Polly po-cket

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Mục Tiêu Đã Định

Mục Tiêu Đã Định

Tác giả: Tâm Thường

Ngày cập nhật: 04:17 22/12/2015

Lượt xem: 1342483

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2483 lượt.

của cô vào lòng, anh lại dùng sức áp cô sát hơn vào dục vọng của mình, để bản thân mình tiến sâu vào người cô hơn.
“Nếu anh nói không có thì sao?”
“Em không vội, em tin vào bản thân mình, ít nhất chúng ta đã có chiều hướng phát triển tốt.”
Anh cúi đầu thở hắt ra, vòng tay ôm cô càng thắt chặt hơn. “Anh sống đã hai mươi chín năm, em là người phụ nữ đầu tiên khiến trái tim anh không biết nên yêu thương như thế nào mới đủ?”
Anh cảm nhận được trên vai có một dòng nước ấm nóng chảy xuôi, nhắm mắt lại, anh bắt đầu buông lỏng chạy nước rút. Vật cứng rắn của anh trong cơ thể cô mang đến sự mẫn cảm, khiến cho người khác không thể không thừa nhận khoái cảm đang ùn ùn kéo đến, thân thể cô muốn chạy trốn, nhưng trái tim lại càng muốn anh đến gần hơn nữa.
Anh chôn sâu thân thể cô, giống như muốn để cả bản thân chen vào cơ thể cô, nhìn cô vì mình ý loạn tình mê, vì mình nỉ non, gọi tên của anh, dùng tất cả nói cho anh biết, yêu anh như vậy, thế giới này chỉ có một mình Lôi Vận Trình.
Không thể thay thế được cũng không thể trùng lặp được.
Trong thời khắc phóng thích, Phong Ấn thậm chí có loại cảm giác hối hận vì đã mang áo mưa, nếu không, nói không chừng trong thân thể cô sẽ mang một sinh mệnh nhỏ bé của anh.
Một đứa con trai hoặc con gái, đứa bé sẽ chứng minh anh đã để cô vào trong trái tim khép kín chưa từng mở ra sau khi chia tay Hạ Viêm Lương.
Lôi Vận Trình mềm nhũn dựa vào người anh, cô hé môi vì sự va chạm kịch liệt. Phong Ấn lấy áo sơ mi khoác lên người cô, tay đặt lên thắt lưng cô, ngửa đầu nhìn bầu trời không một gợn mây.
“Em còn trẻ tuổi như vậy, nhưng đã cho anh mười năm quý giá nhất, từ đầu đến cuối anh chỉ có một suy nghĩ, đó là dùng gấp mấy lần mười năm sau này để làm trao đổi với em.”
Anh cảm nhận được rõ ràng cơ thể của cô gái trong lòng cứng ngắc, anh áp đầu cô vào trước ngực mình, ngón tay xuyên qua máy tóc ngắn của cô tiếp tục thỏ thẻ với cô.
“Vốn dĩ anh định đến lúc em hai mươi lăm tuổi mới quyết định tất cả, hóa ra tình cảm của con người cũng giống như phi hành, tràn đầy biến số mà con người không biết trước được.” Anh dừng lại một chút, hôn nhẹ lên mái tóc cô, nụ hôn chứa đầy sự quý trọng và cẩn thận.
“Em đã chịu quá nhiều nỗi khổ, giây phút anh quyết định yêu em, tất cả những nổi đau em đã chịu đều trở thành nổi đau gấp bội trong lòng anh…”
Bỗng nhiên Lôi Vận Trình che miệng, nước mắt tuôn ra ào ạt. Cô khóc không thành tiếng, Phong Ấn như trút được gánh nặng giương môi cười, anh với tay lấy khăn giấy lau mặt cho cô, nâng gương mặt nhỏ nhắn của cô lên hôn rồi lại hôn lên đó. “Em còn sức lực để khóc? Có phải đã nói lên sự cố gắng của anh vẫn chưa đủ?”
Lôi Vận Trình ôm cổ anh không buông, giở trò nài nỉ anh. “Anh lặp lại lần nữa đi, xin anh đấy, lặp lại lần nữa đi mà.”
Phong Ấn túm cằm cô, lau đi những giọt nước mắt trên mặt cô, ghé vào tai cô thì thào khe khẽ.
Một câu yêu em, một lần làm sao đủ?

Trong quang cảnh đồi cây phong bao phủ khắp núi rừng, trên xe có hai bóng người lộn xộn, khó khăn chia lìa. Phong Ấn cắn đi cắn lại gói bao cao su thứ hai, hôn lên gương mặt cô. “Tiếp đón anh cho tốt lần nữa, tối hôm nay có thể không về.”
Gương mặt Lôi Vận Trình đỏ hồng như hoa anh đào. “Không về chẳng lẽ ngủ ở trong xe?”






Phong Ấn mở rộng thân thể cô, từng chút từng chút một tiến sâu vào khu vườn bí mật khiến người ta điên cuồng của cô, anh thỏa mãn thở hắt ra. “Ở trong xe cả đêm anh sợ em để lại di chứng, cô bé ngốc, anh có nhà trong nội thành…”
“Vậy tại sao không trực tiếp đến đó…”
“Bởi vì…” Phong Ấn xấu xa xông mạnh vào người cô. “Anh không chiến đấu giỡn chơi, anh muốn trải nghiệm đặc biệt hơn một chút.”
“Xấu xa ---- Á!”
Câu nói tiếp theo của cô bị anh nuốt vào miệng, anh còn có việc xấu xa hơn cần phải làm, không thể lãng phí thời gian vào chuyện cãi nhau.
Ngồi trên ghế dựa ở ban công, cô ôm đầu gối nhìn cảnh đêm bên ngoài, nhìn bản thân mình đang được phản chiếu ngược trên kính cửa sổ, nhìn nhìn một lát cô bật cười. Thời gian vẫn còn sớm, cô không kìm chế được mà gọi cho Đỗ Nghiên Thanh, người nào đó bị quấy rầy giấc ngủ mệt mỏi chỉ mở nửa con mắt, nghe xong lời của cô thì bỗng chốc bật dậy khỏi giường, hai mắt tỏa sáng, cơn buồn ngủ hoàn toàn biến mất bặt vô âm tín.
“Thật không? Cậu thật sự đã ăn học trưởng rồi à?”
“Đáng ghét, người bị ăn là tớ đấy, có nghe không?” Lôi Vận Trình giả vờ tức giận gầm lên, cô bị Đỗ Nghiên Thanh không khách khí trêu chọc.
“Thôi đi, không chừng trong lòng cậu đang vô cùng đắc ý đó chứ! Nói nhanh lên, có cảm giác thế nào?”
Lôi Vận Trình ngượng ngùng cắn môi, thở thật dài một hơi. “Thanh Thanh, cậu có biết không, thật sự là giống như nằm mơ vậy.”
Ở bên kia Đỗ Nghiên Thanh cũng đỏ mặt. “Xem cậu ngốc kìa, chuyện đó đâu có tốt đẹp như cậu nói cơ chứ, đau suýt chết.”
Lôi Vận Trình sửng sốt, cô cười khúc khích. “Cái tớ nói là cảm giác anh ấy nói yêu tớ, cậu đang nghĩ đi đâu thế cô bạn?”
“Lôi Vận Trình, cậu đúng là đ