Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Mục Tiêu Đã Định

Mục Tiêu Đã Định

Tác giả: Tâm Thường

Ngày cập nhật: 04:17 22/12/2015

Lượt xem: 1342683

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 10.00/10/2683 lượt.

ến Lôi Vận Trình sợ hãi. Không gian bên trong xe rất nhỏ, cô bị anh ta khống chế hoàn toàn, sức lực hoàn toàn không bằng anh ta. Áo khoác bị anh ta kéo xuống, áo len bị đẩy lên cao, làn da bị bàn tay nóng bỏng anh ta chạm vào dần dần bị lộ ra.
Cô gọi tên anh ta, nhưng đó không phải là van xin, cô chưa bao giờ yếu thế trước mặt anh ta, một lần cũng không có. Lục Tự biết làm như vậy là sai, nhưng con người đôi khi lại bất lực rơi vào cơn lốc xoáy, không có cách nào dựa vào sức lực của chính mình để đào thoát. Anh ta muốn cô ngăn cản anh, nhưng lời nói ra khỏi miệng lại chỉ làm cô hận và kháng cự anh ta nhiều hơn.
“Trái tim của em vẫn chưa đủ tàn nhẫn, nếu muốn một người thì nên không từ bất kì một thủ đoạn nào mới đúng, chứ không phải giống như em, cho cậu ta cơ hội thương hại bản thân mình.”
Tay Lục Tự quyến luyến trên tấm lưng mảnh khảnh của cô, cuối cùng anh ta lần vào lưng cô, ngón tay vân vê móc khóa nội y ở phía sau lưng cô, sự gò bó trước ngực được nới lỏng, bỗng nhiên Lôi Vận Trình không từ chối nữa. “Làm vậy có ích gì với anh?”
Lục Tự cắn răng, có ích ư? Ngoại trừ có thể an ủi sự nhớ nhung bấy lâu nay của anh dành cho cô, e rằng không còn gì nữa. Anh ta thừa nhận bản thân bị câu nói của Phong Ấn kích thích, cho nên mới không tài nào kiềm chế được ý nghĩ muốn có được cô lúc này.
Vì sao lại như vậy? Có người không cần làm gì cả cũng có thể có được trái tim và tình yêu của cô, mà anh ta, cho dù làm gì đi nữa cũng không bước vào trái tim cô được.
Anh ta trở người cô, bàn tay bắt đầu lần vào quần cô. Trong bóng đêm, ánh mắt của cô hiện lên ánh sáng oán hận. “Lục Tự, tuy rằng tôi không thích anh, nhưng tôi xin anh đừng phụ sự tin tưởng của tôi dành cho anh.”
“…”
Trong xe bỗng chốc trở nên yên lặng, bàn tay Lục Tự bỗng nhiên dừng lại, anh ta chống người, hai mắt nhìn chằm chằm vào người phụ nữ dưới thân mà anh ta chỉ hận không thể nuốt cô vào trong bụng.
Sức lực khóa chặt hai cổ tay cô dần dần nới lỏng, Lôi Vận Trình ngừng thở rút tay ra rồi túm lấy chiêc áo khoác phủ lên người, sửa sang lại quần áo xộc xệch.
Cô dùng vẻ mặt đề phòng để nhìn anh ta, dè dặt dõi theo nhất cử nhất động của anh ta. Lục Tự chờ cô mặc xong quần áo mới chậm rãi vươn tay, động tác cực kì nhẹ nhàng vuốt lên mái tóc ngắn rối tung của cô. “Tôi có thể không cần những lời này…”
Thân thể của Lôi Vận Trình cứng đờ, gạt tay anh ta ra. Yết hầu ở cổ của Lục Tự đang cuồn cuộn, dường như anh ta muốn cắn xé cô, tay nắm chặt thành quyền, cúi người ôm cô vào ngực, đầu đặt lên bả vai cô hít vào thật sâu, trên cơ thể cô có mùi hương nhàn nhạt, thấm vào trong cơ thể anh ta, nó giống như độc dược, lại giống phân bón, nuôi dưỡng mầm rễ đang phá vỡ lòng đất sinh sôi từ sâu trong đáy lòng anh.
Tôi có thể không cần nhưng lời này của em.
Nếu như tôi không yêu em…

Lúc Lôi Dật Thành đang chuẩn bị tắm rửa đi ngủ thì cửa phòng bỗng nhiên bị ai đó đá văng ra từ bên ngoài, Lôi Vận Trình hùng hổ chạy vào, trước ngực cô đang phập phồng dữ dội, đáy mắt đang ửng đỏ. “Anh, giúp em trừng trị một người!”
Lôi Dật Thành nhíu mày, “Ai?”
“Lục Tự!”
“… Cậu ấy hút ma túy hay gì?”
“Anh ta -----” Lôi Vận Trình dùng mu bàn tay lau nước mắt, miệng cô nghèn nghẹn. “Không gì cả, ngủ ngon.”
Cô lao ra ngoài như gió, lúc Lôi Dật Thành bỗng nhiên nhớ ra gì đó, anh ta lập tức đóng van nước, gõ cửa phòng của Lôi Vận Trình, quả nhiên là nhìn thấy hai mắt cô đỏ rực. “Khóc? Lục Tự đã làm gì em? Xem thường em?”
“Hừ! Anh ta dám!” Lôi Vận Trình hung hăng hừ một tiếng, lau khô nước mắt. “Em hỏi anh hai vấn đề, anh phải thành thật trả lời em, lần chị Tử Du chia tay với anh, khoảng thời gian hai người chia tay có gặp mặt không?”
“Đương nhiên là có, hỏi cái này làm gì?”
“Vậy có làm chuyện đó không?”
“Chuyện đó?” Lôi Dật Thành không hiểu, nhìn gương mặt đỏ bừng của cô, anh ta cân não suy nghĩ mới hiểu được, xấu hổ ho nhẹ. “Hỏi cái này làm gì?”
“Có hay không có?”
“… Có.”
Lôi Vận Trình suy sụp ngồi xuống giường, ngơ ngác nhìn trần nhà. “Đã chia tay rồi! Đàn ông là súc sinh sao?”
Lôi Dật Thành bị mắng vô cớ, anh ta ngẫm nghĩ một lúc mới biết người cô mắng chắc chắn là Phong Ấn. “Anh và Tử Du đã ở bên cạnh nhau từ nhỏ, bọn anh chia tay vài lần kết quả đều như nhau, vẫn không bỏ nhau được, cái đó người khác không so sánh được. Chuyện lúc trước Phong Ấn và Hạ Viêm Lương không phải đơn giản như em nghĩ đâu, nếu bọn họ thật sự là tro tàn lại cháy, dù sao em cũng không thể trở thành người thứ ba được?”
Vì những câu nói của Lôi Dật Thành, Lôi Vận Trình bực bội đến gần sáng mới ngủ. Ngày hôm sau Lệ Vũ gọi điện thoại cho cô, cậu ta nói cậu ta sẽ đáp chuyến bay một giờ rưỡi để về, Lôi Vận Trình vội vàng chạy đến sân bay. Mọi người đã bắt đầu đăng kí, cuối cùng trước khi đi, Lệ Vũ cũng chờ được Lôi Vận Trình xuất hiện.
“Sao không gọi điện thoại cho tôi sớm một chút?” Ít nhiều gì Lôi Vận Trình cũng cảm thấy chột dạ, cậu ta đến đây vì cô, mà cô, cả buổi tối chỉ nhớ đến một người khác.
Lệ Vũ cao hơn cô rất nhiều, cô phải


Insane