Ring ring

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Mục Tiêu Đã Định

Mục Tiêu Đã Định

Tác giả: Tâm Thường

Ngày cập nhật: 04:17 22/12/2015

Lượt xem: 1342612

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2612 lượt.

ì đó, khiến trái tim Phong Ấn run lên. “Gửi qua bưu điện cho tôi.”
“Ngày mai hai giờ chiều, gặp nhau ở ‘Điểm tâm ngọt Mật Luyến’, sẽ không tốn nhiều thời gian của anh đâu, vậy nhé.”
Không biết vì sao, sau khi nhận cú điện thoại này, trong lòng Phong Ấn lại không thể nào yên ổn trở lại được, anh nằm ở trên giường suy nghĩ rất lâu.
Điểm tâm ngọt Mật Luyến, Mật Luyến… Lần trước Lôi Vận Trình đã đến Mật Luyến mua thức ăn cho anh, mà Linh Linh cũng rất thích món điểm tâm ngọt của nhà hàng kia…
Anh buồn bực trở mình, một lát sau lại bỗng nhiên lại ngồi bật dậy, mi tâm cau chặt.
Dấu răng trên tay Lôi Vận Trình, anh nhớ được cô đã nói đó là…
Trẻ con cắn.






Lê Duệ
Tuyết rơi.
Sau một đêm bầu trời làm việc không ngừng nghỉ, ông Trời đã lặng yên ban tặng cho thành thị này một bộ trang phục lộng lẫy nhất, ông ấy dùng cách của bản thân để báo hiệu cho mọi người biết mùa đông đã đến. Mùa đông ở nơi đây đến sớm hơn ở quê hương của bọn họ, nhiệt độ trong không khí cũng nhanh chóng giảm xuống.
Lúc Phong Ấn mua hai ly thức uống nóng xong, vừa bước ra khỏi cửa hàng anh đã dễ dàng tìm thấy Lôi Vận Trình trong dòng người đông đúc, cô mặc một chiếc áo khoác đỏ chói, đang đứng bên ngoài lan can trụ ngựa gỗ xoay nhìn về bên trong, cô nhìn rất nhập tâm. Lần cô nghỉ đông đầu tiên anh đã đến đón, lúc đó, cô cũng mặc một chiếc áo khoác đỏ, nhiệt huyết tươi đẹp của cô giống như ngọn lửa, châm ngòi một góc nào đó trong lòng của anh.
Nước uống được nhét vào tay, tay cô mang một đôi găng bằng len màu vàng, trên mặt còn có một kẹp tay xinh xắn hình con gấu nhỏ giữ ấm, đầu đội một chiếc nón len cùng với chiếc khăn quàng cổ cùng bộ khiến cô càng trở nên vô cùng ngây thơ đáng yêu.
Mấy ngày qua là lễ khánh thành khu vui chơi tổng hợp mới này nên được miễn phí, hôm nay là ngày cuối cùng, cho nên cho dù trong thời tiết rét lạnh nơi đây vẫn đông đúc như cũ, hầu như mỗi khu trò chơi đều phải xếp hàng.
“Số 99 và 100.”
Anh vừa nói dứt lời, đã có một nhân viên cầm một cái loa phóng thanh gọi số, Lôi Vận Trình kéo anh đến giơ tay lên. “Ở đây ở đây!”
Người nhân viên mỉm cười nhìn Phong Ấn đưa thẻ trong tay ra, sau đó anh ta lại lấy ra một nhánh hoa hồng pha lê. “Chúng mừng hai vị, bất kì đôi tình nhân nào mang số 100 chúng tôi đều sẽ có một quà tặng nhỏ, chúc hai vị hạnh phúc mãi mãi.”
Lôi Vận Trình vui vẻ nhận lấy nhánh hoa hồng từ trên tay anh ta, cô đặt dưới mũi ngửi ngửi, vẻ mặt rất say sưa. “Thơm quá!”
Môi Phong Ấn giật nhẹ, dường như anh chưa từng tặng hoa cho cô.
Ngoại trừ bọn họ, còn có rất nhiều người lớn khác đến chơi trò ngựa gỗ xoay tròn này, có cô gái làm nũng kiên quyết bắt bạn trai bế ngồi lên ngựa. Lôi Vận Trình nhanh nhẹn bước đến trèo lên ngựa gỗ, do nhìn đôi tình nhân phía trước nên cô lại bị trượt xuống. Nhưng hai chân vừa chạm đất thì đã có một cánh tay bế cô lên ngồi lên ngựa gỗ một lần nữa, có lẽ các cô gái đều thích được bế như công chúa. Phong Ấn kéo mũ và khăn quàng cổ của cô một cách cẩn thận, anh không quên dặn dò. “Nắm chặt vào, lát nữa đừng để ngã nhé.”
“Em không phải trẻ con.”
Nhưng Phong Ấn hy vọng cô giống như một đứa trẻ, như vậy cô sẽ sống tự tại hơn một chút.
Không biết là ai đã từng nói, ngựa gỗ xoay tròn là trò chơi tàn nhẫn nhất, lúc nào cũng đuổi theo nhưng vĩnh viễn vẫn cách nhau một khoảng, hoặc là nhìn giống như đang đồng hành nhưng một giây sau lại trơ mắt nhìn đối phương dần dần rời xa mình.
Hai tay Lôi Vận Trình ôm tay vịn, đầu cô dựa vào phía trên ngắm nhìn đôi nam nữ đang lớn tiếng cười đùa với nhau phía trước, trong lòng cô không khỏi hâm mộ.
Có vui vẻ hạnh phúc hay không, thì có thể nhận biết được từ tiếng cười và ánh mắt. Cô hâm mộ nụ cười của cô gái kia, không hề có bất kì sự băn khoăn nào, nụ cười phát ra từ trái tim.
Dáng vẻ tươi cười này, cô đã từng có được. Đó là lúc trước khi chính thức tìm hiểu anh, mặc dù cô chưa có được hạnh phúc, nhưng trong lòng cô vẫn luôn có hy vọng. Có lẽ cô không nên xem video clip kia, nhất là đoạn cuối cùng…
Lôi Vận Trình cố gắng nhoẻn miệng cười, trong lòng cô chua xót đau đớn. Tuyết vẫn rơi, hạt nhỏ, hạt to, một hạt tuyết rơi vào mắt, cơn lạnh tràn vào trái tim.
Cô nghiêng đầu nhìn anh, bắt chước đôi tình nhân kia, cô giơ tay đến chỗ anh, Phong Ấn cũng vươn tay đến chỗ cô, nhưng nhịp xoay khác nhau khiến anh không thể nắm được tay cô. Hai người không ai buông tay xuống, bướng bỉnh như thế, vẫn cố chấp hướng về đối phương, nhưng cuối cùng cũng không thể chạm vào nhau được.
Yết hầu của Phong Ấn chuyển động, giống như có gì đó đang sụp đổ, nhưng hai người bọn họ vẫn nhìn nhau mỉm cười, cười đến mức khiến cô xót xa. Ánh mắt nấp trong vành nón và chiếc khăn quàng cổ đã có một màn sương mù bao phủ, những bông tuyết nhỏ vụn dễ dàng tạo một khoảng không ở giữa hai người, mãi cho đến khi ngựa gỗ dần dần dừng lại, ngay cả đầu ngón tay cũng chưa từng chạm vào nhau.
Trước tiên Phong Ấn bế cô xuống, cô giống như một đứa trẻ gh