pacman, rainbows, and roller s

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Mục Tiêu Đã Định

Mục Tiêu Đã Định

Tác giả: Tâm Thường

Ngày cập nhật: 04:17 22/12/2015

Lượt xem: 1342469

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2469 lượt.

ngửa đầu mới nhìn được cậu ta, Lệ Vũ kìm chế sự xúc động muốn ôm lấy cô. “Khi nào trở về trường học nhớ hỏi thăm Hướng Bắc Ninh hộ tớ.”
Lôi Vận Trình gật đầu. “Còn gì nữa không?”
“Còn có…” Lệ Vũ dừng lại một chút, ánh mắt nghiêm túc nhìn cô cười cười. “Đừng vì câu nói ngày hôm qua của tôi mà áy náy, tôi nói như vậy, chủ yếu là muốn cám ơn cậu, bởi vì cậu, tôi mới có thể tiếp tục được ở lại Học viện Phi hành.”
Nếu thích một người thật sự có thể làm cho người ta thay đổi, Lôi Vận Trình không biết nên vui mừng hay là đau lòng thay cho Lệ Vũ.
Nhưng có một việc cô không hiểu, vì sao Lệ Vũ có thể khống chế tình cảm của bản thân tốt như vậy, bởi thế mà cô chưa bao giờ phát hiện được.
Tình yêu, có thể khống chế được sao? Nếu có thể, vì sao Lục Tự lại làm như thế với cô? Nếu có thể, vì sao cô chỉ cảm thấy bản thân đang ngày càng lún sâu, không cách nào kìm chế được?
Những ngày sau đó cô không có nhiều thời gian để suy nghĩ đến việc này, sắp bước qua năm mới, cô và Thương Tiểu Thiền mua sắm đồ Tết, mua rất nhiều đồ đạc để trang trí trong nhà, không khí trở nên vô cùng náo nhiệt và tràn ngập hương vị tết.
Lục Tự đến tìm cô, nhưng cô tránh không gặp. Cô và Phong Ấn cũng không gặp nhau nhiều, Phong Ấn rất ít khi chủ động liên lạc với cô, dường như cô không chủ động, anh vĩnh viễn sẽ không nhớ đến tên cô. Đêm giao thừa, cô nhận được một cuộc gọi từ một số điện thoại lạ, nhưng âm thanh từ bên kia truyền đến lại không xa lạ chút nào.
Tiếng nói của Hạ Viêm Lương trong tiếng pháo nổ đinh tai nhức óc trở nên mỏng manh, nhưng cô lại nghe không sót một chữ.
Cô lấy xe của Lôi Dật Thành chạy đến địa chỉ mà Hạ Viêm Lương đã cho. Cô nhấn chuông cửa, trong vài giây ngắn ngủi chờ đợi cô suy nghĩ không biết người mở cửa cho cô có phải là Phong Ấn hay không.
“Là Lôi tiểu thư à?” Hạ Viêm Lương đi dép lê, hai tay ướt đẫm bước ra từ bên trong, trên người vẫn còn đeo tạp dề. Cửa bị cô ta mở ra thật rộng, bên trong căn nhà rất ấm áp, ở ngay cửa ra vào có đặt một đôi dép lê nam.
Trái tim Lôi Vận Trình không hiểu vì sao như bị thứ gì đó bóp lại, trong lúc nhất thời cô không nói ra lời nào.
Phong Ấn cho dù vô cùng không muốn vẫn phải đến nơi này đêm giao thừa, nhưng mà chờ đến khi anh bước ra khỏi thang máy rồi nhìn thấy Lôi Vận Trình thì vẻ mặt trở nên u ám ngay lập tức. “Sao em lại đến đây?”
Không biết vì sao, dường như Lôi Vận Trình cảm thấy không hề bất ngờ khi thấy Phong Ấn xuất hiện, cô không biết bản thân sao lại như vậy, thậm chí vẫn có thể bình tĩnh chú ý đến cách ăn mặc của anh. Cô chớp mắt, khóe miệng hiện lên một nụ cười mỉa mai.
“Vậy tại sao anh lại ở đây?”
Hạ Viêm Lương dùng tạp dề lau tay, vô cùng tự nhiên khoác tay Phong Ấn. “Em mời Lôi tiểu thư đến nhà làm khách, thức ăn em đã làm xong rồi, vào trong trước ----”
Phong Ấn không chờ cô ta nói hết đã hung hăng rút tay mình ra khỏi tay cô ta. “Cô câm miệng cho tôi! Hạ Viêm Lương!”
Lôi Vận Trình nghiêng đầu, thân thể cô run nhẹ, dường như đã âm thầm chịu đựng điều gì đó.
Hai tay Phong Ấn nắm chặt thành quyền, cắn chặt hàm răng, bống nhiên anh nắm lấy tay Lôi Vận Trình, thô bạo kéo cô vào thang máy, anh quay đầu lại nhìn ánh mắt sắc bén và ác độc của Hạ Viêm Lương, bất chợt khiến cô ta lui về sau nửa bước.
Phong Ấn đóng cửa thang máy, xoay người lại ôm lấy Lôi Vận Trình, nhưng anh lại không nghĩ sức lực của cô lại mạnh như thế, bỗng chốc đẩy anh ra, giơ tay hung hăng tát vào mặt anh.
m thanh lanh lảnh vang lên trong thang máy vô cùng rõ ràng.
Lôi Vận Trình lui từng bước từng bước một vào trong góc, cả người dựa vào vách hít thở kịch liệt, cố gắng đè nén cảm xúc đang cuồn cuộn từ đáy lòng.
“Trình Trình…” Một mùi tanh nồng bắt đầu tràn ngập trong khoang miệng của Phong Ấn, anh nghiêng đầu lau vết máu chảy ra từ miệng, ánh mắt sáng rực nhìn cô.
“Sao? Muốn nói gì?” Lôi Vận Trình cố gắng giữ lại lý trí cuối cùng của mình, hai tay cô nắm chặt thành quyền, dùng sức đến mức khớp xương trở nên trắng xanh. “Có phải anh nói sự việc không giống như anh nhìn thấy đúng không? Hai người không nối lại tình xưa, hay là, hai người không ở chung với nhau?”
Cô cảm nhận được trên mặt có một cảm giác lạnh lẽo, giơ tay lau đi, nhưng tay cô lại không thể lau được trái tim đang rỉ máu.






Ai ngủ với ai
Lôi Vận Trình trừng to mắt nhìn Phong Ấn, giống như cô muốn nhìn xuyên qua anh. Sự chịu đựng của cô đã vượt quá giới hạn, ngay cả đầu ngón tay cũng phát run, nước mắt như hạt ngọc trai tuôn rơi không ngừng, bàn tay nhỏ bé cứ lau lung tung trên mặt, nhưng nước mắt của cô lại càng tuôn trào mãnh liệt hơn.
Cô không nhớ rõ vừa rồi cô đã dùng sức mạnh đến cỡ nào, cái tát mà cô đã đánh Phong Ấn lại khiến trái tim bắt đầu nóng lên.
Thang máy dừng lại ở tầng một, cô che mặt lao ra ngoài, va vào người đứng chờ khiến người đó ngã xuống. Phong Ấn đỡ người đó dậy nói lời xin lỗi rồi xoay người chạy theo, lúc ra ngoài Lôi Vận Trình đã lên xe, khởi động máy rời đi, Phong