Tác giả: Trang Trang
Ngày cập nhật: 03:46 22/12/2015
Lượt xem: 1341218
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1218 lượt.
có được tính nhẫn nại cũng như không có được sự kiên định như anh, nên chỉ đành nhìn anh bằng ánh mắt như vậy.
Thứ vừa lóe lên trong đôi mắt Vân Dịch là gì? Dù thế nào tôi cũng cảm thấy nụ cười của anh phảng phất một nỗi buồn.
Chúng tôi chưa từng nghĩ có một ngày sẽ mất niềm tin ở nhau thế này. Thứ đó vốn luôn tồn tại một cách tự nhiên như hơi thở. Bây giờ niềm tin tôi dành cho anh đã không còn, đó là sự xúc phạm và tổn thương lớn nhất đối với anh. Nhưng tất cả là vì những gì anh nói, những gì anh làm, đều khiến tôi phải thất vọng và đau buồn. Điều gì đã tạo ra vết nứt sâu ngăn cách trong tình cảm bao năm chúng tôi đã từng có thế này?
“Em uống trà nhé?” Vân Dịch đứng lên rót trà để tránh vẻ nghi ngờ và cũng là tránh ánh mắt của tôi. Anh nói tiếp: “Lần trước anh mua được hai bộ đồ trà ở Vô Tích và vẫn chưa dùng đến, anh đã nghe giới thiệu và học cách lựa chọn ấm tử sa, hôm nay sẽ nói lại cho em nghe”.
Tôi thực sự khâm phục Vân Dịch, như thế mà còn có thể bình tĩnh làm cho tôi thay đổi sự chú ý. Tôi bỏ vấn đề kia qua một bên, tò mò theo chân anh vào bếp.
Vân Dịch lấy hai cái hộp và mở ra, một hộp đựng ấm hình đốt trúc màu vỏ đậu xanh, một hộp là ấm hình quả dưa, màu đỏ. Anh từ từ rót đầy nước, rồi cầm chiếc ấm hình đốt trúc nói: “Chọn ấm trước tiên phải chọn hình dáng, mỗi chiếc ấm đều có hình dáng khác nhau. Chúng đều được làm thủ công, cho nên bề ngoài phải bóng, tổng thể phải mang lại cho người ta cảm giác thẩm mỹ. Sau đó cầm lên quan sát kỹ vòi ấm, quai ấm, nắp ấm xem có cùng trên một đường thẳng không. Cuối cùng là kiểm tra độ kín của ấm. Cho ấm vào trong nước, nếu thân ấm không bị chìm xuống nước, thì đổ nước vào đầy ấm, dùng ngón tay cái bịt vòi ấm, rồi lật ngược thân ấm lại, nắp ấm không rơi xuống là tốt nhất. Mỗi ấm trà này làm tốn của anh mất hai nghìn năm trăm tệ đấy”. Anh vừa nói vừa thực hiện, tôi chăm chú đứng nhìn anh thử ấm một cách thuần thục, bài bản, còn mình thì cứ gật đầu, thở dài cho bản thân khi đến Vô Tích ngoài việc bị ngã xuống nước rồi lăn ra ốm, thì chẳng được tích sự gì cả.
Vừa nghĩ tôi vừa xem Vân Dịch cho ấm xuống nước, ngón tay cái bịt lấy vòi ấm, lật ấm lại, bỗng một tiếng “choang” vang lên, chiếc nắp ấm rơi xuống và vỡ thành hai mảnh.
Tôi giật mình ngây người nhìn anh, sau một chút bối rối, Vân Dịch nói với vẻ hoài nghi: “Lúc mua, người bán hàng cũng làm như vậy, sao lại không rơi xuống nhỉ?”.
Tôi không nhịn được cười: “Thế là mất không mười một cái hai trăm năm mươi tệ rồi”.
Vân Dịch càng không hiểu: “Hai nghìn năm trăm tệ một bộ, sao lại là mười một cái hai trăm năm mươi tệ, em không biết tính à?”.
Tôi thản nhiên trả lời: “Ừ nhỉ, cái ‘hai trăm năm mươi’[2'> còn lại chưa biết sẽ thế nào”, nói xong tôi lùi ra sau, và cười lớn.
[2'> Hai trăm năm mươi tức là “Nhị bách ngũ”. Người Trung Quốc dùng cụm từ này để chỉ kẻ ngốc.
Vân Dịch lầm bầm: “Đúng rồi, còn một cái ‘hai trăm năm mươi’ nữa, rồi bổ nhào đến chỗ tôi, “Dám cười anh ngốc, để xem anh sẽ xử lý em thế nào”.
Tôi đã có sự chuẩn bị từ trước nên chạy rất nhanh đến bàn ăn, hai chúng tôi cứ đuổi nhau xung quanh bàn như vậy, được một lúc thì tôi thấy mệt nên giơ tay đầu hàng.
Vân Dịch ôm tôi ngồi xuống để nghỉ, sau đó anh bỗng nhiên nói: “Tử Kỳ, em còn nhớ chuyện ở Tô Hà, lúc chúng mình lên núi em đã trốn anh không?”.
“Em nhớ, mình lên núi chặt tre nứa. Em luôn nhân lúc anh không để ý mà trốn đi, rồi chờ anh tìm, anh thật là ngốc.” Tôi cười lớn.
“Anh ngốc hồi nào, là anh cố ý không tìm ra em, em trốn chỗ dễ nhìn thấy như vậy, làm sao anh lại không thấy chứ? Em không có tính kiên trì gì cả, trốn được một lúc không thấy anh liên tiếng bèn ngó đầu ra ngoài, lúc đó lá cỏ hơi động là anh phát hiện ra rồi.” Vân Dịch cười.
Tôi dẩu môi làu bàu: “Thế à? Thật không có chút thú vị nào cả”.
Vân Dịch thở dài nói: “Đúng vậy, đôi lúc biết trước đáp án sẽ không thấy thú vị tí nào”.
Tôi im lặng một lúc rồi hỏi anh: “Anh biết em không tin anh buông tha Ninh Thị, nhưng lại không muốn giải thích, đúng không?”.
Vân Dịch cười, thơm nhẹ vào má tôi rồi nói: “Tử Kỳ, em thật thông minh”.
Tôi không nhịn được, nói: “Tại sao? Tại sao biết rõ em không tin mà lại không giải thích? Điều kiện em đưa ra chính là không động đến nhà họ Ninh mà”.
Cơ thể Vân Dịch đột nhiên toát lên một sự tự tin mạnh mẽ: “Em vẫn không hiểu à? Triển Vân Dịch anh đây đã muốn thứ gì thì không có điều kiện nào có thể thương lượng được”.
Nghe anh nói xong câu đó, tôi cảm thấy dường như vừa ngồi lên một đống gai, đau đến nỗi phải đứng bật dậy, chỉ tay vào Vân Dịch, căm hận nói: “Thực ra anh vốn không muốn nói điều kiện gì với tôi, thực ra anh chỉ muốn trêu đùa tôi, sao anh lại có thể độc ác đến vậy?”
Vân Dịch nhướn lông mày: “Vì anh thích”.
Tôi giận đến cứng lưỡi, cứ đứng nhìn anh mà không biết phải chửi rủa thế nào cho hả.
Cuối cùng không nhịn được, Vân Dịch phá lên cười.
Tôi nguyền rủa anh cười cho rách miệng ra, cho đứt hết mạch máu, cho tan nát trái tim. Rồi bỗng nhiên tôi thay đổi ý định, nói: “Triển Vân D