Lamborghini Huracán LP 610-4 t

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Mùa Tuyết Rơi

Mùa Tuyết Rơi

Tác giả: Trang Trang

Ngày cập nhật: 03:46 22/12/2015

Lượt xem: 1341223

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1223 lượt.

. “Úc Nhi, có chuyện gì vậy?”
“Tử Kỳ, cậu ra đây, mình đang ở dưới lầu.” Giọng Úc Nhi vừa nhanh vừa gấp, tỏ rõ vẻ lo lắng khó tả thành lời.
Tôi định từ chối, nhưng cô ấy đang ở dưới rồi, nên đành thay quần áo đi xuống.
Dũng khí trong tôi có được là từ lời mẹ nói, người Miêu chúng tôi, từ trước tới giờ luôn làm người một cách đàng hoàng.
Tôi mong muốn sự yên ổn trong tâm, lòng bất an thì không làm được gì cả. Tôi không muốn nhà họ Ninh có chuyện, tôi sẽ cố gắng để bù đắp. Ngày mai khi thức dậy, tinh thần tôi sẽ thoải mái lên nhiều.
Mười giờ sáng, Úc Nhi đến đón tôi rất đúng giờ.
Xe chạy vào nơi tôi quen thuộc, đó là nhà của Vân Dịch. Tôi không nói gì suốt dọc đường đi.
Úc Nhi dừng xe, khi tôi đang mở cửa ra thì cô ấy nói: “Tử Kỳ, mình chưa thấy ai cố chấp như cậu, cũng chẳng thấy có mấy người gia trưởng giống như Triển Vân Dịch”.
Tôi cười: “Cậu yên tâm, mình sẽ nói chuyện với anh ấy một cách thật bình tĩnh”.
Tôi đi vào ngôi biệt thự.
Vừa bước vào tôi đã thấy Vân Dịch đang ngồi trên ghế sô pha và nhìn tôi đi vào. Câu đầu tiên mà anh nói là: “Tử Kỳ, cuối cùng em đã đến”.
Tôi mỉm cười trả lời: “Ừm”.
Vân Dịch thực sự rất đẹp trai, các nét trên khuôn mặt rất rõ ràng, mày rậm, mắt sáng. Tôi cứ đứng ở cửa nhìn anh.
“Lại đây anh ôm cái nào.”
Tôi bước đến đứng trước mặt anh, choàng vai ôm lấy anh, chúng tôi ôm nhau tự nhiên là thế, thời gian bốn năm hoàn toàn không làm xa cách nỗi thân thương và gần gũi ấy, nhưng trái tim tôi đã thay đổi. Trước kia khi ôm như vậy tôi luôn cảm thấy rạo rực và quyến luyến, còn bây giờ lại cực kỳ bình thản, trái tim tôi vô cùng yên ổn, không còn loạn nhịp nữa.
“Vân Dịch, em về rồi, cũng mệt rồi, anh hãy bỏ qua cho Ninh Thị, được không? Em không muốn nợ nhà họ Ninh, không muốn nợ Ninh Thanh, không muốn có bất kỳ sự liên hệ nào với thành phố C nữa.”
Vân Dịch ngẩng đầu lên, nhếch miệng cười: “Em tới đây là vì Ninh Thanh?”
Tôi thật thà trả lời: “Em không thích nợ ân tình của người khác, anh đừng làm tổn thương họ, những gì đã qua thì để nó qua đi”.
Vân Dịch nhìn tôi rồi chậm rãi nở nụ cười, nói: “Tử Kỳ, anh đã rất lo lắng, khi em mất tích anh đang ở bên Anh không thể về được. Anh nghĩ là em đã mất tích thật rồi, sẽ không còn được gặp lại em nữa, em có biết như thế nào gọi là ăn không ngon ngủ không yên không? Anh đã hận bản thân mình không thể bảo vệ em. Sau đó, anh cũng biết em đang ở thành phố này, nhưng lại không có thời gian đi tìm em. Em mất tích mấy tháng liền, chẳng phải là vì muốn khiến anh phải lo lắng sao? Như vậy thì bây giờ em mới có thể ngã giá với anh thế này”. Vân Dịch nhắm mắt lại, đôi tay bỗng nhiên siết chặt lấy người tôi, khẽ gầm lên: “Tất cả, chẳng qua cũng là vì Ninh Thanh!”.
Tôi không nổi cáu, cũng không gào thét, mà lạnh lùng nói: “Em nói rồi, em là vì Ninh Thị chứ không phải Ninh Thanh. Hôm nay em đến gặp anh để nói về điều kiện, anh đừng làm phiền Ninh Thị nữa, đừng thu mua cổ phiếu gì nữa, như vậy em cũng không còn nợ gì nhà họ Ninh. Anh ra giá thế nào? Anh nói đi”.
Cơn giận của Vân Dịch biến mất. Anh cười lớn nói: “Điều kiện của anh ư, anh chỉ cần em thôi”.
Câu trả lời này đã nằm trong dự đoán, nên tôi cũng không lấy gì làm ngạc nhiên lắm.
Vân Dịch nhìn tôi rồi từ tốn nói: “Anh lấy cổ phiếu của Ninh Thị để trả giá, anh muốn em phải ly hôn với Ninh Thanh, sau đó lấy anh”.
Tôi thở dài, tôi chẳng cần phải ly hôn với Ninh Thanh, vì thế đây không thể coi là một điều kiện. Nhưng còn việc lấy Vân Dịch? Điều này tôi phải suy nghĩ. Tôi nói: “Vân Dịch, anh thấy bây giờ nếu em lấy anh thì có phải tự nguyện không? Có ý nghĩa gì không?”.
“Thật ra thì không có ý nghĩa lắm, em nói đi, phải làm thế nào?” Vân Dịch không nhịn được cười, ngồi lên ghế sô pha nhìn tôi.
“Chờ cho đến khi em tình nguyện rồi hãy nói đến chuyện này.”
Vân Dịch cười lớn, khuôn mặt lộ vẻ tán thưởng: “Được, anh sẽ làm cho em ‘cam tâm tình nguyện’”.
Tôi đã cam tâm tình nguyện, chỉ có điều không còn hào hứng như thuở ban đầu.
Cuộc gặp gỡ với Vân Dịch quả thực không giống như những tưởng tượng của tôi. Anh đã hứa là không đụng đến nhà họ Ninh nữa, còn tôi vẫn không dám tin sẽ có chuyện tốt như vậy. Anh muốn có tôi cũng không phải việc gì quá khó, vì anh hoàn toàn có thể ngăn cản hôn lễ của tôi và Ninh Thanh.
Không chỉ một lần tôi nghĩ về điều này, nếu Vân Dịch xuất hiện tại đám cưới, có lẽ tôi sẽ không thể kiên cường để hoàn tất hôn lễ. Anh chỉ cần nhắc một câu về Tô Hà, một câu về tình cảm sâu đậm ngày trước, rồi nói chuyện bình tĩnh với tôi, chắc tôi sẽ giơ tay đầu hàng.
Anh đã không làm vậy, mà tính toán để mua lại Ninh Thị, lợi dụng sự hợp tác để trêu đùa với Công ty Giải trí Thiên Địa, bỏ qua thực tế rằng tôi đã kết hôn, vẫn cứ xuất hiện bên cạnh tôi, che giấu hận thù và nỗi căm tức, chà đạp lên lòng tin vừa mới khôi phục của tôi dành cho anh. Anh nói không ra tay với Ninh Thị, nói muốn tôi tình nguyện lấy anh, những lời đó tôi có thể tin sao?
Sắc mặt tôi không đổi, nhưng đôi mắt lại hiện rõ sự hoài nghi. Tôi không