The Soda Pop

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Mùa Tuyết Rơi

Mùa Tuyết Rơi

Tác giả: Trang Trang

Ngày cập nhật: 03:46 22/12/2015

Lượt xem: 1341232

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1232 lượt.

Thực sự không thể hiểu mình thế nào nữa, đang ăn cơm trong bát còn ngó vào nồi. Bản thân không cần mà cũng không để người khác có được. Tôi cảm thấy hổ thẹn với chính mình. Đường Tử Kỳ từ lúc nào lại trở thành người con gái đáng ghét như vậy chứ?
Triển Vân Dịch đã tha cho mày rồi thì thôi đi, lại còn đi trêu chọc, mày trêu chọc thì được gì đây? Mày đã chuẩn bị thay đổi bộ dạng để trở thành một cô dâu tốt nhà họ Triển bên cạnh anh ấy chưa? Chưa thì hãy thật thà một chút. Hơn nữa, mày với Ninh Thanh đã cử hành hôn lễ, bản thân sao có thể đòi hỏi ở Vân Dịch trước được?
Trong lòng cực kỳ mâu thuẫn, tôi nhớ Vân Dịch, không thể chịu nổi khi anh chiều chuộng người con gái khác, vừa muốn có cuộc sống riêng của mình lại vừa muốn anh quay lại. Trên đời chẳng có bữa ăn nào là miễn phí cả, Đường Tử Kỳ, sự ích kỷ của mày không còn là bình thường nữa rồi.
Tôi nghĩ, hôn ước của tôi và Ninh Thanh cũng đã tới hồi kết thúc, chuyện với Vân Dịch giờ cũng chẳng còn, tôi không thể kéo dài thêm nữa, càng kéo dài, sẽ càng đau khổ. Sau khi quyết định, tôi về phòng và gọi điện cho Ninh Thanh, vì khi đối diện, tôi sợ mình không nói nổi những lời này: “Ninh Thanh, anh ngủ chưa? Em muốn nói chuyện với anh”.
Ninh Thanh nhẹ nhàng nói: "Anh đang định gọi điện cho em, ngày mai anh sẽ tới Vô Tích, có vụ làm ăn ở đó, cũng là đến thăm em luôn. Có chuyện gì, em nói đi".
"Em... không có chuyện gì, gặp nhau rồi nói chuyện sau nhé." Tôi tắt máy.
Ninh Thanh đến. Tôi, anh và Đại Hải cùng đi du thuyền trên hồ.
Không phải oan gia không chạm mặt. Đúng lúc, Vân Dịch cùng Tiểu Doanh cũng ở đó. Ninh Thanh khách sáo chào Vân Dịch, vẻ mặt Vân Dịch lạnh lùng, không tỏ thái độ gì.
Tôi cũng thấy không ổn, kéo Ninh Thanh ra phía cuối thuyền: “Ninh Thanh, chúng ta thế này đi, sau khi xong việc ở đây, em sẽ từ chức và rời khỏi thành phố C".
Ninh Thanh nhíu lông mày: "Tử Kỳ, em vẫn không quên được anh ta, đúng không?".
Tôi lấy hết dũng khí, thành thực nói với Ninh Thanh, tôi không muốn gặp lại Vân Dịch, không muốn nhìn thấy anh ở bên cô gái khác. Đã như vậy rồi, tôi thực sự không còn lý do và tâm trí để hoàn thành vai trò là Ninh phu nhân nữa. Cứ thế mà đến lúc vô tình gặp lại Vân Dịch, tôi sợ mình sẽ phát điên mất.
Tôi nói một hơi: "Vâng, em không thể quên được anh ấy. Em không muốn gặp lại anh ấy, không muốn cứ phải buồn thế này, cũng không muốn giấu giếm anh mãi, không muốn đối diện với lòng tốt của bố mẹ anh, gặp anh em thấy hổ thẹn, anh hãy tha lỗi cho em".
Gương mặt Ninh Thanh biến sắc, trong đôi mắt anh là sự khổ đau. Anh nhìn về phía hòn đảo xa xa, từ tốn nói: "Tử Kỳ, trái tim của em đúng là sắt đá. Em giống như một ảo ảnh sương mù, không, giống như tảng băng trôi, trong suốt đẹp đẽ đến mê hồn, làm người ta muốn tiến đến gần. Thế nhưng tảng băng đó vừa như đang trước mắt, lại như rất xa xôi, lạnh đến nỗi làm người ta run rẩy, chỉ đành bị đóng băng, mãi mãi ở bên ngoài mà thôi".
"Ninh Thanh, em, là em có lỗi với anh. Bây giờ em rất mệt mỏi, em chỉ muốn đi đến một nơi khác để bắt đầu lại từ đầu, được không?" Ninh Thanh nhìn tôi, ánh mắt trống rỗng, khóe môi như cười như không: "Sao em lại ngây thơ vậy? Em nghĩ rằng anh nhất định phải cầm tờ giấy kết hôn thì mới coi em là vợ sao? Ngày kết hôn em đã bước vào lễ đường đi đến bên anh trước bao nhiêu người và bạn bè. Anh đã nói, đây là vợ tôi, là vợ tôi, em là của anh, em hiểu không? Anh chờ đợi em nở nụ cười trở lại, anh nghĩ rằng chỉ cần cố gắng thì trái tim em sớm muộn sẽ chấp nhận anh”.
Tôi đưa mắt nhìn lén hòn đảo trên hồ, mặt nước gợn sóng, thật thơ mộng, chẳng trách mà được gọi là Tiên Đảo[2'>, khung cảnh lãng mạn này không phù hợp với những lời đoạn tuyệt chút nào.
[2'> Tiên Đảo: chính là tên khác của đảo Tam Sơn.
Tôi nói với Ninh Thanh bằng giọng khẩn thiết: “Khi chúng ta làm hợp đồng kết hôn, em đã nói rõ rồi. Anh cũng đã hứa với em, hứa rằng giữ quá khứ lại hay không là do em quyết định, anh từng nói sẽ không trách em… Không phải em không có cảm xúc, không động lòng, chỉ là em không thể làm khác. Cho dù em và Vân Dịch không ở bên nhau thì em cũng không thể tiếp tục như thế này với anh. Em biết anh rất tốt với em, là em nợ anh, em không trả nổi".
Ninh Thanh ngẩng lên nhìn bầu trời, rồi quay lại nhìn về phía đầu thuyền. Thấy Triển Vân Dịch đang trông về phía chúng tôi cười đầy ẩn ý. Ninh Thanh cũng mỉm cười, nói: “Tử Kỳ, anh đã từng nói, chúng ta không đơn giản chỉ là bạn, anh đã thay đổi mức độ chú ý với em rồi, anh sẽ không để em đi, em nợ anh, nợ họ Ninh", nói xong liền ôm lấy tôi mà hôn.
Hành động đó nhanh đến mức tôi trở tay không kịp. Ninh Thanh ôm tôi rất chặt. Là anh đang đùa, đùa cho Vân Dịch xem, cho tất cả mọi người xem, xem chúng tôi tình cảm thế nào, lãng mạn thế nào.
Ninh Thanh, đừng có bỡn cợt như thế. Anh và Triển Vân Dịch cùng có ham muốn cưỡng đoạt và chiếm hữu như nhau!
Tôi không thể thở được, anh quay lưng lại để chắn ánh nhìn của mọi người, một tay đỡ lấy mặt, nhưng lại ghì chặt cằm tôi vì vậy tôi chỉ còn cách tuân theo sự đ