Old school Swatch Watches

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Mục Tiêu Đã Định

Mục Tiêu Đã Định

Tác giả: Tâm Thường

Ngày cập nhật: 04:17 22/12/2015

Lượt xem: 1342480

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2480 lượt.

c nào mà lập tức thốt ra, giống như yêu anh đã trở thành một loại bản năng.
Con ngươi đen láy trong mắt Phong Ấn như sâu không thấy đáy, cuồn cuộn như không thể nói lên cảm xúc, anh nâng mông cô lên, thúc sâu vào nơi mềm mại tư mật nhất trong cơ thể cô.
“Anh thật sự… Thật sự là bị em làm phát điên rồi, anh đã nói rất nhiều lần để em hiểu rõ trái tim anh, nhưng mà từ đây về sau anh cũng sẽ không cho cơ hội nữa, em phải yêu anh và hứa sẽ không rời bỏ anh, không được phản bội, có nghe thấy không? Không được… Phản bội…”
Anh càng lúc càng dùng sức ra vào điên cuồng mãnh liệt, giống như một cỗ máy không biết mệt mỏi, lại giống như một con dã thú muốn gặm nuốt cô. Nhưng mà trong lúc hoan ái khiến cô hoàn toàn không thể kháng cự này, không hiểu tại sao cô lại cảm nhận được từ sâu trong nội tâm anh tản mát ra một sự sợ hãi nào đó.
Anh lại sợ hãi? Anh có sợ hãi?
Động tác của anh rất mạnh mẽ, thậm chí càng lúc càng thô bạo, khiến cho cô đau, nhưng lại không muốn dừng lại. Cô không theo kịp tiết tấu của anh, chuyện này đối với cô hoàn toàn lạ lẫm, cô chỉ có thể để anh tùy ý dẫn dắt bản thân.
“Em không cần gì cả… Em chỉ muốn anh hiểu rõ một chuyện… Đó chình là tình cảm của em đối với anh, sẽ không có một người nào, khiến em chờ được mười năm.” Lôi Vận Trình trèo lên người anh, một câu nói giống như lời hứa hẹn kèm theo tiếng rên rỉ phát ra từ miệng cô, trên cổ cô đã đầy vết tích gặm cắn của anh.
“Trình Trình… Trình Trình…” Trong lòng Phong Ấn dâng lên một sự đau đớn, anh không biết vì sao lại có một cô gái mong muốn trao tất cả cho anh đến như vậy, những điều mà cô có thể làm vì yêu anh cô vẫn cảm thấy chưa đủ. Phong Ấn nghẹn ngào, giây phút này, ngoại trừ nhớ kỹ tên của cô, cho cô khoái cảm bất tận không ngừng, dường như anh không nghĩ ra cách nào khác để đáp trả cô, đầu óc nhạy bén của anh vậy mà lại gặp phải trở ngại.
Đặt một chân còn lại của cô lên khuỷu tay, mở rộng thân thể cô đến cực hạn, để không còn bất kì trở ngại nào cản trở bản thân anh tùy ý xông vào cơ thể cô, lên lên xuống xuống muốn cô không ngừng nghỉ. Xúc cảm mềm mại thơm tho bao vây phía dưới anh cũng non nớt như da thịt cô, xen lẫn thêm tiếng thở dốc đè nén đã châm ngòi lửa dục vọng mà Phong Ấn kiềm chế nhiều năm nay.
Anh đâm sâu vào cơ thể cô, cô ngửa cao yết hầu, anh chậm rãi rút khỏi, ngắm nhìn mật nước tuôn ra từ nơi nơi tư mật mà anh vừa thoát ra. Nơi đó của cô quá nhỏ, không có sự chiếm giữ của anh đã khép lại ngay lập tức, sự cực kì tương phản với kích thước của anh rõ ràng càng thêm kích thích cảm quan của con người.
“Mở mắt ra đi em.” Anh nhẹ nhàng chạm vào mặt cô, dụ hoặc cô. Chờ cho đến khi cô nhấc mí mắt, nhìn anh bằng ánh mắt ướt đẫm thì anh bỗng nhiên anh lại mạnh mẽ tiến vào.
“Ưm…” Lôi Vận Trình ngâm nga khe khẽ.
“Nhìn anh.”
Phong Ấn vuốt ve gương mặt và bờ môi cô, từ sâu trong đáy mắt anh đã nhuốm màu sắc dục vọng. Anh rút khỏi người cô, chậm chạp nhưng lại mạnh mẽ, kiên định lại mãnh liệt tiến vào. Mỗi một lần anh xâm chiếm cô bất giác cắn vai anh. Từ chậm đến nhanh, từ nhanh đến chậm. Cô giống như một con thuyền nhỏ, còn anh lại là sóng to mãnh liệt, cứ khiến cô quay cuồng, cuốn cô chìm nổi trong thế giới của bản thân. Hai người cứ như thế, triền miên trong sự thích thú điên cuồng.
Cô giơ tay vuốt ve bờ ngực rắn chắc của anh, cuối cùng tay cô dừng lại ở vị trí trái tim anh, nhìn thật sâu vào mắt anh, nếu cô không lầm, trong ánh mắt đó luôn có một vài thứ khiến cô không dám chạm đến.
Cô mấp máy môi, muốn nói lại thôi.
“Muốn nói gì?” Sao Phong Ấn có thể không hiểu cô, anh ôm thân mình cô, một tay bế cô lên ngồi ngang thắt lưng anh, tay vuốt ve nhẹ ở nơi hai người kết hợp làm một làm thân thể cô run lên. “Sao?”
“Phong Ấn.” Hai tay Lôi Vận Trình vòng qua cổ anh, “Em muốn… Hỏi anh một câu.”
“Ừm, hỏi đi.” Phong Ấn nâng thắt lưng cô, để nhấc cao ngực cô lên, hai đỉnh đồi màu hồng phấn lay động trước mắt, khiến anh không nhịn được hé môi ngậm lấy.
Lôi Vận Trình cắn môi ngăn cản bản thân phát ra tiếng rên rỉ, sự ngứa ngáy ở ngực kèm theo khoái cảm trong cơ thể gào thét chiếm giữ ý thức của cô.
“Anh… Anh…”
“Anh làm sao?” Cô ấp a ấp úng rất lâu mới nói hết một câu, Phong Ấn không thể không ngẩng đầu.
“Ngoại trừ thích và cảm động, anh... Anh có một chút nào… Yêu em không?” Vừa nói hết câu, không chờ anh trả lời, Lôi Vận Trình đã vội vàng vươn bàn tay nhỏ bé lên che môi anh, dáng vẻ như sắp khóc. “Anh có thể không trả lời, cứ xem như em chưa hỏi đi.”
Phong Ấn hơi cau mày, anh thè lưỡi liếm lòng bàn tay cô, sau đó lại kéo ra rồi hôn lên đó, con ngươi đen như mực của anh không hề rời khỏi ánh mắt đang chứa đựng sự sợ sệt của cô. Quả nhiên là Lôi Vận Trình không dám đối diện với anh, cô bối rối quay đầu dựa vào vai anh.
“Thật sự không cần trả lời em…” Thanh âm của cô nỉ non khe khẽ như tiếng muỗi kêu, có lẽ cô đã quá nôn nóng, đã qua mười năm, ít nhất anh cũng đã thích cô, chỉ cần có thời gian thì sao phải sợ anh không yêu cô?
Phong Ấn hít vào thật sâu, ôm thân thể mảnh mai