Ring ring

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Mục Tiêu Đã Định

Mục Tiêu Đã Định

Tác giả: Tâm Thường

Ngày cập nhật: 04:17 22/12/2015

Lượt xem: 1342393

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2393 lượt.

ó cảm giác cứ như nửa đời trước của bản thân đều đã đặt lên người cô ấy, không thể tưởng tượng được chỉ mới hơn năm năm.”
Lôi Khải rít một hơi thuốc, ông chậm rãi phả ra một làn khói. Chỉ với câu nói này, ông đã biết Lục Tự không đùa giỡn. “Cậu là chiến hữu của Phong Ấn?”
“Vâng, từ lúc còn ở Học viện Phi hành đã là anh em, chỉ là hiện nay có một vài vấn đề.” Lục Tự rất thẳng thắn. Lôi Khải có một đôi mắt có thể nhìn thấy được con người, anh ta cảm thấy bản thân không cần phải giấu diếm gì với người ở trước mặt.
Lôi Khải đương nhiên hiểu vấn đề hiện nay của bọn họ là gì. “Cậu hiểu Trình Trình được bao nhiêu?”
“Con gái của chú là người phụ nữ cố chấp dũng cảm nhất mà cháu từng gặp, rất chân thực, yêu hận rõ ràng.” Lục Tự tự chế nhạo bản thân. “Ví dụ như lúc cô ấy hận cháu, ngoại trừ những điều cần thiết trong công việc, ngoài ra một câu vô nghĩa cô ấy cũng không nói với cháu, liếc mắt nhìn cháu một lần cũng là do cháu chủ động tìm cô ấy, nhưng mà cháu có thể hiểu cô ấy, cũng giống như từ lúc cháu quen biết cô ấy thì không còn hứng thú với phụ nữ khác nữa, cô ấy yêu Phong Ấn, đương nhiên trong mắt của cô ấy sẽ không có người khác.”
“Nếu vậy, cậu có biết từ lúc mười hai tuổi Trình Trình đã bắt đầu thích Phong Ấn không? Cũng có thể là sớm hơn nữa mà nó không hay biết.
Nghe được như thế trong lòng Lục Tự chấn động. “Mười hai tuổi? Phong Ấn chắc là đã đến Học viện Phi hành.”
“Đúng, sau đó Phong Ấn đến làm phi công ở trung đoàn hai sư đoàn X, khoảng thời gian đó hai đứa nó có sáu năm không gặp mặt, nhưng tình cảm mà Trình Trình đối với cậu ta trong sáu năm đó như đã thâm căn cố đế vào lòng. Kết quả Phong Ấn và Trình Trình đến với nhau không hẳn là do cậu ta bị Trình Trình làm rung động, ngay từ nhỏ, thái độ của cậu ta đối với Trình Trình cũng không giống như với người khác, chẳng qua là do cậu ta không chú ý đến mà thôi. Có một vài người đàn ông, rất ngờ ngệch và chậm hiểu về mặt tình cảm. Phong Ấn chính là như vậy.”
Lục Tự bật cười mỉa mai. “Vậy thì thế nào? Điều đó đã vô tình trở thành vết thương trí mạng của cậu ta và Trình Trình.”
“Điều tôi muốn nói không phải là điều này.” Lôi Khải quay đầu nhìn anh ta, ánh mắt ông nhìn thẳng vào đáy mắt anh ta. “Nếu cậu không gặp, không liên lạc với con bé trong sáu năm, sáu năm sau, cậu có thể giống như con bé lúc này không? Nói cách khác, sáu năm sau, cậu còn có thể tin rằng sẽ yêu nó trước sau như một không?”
Lục Tự trầm mặc, sau đó trong lòng anh ra trống trải đau đớn. “Sao chú biết cháu sẽ không giống cô ấy, sẽ không dùng sáu năm để tình cảm thâm căn cố đế vào lòng?”
“Tôi không nói cậu không thể, chỉ là các người cũng không còn là trẻ con nữa, con người khi hơn ba mươi tuổi thì những cố chấp đến chấp nhất và cả dũng khí để đón nhận bất kì loại hậu quả nào sẽ bị năm tháng mài mòn, có thể trong lòng cậu sẽ tiếp tục yêu nó, nhưng mà chỉ thế thôi, cuộc sống sẽ khiến cậu phải cúi đầu trước hiện thực.”
Mà hiện thực chính là cậu đã học được việc cân nhắc nên lựa chọn giữa giữ lấy hay buông bỏ sự kiên trì mà cậu cho rằng đã trao toàn bộ trái tim mình cho ai đó … Sự kiên trì vô vị.

Tay Lục Tự nắm chặt thành quyền, điếu thuốc mà Lôi Khải vừa đưa đã bị anh ta nắm chặt thành một vật hình tròn. “Chỉ cần cô ấy còn độc thân ngày nào, cháu sẽ luôn luôn chờ đợi.”
Lôi Khải cười nhẹ, trong đôi con ngươi đen của ông không hề hiện hữu vẻ keo kiệt với anh ta. “Cậu khiến tôi cảm thấy rất tiếc nuối vì bản thân chỉ có một đứa con gái.”

Lôi Vận Trình dựa vào cửa sổ nhìn hai người đàn ông đang trò chuyện với nhau trong tiết trời giá rét, chờ cho đến khi Lôi Khải về, cô không nhịn được mà hỏi: “Bố với Lục Tự có gì mà nói lâu đến vậy?”
Hiếm khi thấy được hai người trò chuyện với nhau, thế là Tử Du và Lôi Dật Thành bế con đến cho Lôi Vận Trình xem. Cục cưng nhỏ đặc biệt rất thân thiết với Lôi Khải, thấy ông thì vui vẻ quơ cánh tay tròn trịa lên. Lôi Khải chơi đùa với cục cưng một lúc mới để ý đến Lôi Vận Trình.
“Đêm giao thừa ở công ty có vũ hội, lần này hợp tác quy mô lớn cùng với mấy công ty ở thành phố khác, nghe nói có rất nhiều tiết mục hay, bố đã đưa thiệp mời cho cậu ấy với tư cách là bạn trai con.”
“Con đâu nói là mình muốn đi.”
“Không đi cũng phải đi, hôm đó anh trai con và Tử Du cũng sẽ đi, đó cũng là ngày kỷ niệm kết hôn của bố và mẹ con, con sẽ không muốn ở nhà làm bóng đèn đó chứ?”
“Anh của con còn có thể về nhà của anh ấy, còn con thì phải làm sao? Chỉ mới qua năm mới mà bố đã nhẫn tâm đuổi con đi như thế à?” Lôi Vận Trình nắm bàn tay nhỏ bé của cục cưng phẩy lên mặt Lôi Khải tỏ ý tức giận.
Lôi Khải nở nụ cười đầy ngụ ý. “Đúng, trời chưa sáng, thì không được về nhà.”
Lôi Vận Trình phản bác không có hiệu quả, cô buồn bực than thở khẽ. “Mấy chục tuổi rồi, làm đi làm lại cả đêm cũng không sợ mệt.”
Cô không ngờ rằng lỗ tai Lôi Khải lại thính như thế, ông nghe được hoàn toàn, sau đó ông nở nụ cười không nóng không lạnh. “Cái này không cần con quan tâm, cho đến giờ, mẹ con chưa hề oán giận vấn đề thể lực người đàn