Tác giả: Tâm Thường
Ngày cập nhật: 04:17 22/12/2015
Lượt xem: 1342505
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2505 lượt.
iểu lầm, cô cũng hiểu lầm. Phong Ấn quý trọng cô, cô có thể cảm nhận được, cho nên nhất định là tất cả mọi người bao gồm cả cô đều đã lầm. So với việc chưa xác định vấn đề rõ ràng mà đã hoài nghi một người, cô càng tình nguyện dùng chuyện đã xác định tin tưởng một người.
Anh và Hạ Viêm Lương thật sự đã là quá khứ. Cô bé kia, chưa chắc đã có quan hệ gì với anh.
Nhất định là như vậy.
Bệnh của cô đến nhanh đi cũng nhanh, Lôi Vận Trình nhanh chóng gia nhập vào đội huấn luyện một lần nữa.
Phòng họp, Đoàn trưởng Mục Phong với hai đại đội phi công đang cùng xem video clip quay một đoạn phi hành. Mục Phong định vị lại hình ảnh rồi xoay người nhướng mày nói với mọi người. “Hai vị đại đội trưởng đã chừa sức để chờ đến cuộc diễn thử chưa?”
Phong Ấn và Lục Tự chỉ cười mà không nói gì, đầu ngón tay của Mục Phong gõ lên mặt bàn nói tiếp: “Vài ngày sau toàn bộ trung đoàn sẽ bay vào sáng sớm, Lôi Vận Trình, cô có thể tham gia không?”
“Báo cáo Mục đoàn, tôi không có vấn đề gì.”
“Được rồi.” Mục Phong gật đầu. “Vậy tan họp, Lôi Vận Trình, cô ở lại, tôi có một số lời đánh giá cô trong suốt thời gian huấn luyện vừa qua.”
“Vâng.” Lôi Vận Trình ngạc nhiên, cô ngẫm nghĩ lại, thấy bản thân không làm gì sai cả.
Phong Ấn dùng ánh mắt cổ vũ nhìn cô, anh thu dọn đồ đạc rồi rời đi.
Trong phòng, ngoại trừ Mục Phong và Lôi Vận Trình, cón có Ngũ chính ủy, ông ta đến đứng trước mặt Lôi Vận Trình. “Cô ngồi xuống đi, không cần dè dặt như vậy.”
“Vâng.” Lôi Vận Trình ngồi thẳng.
Mục Phong lật vài trang tư liệu, trên mặt ông ta không có bất kì biểu cảm nào. “Lôi Vận Trình, những lời tán dương cô tôi sẽ không nói nhiều, vấn đề của cô không phải không có, nói nhỏ cũng không nhỏ, nhưng nói lớn thì cũng không phải là lớn, một vài động tác khó cô vẫn chưa đủ can đảm để thực hiện, hơn nữa hoàn thành cũng không đủ hoàn hảo, những điều này tôi đã tham khảo qua với đại đội trưởng đội một, cậu ấy sẽ tiếp tục huấn luyện cô, không thể xem thường được, cái cớ kinh nghiệm không đủ không thể dùng mãi được, cô đã không còn là học viên của Học viện Phi hành nữa, không ai có thể luôn dạy cô nên làm thế nào.”
“Vâng, tôi sẽ cố gắng huấn luyện gấp đôi để đạt đến yêu cầu của Mục đoàn.” Lôi Vận Trình ngồi nghiêm chỉnh.
Mục Phong khoát tay. “Không phải là yêu cầu của tôi, đó là điều mà tất cả các phi công không quân đều phải làm được, đây không phải là nhằm vào cô, một khi ở trong một trận chiến thật sự, chẳng nhẽ chỉ chờ bị tập kích? Đối thủ sẽ không bao giờ cho cô cơ hội để huấn luyện lại! Đó là kiến thức cơ bản, là vấn đề then chốt trong việc bảo toàn sinh mệnh và tiêu diệt địch! Vài ngày nữa sẽ có một buổi diễn thử, có phải cô không muốn ký danh đúng không?”
Lời nói của ông ta quá nặng nề, Lôi Vận Trình đứng lên, “Xin Đoàn trưởng yên tâm!”
Ngũ chính ủy giơ tay ngắt lời nói tiếp theo của cô, mỉm cười với ý bảo cô ngồi xuống. “Mục đoàn, cậu lại hù dọa người khác rồi, Lôi Vận Trình là cô gái của đơn vị đấy.”
Lôi Vận Trình biết ông ta nói đùa, cô cũng không phản bác, chỉ chờ Mục Phong nói tiếp. Nhưng chỉ với lời chuyển ý trong lời nói tiếp theo của Mục Phong, vẻ nghiêm túc trên gương mặt cô lập tức biến mất. “Nhưng mà cô và Phong Ấn phối hợp rất ăn ý, đây có phải ít nhiều gì cũng có liên quan đến việc hai người từ quen biết nhau từ nhỏ đúng không. Cô là người ăn ý với cậu ấy nhất cho đến thời điểm này sau Bùi Dịch.”
“Bùi Dịch?” Lôi Vận Trình không biết người này. “Là thành viên của trung đoàn chúng ta sao?”
Lời vừa khỏi miệng, trên mặt Mục Phong lộ rõ thương tiếc, anh ta âm thầm thở dài. “Trước kia Phong Ấn là máy bay hỗ trợ của Bùi Dịch, đáng tiếc… Quên đi, không đề cập đến vấn đề này nữa, Lôi Vận Trình, năm nay cô chỉ mới hai mươi hai tuổi thôi à?”
“Tuổi mụ đã hai ba.”
Mục Phong gật đầu, Ngũ Trác cười, rót một ly nước cho cô: “Ở quân đội không phải là trường học, nếu đã có người ở trong lòng thì không cần phải ngại ngùng, chỉ cần không ảnh hưởng đến tình huống huấn luyện thì chúng tôi vẫn khích lệ yêu đương, Hướng Bắc Ninh đến cùng đợt với cô, người ta đã cọ xát ra lửa với Tiểu Tô ở phòng y tế rồi đó.”
“Điều này tôi biết, Hướng Bắc Ninh và tôi là bạn bè rất thân.” Lôi Vận Trình chớp mắt vài cái, ánh mắt cô chuyển động qua lại giữa Mục Phong và Ngũ Trác.
Mục Phong gật gật đầu. “Tôi thấy ở trung đoàn của chúng ta có rất nhiều anh chàng có ý với cô, tình trạng này chưa từng xảy ra.”
“Tất cả đều âm thầm tranh tài cao thấp, hứng thú huấn luyện từ trước đến nay chưa từ tăng vọt như thế, tiểu đồng chí Lôi à, công lao của cô không nhỏ nha.”
Ngũ Trác trêu chọc, Lôi Vận Trình căng thẳng đứng lên. “Mục đoàn, Ngũ chính ủy…”
Ngũ Trác đè vai cô xuống, “Sư đoàn X của chúng ta đều là nhân tài, tùy ý chọn bất kì ai cũng được hết.”
Lôi Vận Trình gật đầu, cô chờ nghe lời nói tiếp theo.
“Tiểu đồng chí Lôi, cô thấy con người của đại đội trưởng đội hai thế nào? Bình thường cậu ấy rất quan tâm cô, lại rất khẳng định kỹ thuật phi hành của cô, tôi nghe nói lúc cô còn học tập ở Học viện Phi hành cậu ấy không q