Tác giả: Tâm Thường
Ngày cập nhật: 04:17 22/12/2015
Lượt xem: 1342502
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2502 lượt.
uản đường xá xa xôi thường xuyên đến thăm cô, tình cảm của hai người cũng xem như thân thiết đúng không? Tôi thấy, có thể phát triển thì nên phát triển đi.”
Nụ cười trên mặt của Mục Phong rất dịu dàng, đầu của Lôi Vận Trình nổ vang một tiếng, những lời nói này cũng đủ cho thấy mục đích chính mà Mục Phong giữ lại cô chính là muốn tác hợp cho cô và Lục Tự.
…
Buổi tối club có hoạt động, tất cả mọi người đều tập trung tinh thần xem phim tài liệu, Phong Ấn khom người lặng lẽ ngồi xuống cạnh Lôi Vận Trình.
“Bị Mục đoàn mắng?”
Lôi Vận Trình lắc đầu, mắt cô vẫn dán vào màn hình lớn không hề nhìn anh.
Anh và cô ngồi ở hàng ghế cuối cùng, toàn bộ đèn trong phòng đã bị tắt nên rất tối. Phong Ấn kéo tay cô, mười ngón tay của họ đan vào nhau ở dưới bàn. “Em gái niềng răng, đêm qua anh nằm mơ thấy em.”
“Mơ thấy em thế nào?” Lôi Vận Trình cau mày, ngay sau đó bên tai cô bỗng nhiên nóng lên.
“Mơ thấy chúng ta ở phòng khách của trường em ngày đó, em…” Câu nói tiếp theo Phong Ấn gần như thì thầm bên tai cô, mặt Lôi Vận Trình nóng lên, véo mạnh vào đùi anh.
“Không biết xấu hổ, giấc mơ như thế mà anh cũng nói ra.”
“Có gì phải ngại chứ, dù gì anh mơ cũng đâu phải người khác.”
Phong Ấn nắm lấy bàn tay nhỏ nhắn của cô, để tay cô xoa xoa nơi vừa bị véo phát đau, anh không hề nghĩ đến việc xoa xoa một lúc lại có hiệu quả ngược lại, khiến anh càng thêm khó chịu. Cách một lớp vải quần vẫn có thể cảm nhận được độ ấm từ lòng bàn tay mềm mại của cô, cậu chiến sĩ nhỏ không an phận từ từ ngốc đầu lên…
Lôi Vận Trình nhận ra phản ứng từ cơ thể của anh, cô muốn rút tay về lại bị anh kéo đến dò thám khu vực nguy hiểm nào đó kia.
Lặng lẽ nhìn anh một cái, Lôi Vận Trình không khỏi nghiến răng nghiến lợi, cô chưa từng thấy người đàn ông nào có bề ngoài đạo mạo nhưng lại vô liêm sỉ làm ra chuyện dạn dĩ như thế mà vẫn mặt mày vẫn thản nhiên như không có gì.
“Buông tay ra nhanh đi, bị phát hiện thì sao?” Lôi Vận Trình nghiêng đầu đến gần anh nhỏ giọng nói.
Phong Ấn nhân cơ hội hôn nhẹ lên môi cô một cái rồi mới dừng tay. “Mấy ngày qua anh thật sự sống không bằng hòa thượng, chỉ có thể nhìn chứ không thể ăn.”
Lôi Vận Trình lườm anh, “Đói à?”
Phong Ấn gật đầu mạnh: “Bị bỏ đói trong một thời gian rất dài rồi.”
“Vậy thì đi tìm người tình cũ của anh ăn đỡ thèm đi.” Lôi Vận Trình hừ lạnh, một lúc sau cô mới nhận ra lời mình vừa nói ra hơi quá trớn.
Phong Ấn trầm mặc một lúc lâu, sau đó anh nắm chặt lấy bàn tay nhỏ nhắn mềm mại như không có xương của cô. “Cô bé ngốc, anh chỉ có mình em thôi.”
Độ ấm trên lòng bàn tay anh như thẩm thấu qua làn da truyền đến bàn tay cô, sự ấm áp như dòng nước chảy róc rách vào trái tim cô.
Lục Tự ngồi ở hàng ghế đầu tiên, dựa sát vào cửa, anh ta không có bất kì hứng thú gì để xem hình ảnh trước mắt, hai tay chà mặt, dáng vẻ cực kì mệt mỏi. Chiếc ghế dựa bên cạnh anh ta bị kéo ra, Phong Ấn trở lại chỗ ngồi của mình, anh nhìn Lục Tự một cái. “Cậu không sao chứ?”
“Không sao.” Sau đó lại liếc nhìn một vòng, lúc quay đầu lại thì nở nụ cười chế nhạo. “Cậu có khác, cô ấy đã nghe được lời đồn đại như thế mà vẫn bị cậu thuần phục nghe lời như con mèo nhỏ.”
“Lục Tự, chú ý cách nói chuyện của cậu một chút.” Phong Ấn gằn giọng nói, “Đừng tưởng rằng tớ không biết cậu đã làm gì sau lưng tớ, cậu làm vậy có ý gì?”
“Yên tâm đi, lời nói của tớ không làm ảnh hưởng nổi cô ấy đâu.” Lục Tự nhún vai như không có gì quan trọng.
Phong Ấn còn muốn nói gì đó, ở cửa bỗng nhiên xuất hiện một chiến sĩ. “Báo cáo.”
“Vào đi.” Lục Tự cầm romote lên điều chỉnh âm thanh phim tài liệu nhỏ lại.
Cậu chiến sĩ cúi đầu chào, “Phong đại đội trưởng, có điện thoại của anh.”
Phong Ấn hơi ngạc nhiên, anh đứng lên. “Ai gọi vậy?”
“Là một người phụ nữ tự xưng họ Hạ, có việc gấp cần gặp anh, nói là Linh Linh ----”
“Được rồi! Tôi sẽ đến ngay, cậu về trước đi.” Phong Ấn chặn lời cậu chiến sĩ, vẻ mặt anh trở nên cực kì khó coi.
“Vâng.” Cậu chiến sĩ chỉ để ý đến việc báo cáo chi tiết, tham âm của cậu ta gần như vang vọng khắp phòng khiến mọi người ai cũng nghe được.
Đương nhiên đó cũng bao gồm cả Lôi Vận Trình, nếu cô không nghe nhầm, cái tên hai chữ mà cậu chiến sĩ vừa nói nghe rất giống tên của một cô bé.
Mọi người cười rộ lên, “Phong đại đội trưởng, là bạn gái của cậu đúng không?”
Một chân của Phong Ấn vừa định bước ra khỏi phòng, nhưng khi nghe được lời nói này anh lại phải rút trở về, ánh mắt sắc bén rảo quanh một lượt tất cả mọi người. “Tôi có bạn gái rồi, nhưng không phải là cô ấy, bạn gái của tôi ở ngay trong trung đoàn của chúng ta, tất cả mọi người đều biết cô ấy.”
Anh nói rất nghiêm túc, không khí trong phòng bỗng nhiên trở nên yên tĩnh. Phong Ấn dừng lại một lúc, sau đó lại mở miệng nói: “Hơn nữa, tôi không hy vọng lại nghe thấy bất kì lời đồn đại thất thiệt nào nữa, vậy nhé.”
Vừa dứt lời, anh liền nhìn Lôi Vận Trình, sau đó xoay người rời đi. Lục Tự điều chỉnh âm thanh phim tài liệu lớn lên, anh ta mím môi ngồi yên lặng, nhắm mắt lại, tay nắm chặt.
Trái tim