Tác giả: Trang Trang
Ngày cập nhật: 03:46 22/12/2015
Lượt xem: 1341229
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1229 lượt.
uốc rồi lên giường nghỉ ngơi. Người của đoàn phim gọi điện đến nói tối nay cùng nhau ăn cơm. Tôi thực sự không còn tinh thần để mà ăn nữa, Đại Hải nói: "Vậy để tôi mang cái gì đó về cho chị".
Tôi gật đầu rồi lại quay ra ngủ tiếp.
Chắc chắn do cậu ta nói lại với Ninh Thanh, nên một lúc sau đã thấy Ninh Thanh gọi điện đến ân cần hỏi han. Tôi bỗng cảm thấy bực mình, sao cậu ta lắm chuyện thế chứ! Tôi cố gắng trả lời như kiểu ứng phó với anh.
Thật ra có người quan tâm cảm giác rất tuyệt, chỉ là Ninh Thanh càng ngày càng khiến tôi lo lắng.
Càng thấy anh tốt, tôi càng hiểu rõ lòng mình, và càng khó đối diện với anh.
Có bao nhiêu đôi vợ chồng sống với nhau đến trọn đời? Ninh Thanh là người tốt, ít nhất anh cũng thật lòng chờ đợi tôi. Chỉ là tôi không có cách nào. Cứ đối diện với anh là tôi lại nghĩ đến Vân Dịch, cứ đối tốt với anh, là tôi lại nhớ đến những việc không tốt với Vân Dịch. Tôi hồ đồ mất rồi, rốt cuộc tôi đang làm gì vậy? Sao lại khiến mình khổ sở, gần như không còn là người thế này.
Đại Hải mang về cho tôi bát cháo gà, tôi cười nói: “Không ngờ cậu lại chu đáo vậy".
Đại Hải nói với vẻ hơi xấu hổ: “Nghe nói dạ dày khó chịu ăn cháo rất tốt, chị ăn đi cho nóng!".
Ở Vô Tích bán chạy nhất có lẽ là đường, hầu như đồ ăn nào cũng ngọt, bát cháo này cũng vậy. Tôi rất ghét vị ngọt này nhưng lại không đành phụ lòng tốt của Đại Hải nên cố gắng ăn cho xong, sau đó lại ngủ tiếp.
Không biết ngủ được bao lâu thì tôi cảm thấy như có lửa đốt trong dạ dày, tôi nhắm mắt cố gắng nghĩ đến những thứ có vị cay mình thường vẫn ăn, như vậy sẽ bớt đi cảm giác buồn nôn. Nhưng cuối cùng vẫn không chịu được, tôi vội vàng lao vào nhà vệ sinh và nôn hết ra, đầu đau khủng khiếp, sau đó lại đau bụng đi ngoài. Có lẽ tôi mắc tội với thần tiên, nên bây giờ mới ra nông nỗi này.
Tôi cứ chạy ra chạy vào nhà vệ sinh như thế mấy lần, vậy là dạ dày trống không rồi, mật xanh mật vàng cũng đã nôn ra hết. Tôi lê vào giường với khuôn mặt trắng bệch, cầm điện thoại gọi cho Đại Hải: “Đại Hải, tôi khó chịu quá, cậu đến đưa tôi đi viện với”.
Nói xong tôi ngã xuống giường. Được một lúc thì mơ màng thấy tiếng chân chạy, tiếng gõ cửa, tôi cũng chẳng còn sức mà trả lời nữa. Sau đó thì có người mở cửa, bế tôi lên và đi ra ngoài. Đầu óc tôi trống rỗng, từ từ thiếp đi.
Trời chắc là đã sáng, tôi mở mắt, cử động tay, có người giữ tay tôi lại: "Đừng ngồi dậy, chị đang truyền nước đấy".
Tôi nằm xuống, nhìn ra ngoài rồi nói: "Đại Hải, tôi khỏe rồi".
Chắc Đại Hải đã thức suốt đêm chăm tôi, dáng vẻ cậu ta hơi mệt mỏi và nói với tôi bằng giọng không được khỏe lắm: "Chị xem mấy tháng vừa rồi chị bận rộn thế nào, rồi còn không ăn sáng nữa, chỉ có uống cà phê không, lần này may mà là cấp tính, kéo dài sẽ thành mãn tính, về sau thì cứ thế mà chịu đựng thôi".
Tôi trả lời: "Vậy à", trong lòng nghĩ, thế là bị bệnh dạ dày, chứ không phải vì nhìn thấy Vân Dịch mà đau lòng, thật lốt! Nhìn khuôn mặt không được vui của Đại Hải, tôi vội cười trêu cậu ta: "Cuộc điện thoại của tôi có phải là tiếng chuông ác mộng lúc nửa đêm không?".
“Người nghe điện thoại là Triển Vân Dịch, chứ không phải tôi."
Trời ơi, sao tôi lại có thể làm một việc đáng xấu hổ thế chứ, chẳng trách sao Đại Hải lại không vui như vậy. Trong mắt cậu ta, hành vi của tôi chắc chắn là giống như ngoại tình. Lấy người khác rồi mà vẫn còn nhớ số điện thoại của bạn trai cũ, nếu là ngày trước thì đã bị nhốt vào lồng thả trôi sông rồi.
Tôi giật giật tay áo Đại Hải: “Cũng vì trong lúc ốm đau cuống quýt lên thôi mà”.
Đại Hải thở dài nói: “Tử Kỳ, chị vẫn không quên được anh ta à? Tôi thấy rất tội cho Ninh Thanh”.
Tôi không biết trả lời thế nào.
Đúng lúc đó cửa mở ra, Vân Dịch và cô diễn viên kia bước vào ôm theo một bó hoa và lọ cắm. Cô gái đó có đôi mắt to, ân cần hỏi tôi: "Nghe nói chị Tử Kỳ bị ốm, bọn em đến thăm chị".
Vân Dịch nhìn tôi cười gượng, trong đôi mắt anh là sự lo lắng? Tôi nhầm rồi, tôi phủ nhận bằng trực giác. Đầu tiên là Mai Tử, rồi lại đến cô gái trước mắt, lúc nào anh cũng có người đẹp bên cạnh làm bạn. Tôi đáp bình thản: "Cảm ơn, xin lỗi vì tối qua đã làm phiền mọi người".
Vẫn nụ cười đáng ghét đó, Vân Dịch nói: "Tử Kỳ, buổi sáng tốt nhất nên ăn chút gì đó, không nên để bụng đói mà uống cà phê như vậy".
Cô gái bên cạnh thêm vào: "Đúng rồi, làm nghề như của chúng ta, sáng mà không ăn thì dạ dày sớm muộn cũng hỏng mất. Tốt nhất là uống một ly sữa, ăn một quả trứng gà…”.
Tôi ghét, vô cùng ghét họ. Tôi làm bộ mệt mỏi nhắm mắt, cho đến khi cô ta im miệng, rồi vui vẻ rời đi cùng Vân Dịch.
Tôi thực sự cảm thấy rất buồn, giật kim truyền nước ra rồi đau quá lại kêu toán lên. Đại Hải không ngăn kịp, thấy vậy giậm chân mắng: "Tử Kỳ, chị làm gì đấy?".
"Tôi không sao rồi, tôi ghét ở đây. Đại Hải, tôi muốn đi ăn lẩu."
Đại Hải cười châm biếm: "Chị gái tôi ơi, dạ dày chị như thế thì ăn làm sao được lẩu?".
Tôi không quan tâm đến lời nói của cậu ta, cứ bước ra ngoài, vừa đi vừa nói: "Cậu không đi thì tôi đi, miệng tôi đang nhạt lắm đây".