Khắc Tinh Của Ngài Tổng Tài Lạnh Lùng
Tác giả: Tâm Thường
Ngày cập nhật: 04:17 22/12/2015
Lượt xem: 1342465
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2465 lượt.
và trả cô ấy lại cho cậu.” Lục Tự khiêu khích và thử thăm dò anh.
Phong ́n trầm mặc không đến một giây, anh mở mắt ra đối mắt với anh ta, ánh mắt vô cùng sắc bén, anh hỏi vô cùng thẳng thừng:
“Còn nữa? Lục Tự, tớ còn muốn biết một chuyện.”
“Nói đi.”
“Cậu đã từng hiểu được cô ấy lần nào chưa?”
“…” Nụ cười của Lục Tự trở nên cứng nhắc, bàn tay anh ta âm thầm nắm chặt thành quyền.
Khi Lôi Vận Trình từ phòng toilet đi ra thì người trong phòng VIP đã về gần hết, Phong ́n không đợi cô, cô tức giận đến mức thiếu chút nữa là quăng hết đồ đạc, cô giật lấy ly rượu của Châu An Đạt rồi uống một hơi, sau đó cô đặt mạnh ly rượu lên quầy bar.
Châu An Đạt pha cho cô một ly khác, màu sắc rất đẹp, chờ cô uống xong mới cười hì hì nói tên rượu cho cô biết: “Rượu này có tên là ‘di tình biệt luyến’.(3)”
(3) Thay đổi tình cảm, tạm biệt tình yêu
Lôi Vận Trình lườm anh ta một cái: “Tên gì mà tệ vậy, cho thêm một ly nữa.”
“Được, để chú mời em.” Châu An Đạt rất vui vẻ, anh ta pha trộn một ly cốc-tai có màu sắc vô cùng mơ mộng: “Đây gọi ‘Phong cảnh bên người’, ở đây mỗi một ly rượu đều có một ý nghĩa riêng.”
Lôi Vận Trình ghé vào quầy bar nhìn ly rượu có tên ‘Phong cảnh bên người’, cô không nói lời nào.
Lúc này muốn bắt xe rất khó, Lôi Vận Trình đứng trên lề đường nghĩ có nên gọi Lôi Dật Thành đến đón cô không, nhưng trong lúc vô tình, cô phát hiện xe của Lục Tự vẫn còn đỗ ở vị trí cũ.
Cô tò mò đi qua, gõ gõ cửa xe, cửa sổ xe được kéo xuống, Lục Tự gập tay chống trên vô lăng nhìn cô: “Tôi đang đoán xem phải bao lâu nữa em mới phát hiện ra tôi.”
“Sao anh còn ở đây?”
“Em nên vui mừng vì tôi còn ở đây mới đúng.” Lục Tự ra hiệu bảo cô lên xe.
Lôi Vận Trình mấp máy môi, thở dài: “Thế thì làm phiền anh vậy.”
Lục Tự khởi động xe, nở nụ cười với hàm ý sâu xa: “Không phiền đâu, tôi cũng đâu có nói muốn đưa em về nhà.”
Sống chung
Lôi Vận Trình vẫn nghĩ là anh ta đang nói đùa, cô làm sao biết được đúng là Lục Tự không đưa cô về nhà mà chạy xe đến một bờ sông, cả quãng đường đi, anh ta điều khiển xe với tốc độ rất nhanh, sắc mặt lộ rõ vẻ u ám, hoàn toàn không cho Lôi Vận Trình cơ hội nói chuyện.
Xe dừng lại.
Xuyên qua của sổ xe, Lôi Vận Trình nhìn xung quanh bốn phía, ngay cả một bóng ma cũng không thấy. “Chở tôi đến đây làm gì? Tôi muốn về nhà.”
Lục Tự mở cửa sổ xe, trong tích tắc gió lạnh ùa vào, anh ta khẽ khép hờ mi mắt, dường như đang nhẫn nại gì đó. “Chở em đến nhà của tôi không được sao?”
Môi Lục Tự đang đặt trên mi tâm của cô lại dời xuống chóp mũi, sau đó lại để yên rồi nhếch môi. “Phong Ấn không nên gọi cuộc điện thoại này cho tôi, cậu ta không biết, khi nghe đến tên em, khốn kiếp là bản thân tôi không mất hết sự tự chủ! Lôi Vận Trình, em nói xem, tôi đang đùa sao?”
Lôi Vận Trình không dám trả lời bừa, cô sợ anh ta nhân cơ hội sẽ hôn cô.
Lục Tự nhìn cô, cô gái duyên dáng yêu kiều này đã là một người phụ nữ trưởng thành, dường như mỗi lần gặp cô đều thấy cô có sự thay đổi, đó là trưởng thành vì một người đàn ông khác, với anh ta mà nói, không thể nghi ngờ gì nữa mà đó là một sự tàn nhẫn. Anh ta hôn cô, nhưng khi bổ nhào về phía trước chỉ là một khoảng không.
Lôi Vận Trình nghiêng đầu né tránh. “Ngay từ đầu tôi đã nhắc nhở anh, sẽ không có việc tôi có bất kì tình cảm nào với với anh, đừng lãng phí thời gian cho tôi, nhưng do anh không nghe đó thôi.”
“Ngay từ đầu Phong Ấn có nói với em là em đừng thích cậu ta hay không?” Lục Tự bình tĩnh hỏi ngược lại cô, bóp chặt cằm xoay cô đối mặt với anh ta. “Hai chúng ta cùng một loại người, sẽ không dễ dàng buông tha như vậy.”
Lục Tự cúi đầu chạm vào môi cô một lần nữa, chỉ chạm vào rồi lại dời đi, bờ môi anh ta vuốt ve trên mặt cô. “Lôi Vận Trình, có biết lúc em chịu đựng vất vả huấn luyện vì cậu ta, cậu ta đang làm gì không? Cậu ta đang ở cùng với Hạ Viêm Lương.”
“Vậy thì sao?” Lôi Vận Trình hơi tức giận, lời nói của Lục Tự như đang cào xé cô, loại sỉ nhục này khiến cho người khác cảm thấy bất lực.
“Đừng nói với tôi, em sẽ tin tưởng bọn họ trong sạch, đàn ông chưa bao giờ để tâm đến việc phát sinh quan hệ với bạn gái cũ.”
Lôi Vận Trình hít vào một hơi thật sâu, cô cố gắng không nghĩ đến hình ảnh mà anh ta miêu tả. “Đó là chuyện của tôi và anh ấy, không liên quan đến anh! Lục Tự, anh tránh xa tôi một chút! Đừng chạm vào tôi!”
Động tác của Lục Tự chỉ tạm dừng một chút, bỗng nhiên anh ta kéo khóa áo khoác của cô, bàn tay dài xâm nhập vào bên trong áo len, đồng thời môi anh ta hôn lên làn da cô. “Đừng bướng bỉnh như vậy, cứ coi như hai chúng ta đều uống say đi, em lầm tôi là cậu ta, tôi cũng không để tâm đâu.”
“Tôi để tâm! Tôi không bị điên!” Lôi Vận Trình không để người khác xâm phạm cô, phản kháng mạnh mẽ. “Tốt nhất anh đừng làm ra chuyện để tôi phải hận anh!”
“Vậy thì tôi điên rồi! Tôi vẫn muốn em đấy!”
Lục Tự suồng sã cởi quần cô ra, bàn tay anh ta lần vào, mặc kệ sự giãy dụa của cô, sự quyết tâm và khí thế của anh ta khi