Polly po-cket

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Mục Tiêu Đã Định

Mục Tiêu Đã Định

Tác giả: Tâm Thường

Ngày cập nhật: 04:17 22/12/2015

Lượt xem: 1342491

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2491 lượt.

ân trên cơ thể của cô, có nơi anh mút đến mức cô đau đớn, vô thức ngâm nga thành tiếng. “Nhẹ chút…”
Vừa dứt lời, nụ hoa trước ngực cô liền bị môi anh ngậm cắn mang theo cảm giác tê dại nhanh chóng lan truyền toàn thân.
Anh không ở lại nơi đó quá lâu, sau đó nụ hôn lại chuyển xuống dưới, lượn vòng trên bụng cô. “Em muốn tư thế nào? Hửm?”
Mặt Lôi Vận Trình đỏ ửng, làm sao cô có thể hiểu được tư thế gì nữa, tay cô đẩy đẩy anh ra. “Ngứa lắm, đừng đùa nữa.”
“Chỉ ngứa thôi?” Phong Ấn áp người lên cơ thể cô lần nữa, anh hôn lên đôi môi sưng đỏ vì bị hôn của cô, sau đó bỗng nhiên lật người cô lại. “Vậy thì chúng ta thử một cách không chỉ có ngứa nhé, có dám không?”
Lôi Vận Trình cười khẽ, có chút oán giận nói: “Anh bắt em đến nơi thâm sơn cùng cốc này, nếu em không dám, anh sẽ dừng tay à?”
“Muốn anh dừng tay?” Phong Ấn hạ thắt lưng, vật đàn ông cứng rắn của anh cọ cọ vào mông cô như ra hiệu. “Làm chuyện đó không cần đến tay đâu, Trình Trình.”
Lôi Vận Trình ngượng ngùng tức giận quát lên: “Phong Ấn, anh!”
Phong Ấn bật cười khẽ, anh cắn một cái lên bả vai mềm mại của cô, “Sao em lại mềm đến vậy? Cắn một cái đã đỏ lên, anh nên cắn ở đâu đây?”
Vừa nói anh vừa nhấm nháp từng tấc da thịt trên lưng cô, thỉnh thoảng là cắn, hoặc hôn, hoặc mút, đôi lúc đầu lưỡi mềm mại lướt qua da thịt cô. Tay anh cũng không hề rảnh rỗi, vòng đến trước ngực, vuốt ve hai đỉnh đồi mềm mại kia, tay còn lại thì càng không hề hiền lành nắm lấy thắt lưng cô, đầu ngón tay anh mơn trớn trên làn da mịn màng của cô. Ở phía dưới, cậu nhóc đang phối hợp từng chút một theo động tác nào đó trêu chọc cô.
Lôi Vận Trình không kìm chế được mà thở gấp, cô không thể nào chịu nổi cái kiểu công kích bốn phương tám hướng của anh, giống như đang có hàng nghìn con sâu bò đầy người cô, ngoại trừ ngứa còn có thêm một loại cảm giác không thể diễn tả bằng lời dấy lên từ nơi sâu nhất của thân thể.
“Phong Ấn…”
“Hửm?” Môi và tay của Phong Ấn vẫn hoạt động không ngừng, trả lời cô qua loa.
“Hoặc là anh nhẹ chút, hoặc là làm… Trọng điểm, như vậy… Em thật sự rất khó chịu.” Cô cũng không biết bản thân làm sao nữa, thậm chí cô cũng không thể nói rõ bản thân đang muốn cái gì, cảm giác mâu thuẫn càng lúc tích lũy càng nhiều, như chiếm lấy tất cả cảm quan của cô.
Tay Phong Ấn lần đến giữa hai chân cô, ở nơi đang khép kín căng chặt kia, anh mạnh mẽ mở ra, ngón tay vuốt ve ở lối vào, rồi chậm rãi tiến vào, sau đó lại duỗi ra, anh cảm nhận được cơ thể cô đang dần trở nên căng chặt theo động tác của anh. Cứ lặp đi lặp lại như thế, mật hoa từ động theo ngón tay chảy ra.
“Em thật đúng là quả cam non đầy mật nước.” Môi Phong Ấn phủ lên lỗ tai cô một lần nữa, đầu lưỡi anh lượn vòng nơi đó, hơi thở nóng hổi, cố gắng nhấn mạnh cụm từ “đầy mật nước” khiến mặt cô đỏ bừng.
“Trước kia sao em lại không biết anh tà ác như thế nhỉ? Lôi Vận Trình mềm nhũn nằm sấp để mặc anh trêu đùa, cô thật sự hận vì sao bây giờ không phải là ban đêm.
Phong Ấn cười, “Trước kia em vẫn là em gái của anh mà, sao anh có thể nói với em những lời này? Làm chuyện như thế này?” Bỗng nhiên anh lại thêm vào một ngón tay, chen chúc vào không gian chặt hẹp của cô.
Lôi Vận Trình bị sự xâm nhập bất chợt kia làm sợ hãi, cô hít vào thật sâu, thanh âm kia lọt vào tai Phong Ấn khiến anh mất hồn đến mức gần như không kiềm chế được nữa. “Trước kia anh cũng không biết em thở dốc lại có thể quyến rũ người khác như thế em gái à.”
“Đừng… Đừng nói nữa…”
Vật nóng hừng hực của anh đang cọ xát tại cửa động của cô, lúc nhẹ lúc mạnh, thậm chí cô có thể cảm nhận được đỉnh đầu của vật kia đã dính mật hoa của bản thân, nghĩ đến hình ảnh đó lại khiến cô miệng nóng lưỡi khô, trái tim dường như muốn bật nhảy ra khỏi cổ họng. Động tác ra vào từ tay Phong Ấn đang không ngừng tăng tốc, cảm nhận được nơi nào đó của cô đang run rẩy khác thường, vật đàn ông của anh đã căng cứng đến phát đau.
“Dùng ngón tay đủ không? Chúng ta đổi cái khác vào nhé, được không?”
Cả người Lôi Vận Trình đã căng chặt, dường như có thứ ánh sáng trắng đang ngưng tụ trước mắt cô, cô nói không nên lời, vô thức gật đầu, bàn tay nhỏ bé túm bừa, sau đó bắt lấy mái tóc ngắn của anh, hô hấp dồn dập khiến bàn tay đang túm lấy ngực cô càng dùng sức mạnh hơn.
Phong Ấn biết cô sẽ nhanh chóng lên đỉnh, anh dùng đầu gối tách hai chân của cô ra, môi nhẹ nhàng ngậm lấy tai cô, ngón tay lại dùng sức ra vào. Lôi Vận Trình hoàn toàn không ý thức được bản thân đã bị anh dẫn dắt thành tư thế mở rộng người, tất cả sự chú ý của cô đều đặt trên hai ngón tay tà ác của anh.
“Này ưm… A…” Cô khẽ ngâm nga, thân thể bắt đầu run lên.
Phong Ấn hôn lên gương mặt nghiêng ý loạn tình mê của cô, anh chịu đựng đến mức mồ hôi chảy ra nườm nượp, anh gấp gáp xé gói áo mưa tự mặc cho bản thân. “Trình Trình, em phải chuẩn bị tâm lí, một lần không thể thỏa mãn được anh.”
Làm sao Lôi Vận Trình còn có thể nghe rõ anh nói gì, tất cả ý thức của cô đều bị ngón tay trêu chọc của anh chiếm hữu, có chuyện gì đó sắp xảy ra, tuy rằng cô không biết bản th