấy lần, vẫn không ổn, bắt đầu sắp xếp lại mấy thứ lộn xộn trên bàn, tay bỗng chạm vào chiếc di động màu hồng. Cầm lên, ngơ ngẩn mãi, cảnh tượng hôm qua ào về như nước lũ kèm sấm rền chớp giật.
A Dương! A Dương của cô! Thiên Trần giật mình nhảy lên, vớ túi xách, xông ra khỏi văn phòng, lao đến công ty anh.
Nhìn thấy cô hổn hển chạy đến, Đồng Tư Thành vỗ vai Tiêu Dương, đoạn đứng dậy đi ra.
Cách một mét, anh đứng cách cô một mét, giơ tay là chạm vào anh, cô nhíu mày, tại sao mắt A Dương mờ nhòe, như bọc lớp thủy tinh ráp?
Thiên Trần chớp mắt. Hai giọt nước như giọt pha lê lăn xuống. Khuôn mặt Tiêu Dương lập tức hiện ra nên rõ nét.
Anh từ từ nở nụ cười, nụ cười đó khắc hai đường hằn trên miệng, như vết sao cắt, cơn đau bùng ra từ chỗ đó.
Khi anh khép mi, Thiên Trần lao đến ôm chặt cổ anh, thổn thức: “A Dương, A Dương…”.
Tiêu Dương không thể cầm lòng, tay giơ, định ôm, lại chuyển thành gỡ tay cô, khẽ nói: “Đừng như thế, ngoan nào, vui lên, nha…”. Thiên Trần lại ôm lấy anh, ghì thật chặt. Tiêu Dương cố ép khí lạnh vào góc sâu trong lòng, đứng sững như gỗ, để mặc Thiên Trần ôm anh khóc.
Thiên Trần khóc đã mệt, tiếng nhỏ dần, ngừng lại, ngẩng nhìn anh, Tiêu Dương giơ tay che mắt cô, “Đừng…”.
Anh khóc ư? Thiên Trần run lên, càng giãy giụa, Tiêu Dương vừa buông tay, lập tức quay đi. “Sau này, đừng đến tìm anh nữa, nghe không?”.
Lâm Hoài Dương, bố mẹ và vô số những khuôn mặt hiện ra trước mắt, không quan trọng, tất cả đều không quan trọng nữa. Cô chỉ có một cơ thể bằng xương bằng thịt bố mẹ ban cho, đến từ đâu, thì trả ơn nơi đó. Thiên Trần cuối cùng thỏa hiệp. Thỏa hiệp với tình ruột thịt, từ bỏ tình yêu. Cô bịt miệng, quay người bỏ chạy, dùng dằng thêm nữa, cô sẽ không chịu nổi. Cô lao đi, chạy thục mạng ra ngoài.
Mùa đông năm đó, trên con phố đông người, có một cô gái trẻ, mặt tái nhợt, bước chân chạy nhanh nhất trong đời. Nhanh đến mức đem trọn mối tình đầu, trọn nỗi đắm say, mọi lời hứa hẹn trong bảy năm, quẳng lại rất xa phía sau.
Nghiêu Vũ rời thành phố A. Cô định hoàn thành loạt bài viết giới thiệu du lịch mấy thị trấn cổ trước Tết, đáp ứng nhu cầu của thị trường du lịch trong dịp nghỉ xuân. Một tuần liền, cô không gọi điện cho Hứa Dực Trung, anh cũng không liên lạc. Quan hệ giữa hai người cơ hồ bị đóng băng.
Khi cùng Trần Nghiệp rời thành phố, mãi đến lúc trong khoang máy bay có tín hiệu yêu cầu tắt điện thoại, cô mới nhìn lần nữa màn hình di động, thở dài rồi tắt máy, sau đó lại thay sim. Nắm chiếc sim bé nhỏ trong tay, bây giờ nó đã không thể truyền đến bất cứ thông tin gì.
Một tuần, là một tuần chờ đợi, cũng là một tuần đầu óc tỉnh táo.
Anh và cô bên nhau rất vui vẻ, anh và cô bên nhau cũng rất mông lung. Cô không kìm được giận, sức chịu đựng của anh cũng có hạn. Họ đều không hiểu nhau.
“Anh Nghiệp, đi với em anh có thấy lãng phí thời gian quý báu?”. Nghiêu Vũ dẹp những suy nghĩ miên man, mỉm cười hỏi.
Trần Nghiệp cười thật thà: “Anh xuất ngũ, ngoài một thân lực điền, còn có thể làm được gì? Anh làm theo ý chú. Một mình em ra ngoài, mọi người không yên tâm, anh làm vệ sĩ là hợp lí, lại còn được ngao du, mở mang tầm mắt”.
Nghiêu Vũ cười hì hì: “Ở quân đội chẳng phải anh làm đầu bếp sao? Tốt quá, chúng ta đi du lịch xem có món nào đặc sản, trở về mở nhà hàng, còn thích hơn làm bảo vệ”.
Trần Nghiệp mắt sáng lên: “Ý hay đấy, cứ như thế nhé”.
Chập tối hôm đó, hai người đến bản Chu, nghỉ trong một nhà trọ ở thị trấn cổ. Nghiêu Vũ đặt ba lô xuống, vừa đẩy cánh cửa thông ra ban công chợt sững sờ.
Một cây cầu vòm bằng đá trắng vươn dài vắt qua mặt hồ, trông như chiếc cầu vồng bay. Mảnh trăng lưỡi liềm như dát bạc lơ lửng trên cầu, bầu trời đêm xanh thẳm, một dãy thuyền cá đậu sát mép nước, những ngôi lầu nhỏ màu trắng đứng im lìm.
Mảnh trăng lặng lẽ di bước về phía tây đỉnh lầu, cây ngô đồng cô đơn trong sân vắng, lặng lẽ khép lại mùa thu.
Xua không đi, dứt không được là nỗi buồn xa cách.
Nghiêu Vũ há miệng ngơ ngẩn nhìn, nước mắt nhỏ trên khoảng ban công hẹp. Cô nhớ anh, từ hôm nổi giận khóa cửa, đến khi chuẩn bị hành lí, sau đó bay đến đây, cô không hề nhớ. Lúc này, nỗi nhớ giống như con côn trùng trườn đi, từ đáy lòng trườn lên, mơn man nhồn nhột khơi dậy dục vọng trong cô, muốn gọi điện cho anh, muốn nghe giọng nói của anh, muốn được anh dỗ dành, ôm ấp.
Nghiêu Vũ lau nước mắt trở về phòng, Trần Nghiệp đã sắp xếp xong đồ đạc. “Nghiêu Nghiêu, đi ra ngoài ăn gì chứ?”.
“Vâng”. Nghiêu Vũ khoác ba lô, ra khỏi cửa, ý định gọi điện cho Hứa Dực Trung bị nén lại.
Buổi tối ở thị trấn rất đông vui, Nghiêu Vũ chụp bao nhiêu cảnh đêm, đang mỏi chân, nhìn thấy bên đường rất nhiều biển hiệu “Đùi lợn quay Vạn Sơn”. Dưới ánh đèn từng chiếc đùi lợn to, bóng nhẫy, đỏ au, ánh vào làm mắt cô và Trần Nghiệp cũng đỏ rực, hai người nhìn nhau cười, bỏ ra ba mươi đồng mua một cái, không đi nữa, mang luôn về khách sạn nhân lúc