Tác giả: Trang Trang
Ngày cập nhật: 04:17 22/12/2015
Lượt xem: 1342075
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2075 lượt.
nó còn nóng hổi.
Trần Nghiệp dùng đôi tay nhà binh bửa chiếc đùi lợn quay vẫn bốc khói thành từng miếng. Nghiêu Vũ nhón một miếng, run run bỏ vào miệng. Mặt cô và Trần Nghiệp lập tức cùng nhăn nhó, đồng thanh kêu, “Ngọt quá!”.
“Anh còn nhớ hồi nhỏ anh nướng cá với mật ong không?”.
Trần Nghiệp cười ha hả. Cá do Nghiêu Vũ bắt được ngoài đồng, hồi đó rất nghèo, mật ong nhà nuôi được, anh dẫn cô ra bờ ruộng, phết mật ong lên cá đốt rơm nướng.
“Bao giờ anh lấy vợ?”.
“Sửa nhà hết năm ngàn, tổng chi phí lễ cưới cũng phải bằng ấy nữa, không có mười ngàn không xong”.
“Vậy thì phải bắt đầu thôi”. Nghiêu Vũ lau tay, mở laptop.
“Làm gì?”.
“Ghi lại những điều tâm đắc ngày hôm nay, đưa ảnh vào, chỉnh sửa, sau đó kể lại cảm nhận về món đùi lợn nướng Vạn Sơn!”. Nghiêu Vũ hăng hái bắt tay vào việc. “Anh này, anh ghi lại đặc điểm, mùi vị, lai lịch, cách làm món đùi lợn đó, sau này sẽ thu thập thêm tư liệu, tích lũy từng ít một, nhất định sẽ tìm được món gì có thể làm”.
Hai anh em cắm cúi làm việc đến khuya.
Mãi đến lúc trèo lên chiếc giường nhỏ của mình Trần Nghiệp đột nhiên hỏi: “Nghiêu Nghiêu, em đang yêu phải không?”.
“Vớ vẩn!”.
“Đừng giấu, anh nhìn thấy rồi, trên máy bay em cứ liếc di động như chờ ai gọi, đúng không?”.
Nghiêu Vũ đỏ bừng mặt: “Anh à, chúng ta đến đây phải làm việc thật tốt. Không được nghĩ đến anh ta”.
Hứa Dực Trung đã quyết định, nếu Nghiêu Vũ không gọi điện, anh cũng nhất quyết không xuống thang. Tính khí Nghiêu Vũ quá ghê gớm, không chấn chỉnh không xong. Nhưng anh đã chờ mỏi cổ, không chịu được nữa, quyết định gọi cho cô, lại không thể liên lạc được. Cảm giác mất mát, hẫng hụt làm anh đứng ngồi không yên.
Hứa Dực Trung không ngừng tự hỏi, vậy là chấm hết ư? Nhưng anh hiểu, nỗi bồn chồn mỗi ngày một tăng nghĩa là gì. Thời gian và không gian xa cách làm anh bình tĩnh lại, cuối cùng anh nhận ra, thời buổi này, đàn ông muốn yêu được phụ nữ, đành phải chịu nhún nhường ấm ức, cũng chỉ có cảm giác khắc khoải mà ngọt ngào đó mới làm anh thấm thía hàm ý của tương tư.
Lại cố chịu một tuần, cuối cùng không chịu nổi, anh gọi điện cho Thiên Trần, câu trả lời lần này là số không. Nghiêu Vũ không để lại bất cứ manh mối nào, cô đã biến mất.
Đúng lúc Hứa Dực Trung khổ sở tự trách mình thì Tuệ An đến tìm anh.
Trần Tuệ An chủ động tìm đến khiến Hứa Dực Trung thực sự bất ngờ. Trong các bạn học của Nghiêu Vũ, Trần Tuệ An giống như một cung nữ cổ đại, đoan trang âm thầm, không thích cùng chồng xuất hiện ở những chỗ ồn ào. Cô đến tìm, Hứa Dực Trung có phần hiểu, cũng có phần tò mò.
“Hứa Dực Trung, anh muốn tìm Tiểu Vũ?”.
“Chúng ta cùng trao đổi thông tin”.
“Tôi muốn biết thêm về Lâm Sơn. Buồn quá phải không? Tìm hiểu chồng mình lại phải tìm đến cậu bạn thủa nhỏ”.
Đó là ba câu đầu tiên của Trần Tuệ An sau khi ngồi xuống.
“Tiều Vũ ở đâu?”. Vừa hỏi xong anh bỗng thấy kinh ngạc. Tuệ An trước mặt anh đã hoàn toàn có dáng một thiếu phụ quyến rũ, kín đáo kiệm lời. Ánh mắt khác hẳn một năm trước.
Anh thầm nghĩ, thì ra câu đó đúng? Hôn nhân khiến người ta trở nên chín chắn.
Hứa Dực Trung vô cùng khâm phục. Lúc ra về Tuệ An còn cười duyên dáng: “Hi vọng anh chờ được Tiểu Vũ, vất vả theo đuổi một cô gái cũng là tốt, dễ dàng có được lại không trân trọng”.
“Tuệ An, thực ra, có khi ngay cả vất vả mới có được, đàn ông cũng không trân trọng”. Hứa Dực Trung thật lòng chia sẻ với cô tâm lí của đàn ông.
Tuệ An đi rồi, anh liền đến quầy báo tìm mua cuốn tạp chí du lịch mà Nghiêu Vũ đang cộng tác. Khi giở đến trang viết về bản Chu, điểm dừng thứ hai trong hành trình du lịch thị trấn cổ lên báo thì Nghiêu Vũ đã đến điểm tiếp theo, muốn biết tin tức của cô phải đợi đến số tháng sau. Hứa Dực Trung mua hai cuốn tạp chí, một cuốn để xem, một cuốn giữ lại, anh không muốn làm nhàu cuốn tạp chí, rồi lại ngẩn ngơ nghĩ về việc mình làm, ai bảo đàn ông không tinh tế?!
Anh ngấu nghiến đọc bài viết, ngắm kĩ từng bức ảnh trong chuyên mục của Nghiêu Vũ. Những con chữ sôi nổi dần dần hé lộ cho anh thông tin về cô.
“Đứng trên ban công, tôi nhìn thấy cây cầu vòm đá trắng và mảnh trăng bạc, im lìm say ngủ trên mặt hồ dưới ánh trăng, liền nghĩ tới “Thước kiều tiên” ở Tần Quan. Thì ra, cầu vòm gọi là cầu vồng bay, sau này mới được xây. Nhưng tôi không có cơ hội nhìn thấy cuộc trùng phùng của Ngưu Lang Chức Nữ. Đêm mồng bảy tháng bảy âm lịch được gọi đùa là Valentine của người Trung Quốc. Nhưng Valentine này có thể không cần cũng được, bởi vì bây giờ tôi cảm thấy sợ sự vô tình… bản Chu có rất nhiều cầu vòm, Song Kiều ở đây được họa sĩ Trần Dật Phi[1'> đưa vào tranh vẽ của mình, khiến bản Chu trở nên nổi tiếng, Lương Tư Thành[2'> từng ca ngợi, bản Chu là quốc bảo… Tôi ở Song Kiều không chờ được để chiêm ngưỡng Song Kiều trong mưa, thật muôn phần đáng tiếc…”.
[1'> Họa sĩ đương đại hàng đầu Trung Quốc, những bức họa của ông thường mang màu sắc hoài cổ, đưa người xem tìm về quá vãng vàng son của Giang Nam.
[2'> Lương Tự Thành (1901-1972) nhà kiến trúc học, Viện sĩ viện Hàn lâm Khoa