Tác giả: Tâm Thường
Ngày cập nhật: 04:17 22/12/2015
Lượt xem: 1342622
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 10.00/10/2622 lượt.
yện em nên biết.”
Trong lòng Lôi Vận Trình vẫn luôn bị nghẹn, cô cố nén cảm xúc lại rồi gật gật đầu, một lát sau cô lại lắc lắc đầu, ôm chặt lấy cổ anh. “Không, anh mua nhẫn cho em là được rồi, chuyện khác em không muốn biết.”
Nước mắt cô chảy vào trong cổ áo Phong Ấn, mang theo sự lạnh lẽo. “Em cần phải biết, như vậy mới công bằng với em. Ngoan nào, đừng khóc, em khóc sưng cả mắt có phải là muốn toàn đoàn lên án anh không?”
Gió mùa này rất lạnh, độ ấm trong lòng bàn tay Phong Ấn dường như không thể nào thấm vào lòng cô. Lôi Vận Trình để mặc anh lau nước mắt cho mình, cô không nói gì cả, chỉ yên lặng dựa vào lòng anh nghe thanh âm êm dịu của anh đang dỗ dành cô, không biết vì sao cô lại cảm thấy sự ấm áp này cách càng lúc càng xa cô.
“Trình Trình, nói yêu anh đi.”
Phong Ấn hôn nhẹ lên trán cô, đôi con ngươi rũ xuống đang in hình bóng của cô có cơn sóng ngầm cuộn cuộn không nhìn thấy được.
“… Yêu anh.”
…
Cùng khoảng thời gian đó, Lục Tự mua thuốc lá xong, vừa bước ra ngoài đã nhìn thấy Hạ Viêm Lương đứng bên ngoài nhà phục vụ Quân nhân chờ anh ta, hai người cũng từng là người quen cũ, anh ta không có thiện ý nói chuyện mà trực tiếp bước đi vào vấn đề.
“Muốn nói gì thì cứ nói thẳng đi, tôi còn phải về nghỉ trưa nữa.”
Hạ Viêm Lương nhếch môi lạnh nhạt, “Con người của anh luôn thẳng thắn như vậy.”
Lục Tự không nói gì, Hạ Viêm Lương lấy một chiếc túi chứa DV từ trong túi xách ra đưa cho anh ta. “Làm phiền anh giúp tôi đưa thứ này cho Lôi Vận Trình.”
Lục Tự không động đậy.
“Chỉ là một chiếc DV thôi mà, cũng đâu phải đồ vật nguy hiểm gì, đừng đề phòng tôi như vậy chứ?” Hạ Viêm Lương nhún vai vô tội.
Lục Tự ngậm thuốc, do dự một lúc anh ta mơi đưa tay tiếp nhận. “Tại sao tôi phải giúp cô?”
“Không chỉ là giúp tôi, cũng xem như anh giúp bản thân mình.” Hạ Viêm Lương rút điếu thuốc trên môi anh ta xuống, đưa lên miệng mình rít một hơi. “Tôi biết anh rất quan tâm đến cô bé kia, còn con gái của tôi thì lại cần một người bố.”
Lục Tự nhìn chằm chằm cô ta một lúc, “Lê Duệ thật sự rất yêu cô, cậu ta thà phản bội anh em cũng phải ở bên cạnh cô.”
Vẻ mặt Hạ Viêm lương trở nên suy sụp, “Những chuyện đó không liên quan đến anh.”
Lục Tự buông tay, “Không liên quan đến tôi, nhưng tôi cũng không muốn giúp cô làm lớn việc, hay nói đơn giản là, cô đang muốn thay Lê Duệ khiến Phong Ấn cởi bỏ quân trang? Nếu là như thế, thật sự xin lỗi, tôi không thể giúp chuyện này được.”
“Nếu tôi muốn làm lớn chuyện, Phong Ấn vẫn có thể thuận lợi làm đội trưởng kiêu ngạo vui vẻ ở đây sao?” Hạ Viêm Lương cười lạnh, đôi môi đỏ chói của cô ta phả ra một làn khói. “Tôi tin Lôi Vận Trình cũng giống tôi, Lục Tự, chẳng lẽ anh cam tâm ở đây nhìn bọn họ ngày ngày ân ân ái ái trước mắt anh sao? Con người ai cũng giống nhau, ích kỷ như nhau, tôi vì con gái của tôi, anh vì bản thân của anh, không có gì là không tốt, hơn nữa, tôi nói cho anh biết một vấn đề, lúc con người yếu đuối nhất, họ rất dễ dàng yêu một người khác, nam nữ đều như thế, anh là người thông minh, hẳn là biết nắm lấy cơ hội.”
Vào giây phút này, trong mắt Hạ Viêm Lương thậm chí mang theo một khí thế bức người, Lục Tự hài hước nhếch mày. “Đây là kinh nghiệm của cô, cám ơn đã chỉ dạy.”
Hạ Viêm Lương không nói câu gì mà xoay người rời đi.
Lục Tự về ký túc xá, anh ta lăn qua lăn lại không thể ngủ được, sau đó anh ta cầm chiếc DV ra ban công, suy nghĩ tới lui vẫn mở ra xem.
Hình ảnh trong đó khiến Lục Tự cau mày, anh ta ấn vào nút tua nhanh, cho đến khúc gần cuối cũng vẫn không có gì đặc biệt, vừa định tắt thì bỗng chốc trên màn hình tối om hiện đang phát một cảnh không có tiếng động, sau đó lại phát ra âm thanh, sau đó nữa -----
Lục Tự chợt ngẩn ra.
Hình ảnh đó kéo dài không lâu, âm thanh không rõ ràng như vẫn có thể phân biệt được, xem ra đây là một đoạn bị chụp bất ngờ, đương sự không hề hay biết.
Xem xong tất cả Lục Tự mới chậm rãi khép chiếc DV lại, tim anh ta không khỏi đập nhanh hơn, máu toàn thân như chảy ngược, anh ta châm một điếu thuốc bình ổn bản thân, cảm xúc dần dần trở nên phấn khởi.
Phong Ấn, đã thế này thì cậu không thể trách bất kì ai, chỉ có thể trách cậu xui xẻo mà thôi.
Không thể trốn tránh
Trong phòng học phi hành, Chính ủy đang đứng lớp giờ học chính trị cho các phi công. Ngũ Trác gọi tên Lôi Vận Trình đến hai lần, chỉ một câu hỏi đơn giản nhưng cô lại không thể trả lời, người ngồi bên cạnh phải nhỏ giọng nhắc nhở cô mới có thể trả lời được.
“Ngồi xuống đi.” Vẻ mặt của Chính ủy không có gì thay đổi, nhưng sau khi tiết học kết thúc ông ta giữ riêng cô lại.
Ngũ Trác rót cho cô một ly nước, sau đó lại tự châm thuốc cho mình. Ông ta không nói chuyện, Lôi Vận Trình đành phải chủ động hỏi.
“Chính ủy, có chuyện gì muốn nói với tôi sao?”
…
Phong Ấn đang đứng bên ngoài nói cười với một vài người, anh cũng đang đợi cô, thấy cô vừa bước ra thì cúi chào mọi người rồi bước đến gần cô. “Bị giáo huấn hửm?”
Lôi Vận Tr