Tác giả: Tâm Thường
Ngày cập nhật: 04:17 22/12/2015
Lượt xem: 1342678
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2678 lượt.
”
“Khốn kiếp, ai muốn em tôn trọng chứ!” Lục Tự trợn to mắt, kéo cô đến nơi không có người. “Lôi Vận Trình, em bị bệnh có phải vì Phong Ấn không? Hay là vì Hạ Viêm Lương?”
Bỗng chốc Lôi Vận Trình hoảng hốt, gan bàn chân cô mềm nhũn, Lục Tự đỡ người cô kịp lúc, nhưng lại bị cô hắt ra. “Đừng động vào tôi!”
Lục Tự bật cười châm biếm. “Được, tôi không động, vậy em nói với tôi là vì ai đi?”
Lôi Vận Trình khó hiểu nhìn anh ta. “Bị cảm nắng là do thời tiết, không phải vì người.”
Lời nói của cô vẫn chưa dứt đã nghe thấy tiếng răng rắc phát ra từ khớp tay đang nắm chặt thành quyền của Lục Tự. “Em mà không phải là phụ nữ tôi đã đánh em rồi, em đang giả ngu hay thật sự không biết, Hạ Viêm Lương dẫn theo một đứa bé đến tìm Phong Ấn em vẫn có thể bình tình như vậy, em có thể nói với tôi em định làm thế nào không? Trong trung đoàn có rất nhiều người đều biết Phong Ấn và cô ta -----”
Lục Tự dừng lại không nói tiếp, gương mặt nhỏ nhắn của Lôi Vận Trình đã tái xanh, cánh môi cô run rẩy. “Anh đừng đặt điều gây chuyện nữa.”
“Lôi Vận Trình!” Lục Tự cắn răng, “Em khiến tôi rất thất vọng!”
Anh ta vừa nói xong thì xoay người muốn đi, một bàn tay nhỏ nhắn bỗng nhiên nắm lấy tay áo anh ta. Cuối cùng Lục Tự cũng không nhẫn tâm bỏ đi, anh ta xoay người lại bình tĩnh nhìn cô.
“Cô ta và Phong Ấn… Là thế nào? Anh nói tiếp đi.”
Đây là lần đầu tiên Lục Tự nhìn thấy sự khẩn cầu từ trong mắt cô, bàn tay anh ta bao bọc lấy bàn tay nhỏ bé của cô, hơi ấn xuống. “Em nên tự mình hỏi cậu ấy sẽ tốt hơn, để tránh việc cho rằng tôi đặt điều gây chuyện, ly gián quan hệ của hai người.”
Tại ký túc xá, Phong Ấn không tìm được Lôi Vận Trình, anh đang chuẩn bị đi thì thấy cô về. “Bệnh chưa hết mà em chạy lung tung thế, anh cố ý bảo đầu bếp ở căn tin làm cho em này, mau đến đây ăn đi.”
Lôi Vận Trình ngồi trên mép giường ngơ ngác nhìn anh đang bày cơm hộp chỉnh tề trước mắt cô. Đầu bếp của Không quân rất chú trọng vấn đề thực đơn, mỗi một bữa ăn đều có chuyên gia nghiên cứu phối hợp các chất dinh dưỡng, hơn nữa, với tay nghề tuyệt vời của các đầu bếp thì chỉ cần nhìn sơ qua thì đã có cảm giác thèm ăn.”
“Vừa nãy em đã ăn ở căn tin rồi.” Bỗng nhiên Lôi Vận Trình mở miệng.
Phong Ấn cau mày, quỳ gối xuống bên chân cô, tay áp gáy cô rồi hôn cô nồng nhiệt. “Chắc chắn là chưa ăn được gì, lại đây ăn một ít với anh đi, anh cũng chưa ăn gì.”
Lôi Vận Trình bị anh kéo đến bàn ăn, đưa bát đũa cho cô, anh gắp thức ăn bỏ vào bát cô, thức ăn trong bát nhanh chóng xếp thành một hòn núi nhỏ. “Anh có lịch bay dày đặc, một lát nữa còn phải về ngủ, bảo bối, ăn nhiều một chút, anh đã có thói quen em luôn bay phía sau anh, hôm nay không thấy em, anh cảm thấy không quen.” Dường như Phong Ấn nhớ đến gì đó, anh vẫn tươi cười. “Đúng như em nói rồi, em đã trở thành thói quen của anh.”
Lôi Vận Trình nghẹn ngào, cô cúi đầu và thức ăn vào miệng, cô không cảm nhận được bất kì mùi vị gì, chỉ cố gắng nuốt xuống, uống một hớp canh, rũ mắt xuống chăm chú nhìn lá cải tím. “Phong Ấn, anh và Hạ Viêm Lương vẫn còn liên hệ đúng không?”
Bỗng nhiên động tác của Phong Ấn dừng lại.
Lôi Vận Trình uống một hớp canh. “Sau khi chúng ta ở bên cạnh nhau, hai người vẫn còn qua lại đúng không?”
Phong Ấn buông bát đũa xuống, chớp chớp mắt, nâng cằm cô lên. “Em có ý gì?”
Cuối cùng Lôi Vận Trình cũng chịu nhìn anh, vẻ mặt Phong Ấn trở nên nghiêm túc. “Anh cảm thấy em có ý gì?”
Khóe môi Phong Ấn nhếch lên thành một nụ cười gượng gạo, Lôi Vận Trình nhìn anh không chớp mắt, trong sự giằng co của hai người, cô càng lúc càng lúng túng hoảng sợ.
Tin tưởng
Lôi Vận Trình không biết bản thân đang sợ điều gì, cô nắm chặt chiếc thìa trong tay. Phong Ấn nhìn chằm chằm vào cô, dường như nhận thấy được sự sợ hãi trong đôi mắt đó, anh rũ mắt xuống, tầm nhìn dừng lại trên cánh môi nhợt nhạt của cô.
“Có phải đã có ai đó nói gì với em đúng không? Hay là em đã nghe người khác nói gì đó lung tung?”
Lôi Vận Trình hất tay anh ra, đôi môi cô vẽ lên nụ cười như có như không. “Anh đã làm ra chuyện gì để người khác nói lung tung? Nói cách khác, anh có bí mật gì không thể nói với em à?”
Phong Ấn muốn mở lời, nhưng lại bị ngón trỏ của cô chặn lại.
Phong Ấn cười khẽ, chóp mũi cọ cọ vào mặt cô. “Đến lúc đó, anh nghĩ bố em sẽ càng hận họ Phong, anh cướp mất bảo bối của ông ấy, trong tương lai cháu ngoại của ông ấy còn mang họ Phong nữa, đời này đúng là sẽ không thoát khỏi gia đình bọn anh rồi.”
…
Phong Ấn đi rồi, Lôi Vận Trình uống thuốc rồi trèo lên giường nghỉ ngơi, cô ôm chăn suy nghĩ lời anh nói trước khi đi, trong đầu cô lại hiện lên cảnh tượng khiến khiến mắt cô cay cay, bờ mi cô dần dần trở nên ướt đẫm.
Ngoài cửa sổ có gió, gió thổi nhẹ làm những nhánh cây rung động phát ra tiếng xào xạc. Cuối cùng, có một chiếc lá bị gió cuốn đi, va vào cửa sổ phòng cô, sau đó rơi xuống đất.
Lôi Vận Trình nghĩ, nhất định mọi người đã hiểu lầm điều gì đó, Lục Tự hiểu lầm, Lôi Dật Thành h