XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Mùa Tuyết Rơi

Mùa Tuyết Rơi

Tác giả: Trang Trang

Ngày cập nhật: 03:46 22/12/2015

Lượt xem: 1341337

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1337 lượt.

thì tạm thời sẽ không ảnh hưởng đến Ninh Thị. Tôi chỉ có thể kéo dài thời gian.
Cứ như vậy mà lấy anh, lòng tôi sẽ không phục và yên tâm.
Im lặng được một lúc thì không khí lại bắt đầu căng thẳng. Niềm vui ngắn ngủi thường như vậy. Tôi rất muốn nói với Vân Dịch là tôi chưa kết hôn với Ninh Thanh, nhưng lời ra đến miệng rồi mà không thể nói nổi thành lời.
Vân Dịch lái xe đưa tôi về chỗ trọ. Tôi vừa xuống xe anh đã lái đi luôn, còn nhanh hơn cả một con thỏ chạy trốn.
Nhìn theo chiếc xe phóng vút trong làn khói đen, lòng nghĩ không biết chúng ta có thể ở bên nhau được nữa không? Tôi thở dài.






Còn tôi, ngoài việc tôi thích Vân Dịch khi đó, Vân Dịch những lần viết thư cho tôi, còn thích Vân Dịch của hiện tại. Bất luận anh có độc đoán bất chấp lý lẽ hay không, bất luận anh có tức giận với tôi hay không, thì tôi vẫn thích anh. Tôi đắm chìm trong cái ôm của anh, thèm muốn sự ấm áp nơi anh, và khao khát ánh mắt nồng nàn của anh.
Vân Dịch coi trọng điều gì ở tôi? Lần đầu tiên tôi nghĩ tới điều này. Tại sao tôi lại thích anh, tại sao anh lại thích tôi? Dường như từ sau khi anh đến Tô Hà, chúng tôi đã yêu nhau một cách rất tự nhiên.
Nghĩ kỹ lại thì thấy, thời gian tôi và Vân Dịch bên nhau cũng không nhiều. Anh đến Tô Hà sống một năm, rồi chúng tôi xa nhau sáu năm, anh trở về thành phố B bên tôi được hơn nửa năm, rồi sau đó lại bốn năm xa cách. Ngoài thời gian một năm ở Tô Hà là chúng tôi luôn bên nhau, thì ở thành phố B cũng năm ba hôm mới gặp nhau một lần. Trong bốn năm liền không liên hệ, đến lúc này, chúng tôi thực sự còn hiểu nhau sao?
Tôi tự hỏi bản thân về vấn đề này, bởi tôi nghi ngờ phải chăng tôi và anh đều đang tự lừa dối chính mình.
Tô Hà là một nơi có vẻ đẹp tự nhiên, ít chịu ảnh hưởng của thế giới bên ngoài. Khi đi bộ trong thị trấn, bạn có thể nhận được câu chào hỏi vui vẻ của bất kỳ một người nào đó, cảm nhận được sự mộc mạc, hồn hậu của người dân nơi đây. Gió trong lành, nước cũng trong lành, núi được bao phủ cả một màu xanh. Nghĩ đến Tô Hà, tôi lại thấy lòng ấm áp hẳn lên.
“Mau lên xe, anh đưa em đi.”
Có xe tất nhiên phải ngồi rồi. Khi tôi vừa lên xe thì anh đưa cho tôi bữa ăn sáng: “Em ăn đi”.
“Em ăn không vào, những đồ ăn sáng khô em đều không thể ăn nổi.” Tôi nhìn miếng bánh sandwich trên tay, nhăn mặt lại.
“Không ăn được cũng phải ăn, khi nào ăn xong thì khi đó mới được đi làm, em uống sữa trước rồi ăn”, Vân Dịch nói với tôi bằng một giọng dứt khoát.
Tôi thở dài, anh không hề biết từ trước tới giờ tôi không uống sữa, nếu uống sữa lạnh tôi sẽ bị nôn, nên mới toàn uống cà phê vào buổi sáng, thi thoảng húp ít nước cháo. Tôi vốn không định uống sữa, nhưng lại nghĩ nên để cho anh chứng kiến một lần vậy. Tôi cầm sữa uống mà như uống thuốc, và chưa đầy hai phút sau, bắt đầu nôn ra hết.
Vân Dịch sợ hãi, cuống cả lên.
Tôi nôn xong thì lau miệng, nói: “Em mà uống sữa là sẽ bị nôn”.
Khuôn mặt anh xám ngắt, trừng mắt nhìn tôi: “Thế sao em vẫn uống?”.
“Thì anh nói ăn xong mới được đi làm, nên em không dám không uống. Thực ra em muốn anh biết, không phải tất cả những việc anh cho là tốt, em đều có thể chịu đựng được.” Tôi quay sang nhìn khuôn mặt đang biến sắc của anh.
Vân Dịch nhìn tôi, nói: “Đường Tử Kỳ, em đúng là có khả năng làm người khác điên lên đấy”, rồi lại quay ra lo lắng: “Có cảm thấy dễ chịu hơn không?”.
Tôi cười: “Em nôn xong là không sao rồi, lần sau đừng ép em uống những thứ em không quen nhé. Đi thôi”.
“Anh biết rồi, ngày mai sẽ đưa em đi uống cà phê và ăn điểm tâm”, anh nói.
Trời! Ngày mai anh lại đến? Anh muốn gì đây? Tôi không hiểu. “Vân Dịch, em tự đi làm được rồi, anh đến làm gì nữa?”.
Anh trả lời rất rõ ràng: “Chỗ em làm quá xa, không tiện”.
“Nhưng anh có nhiều việc, ngày nào cũng thế này không phải rất mệt sao? Em quen đi xe buýt đến chỗ làm rồi, còn nữa, em muốn nói với anh.” Vậy là tôi vẫn muốn nói ra suy nghĩ của mình. “Vân Dịch, anh có từng nghĩ rằng người mà anh thích chẳng qua là Đường Tử Kỳ của thị trấn Tô Hà, là cô bé trong sáng hồn nhiên những ngày chưa tới giảng đường đại học không?”
Vân Dịch nhếch môi lên: “Trong đầu em chứa cái gì vậy? Tử Kỳ, anh hiểu bản thân mình, người không biết gì có lẽ chính là em đấy. Đừng nghĩ linh tinh nữa”.
Khi chúng tôi đến công ty thì vẫn còn sớm, đúng là có xe thuận tiện thật đấy. Vân Dịch dừng xe rồi nói: “Mình đi uống cà phê và ăn chút gì nhé”, anh nói rồi kéo tôi vào một quán cà phê gần đó.
“Tử Kỳ, em thích sự nhẹ nhàng của Ninh Thanh khi cư xử với em phải không?”, anh nhìn tôi hỏi.
Vừa uống cà phê vừa ăn bánh, tôi trả lời: “Đúng vậy, Ninh Thanh tốt hơn anh nhiều, anh ấy không nổi giận với em”.
“Em vì anh ta mà đến tìm anh, Ninh Thanh biết điều này không?”, Vân Dịch hỏi tôi.
“Không biết, em không nói với anh ấy mà đi luôn”, tôi thật thà trả lời.
Vân Dịch cười một cách ranh mãnh: “Vậy anh không cho em đi làm nữa, tìm một nơi nhốt em lại, như vậy sẽ không ai tìm thấy em cả, thế chẳng phải