Tác giả: Tâm Thường
Ngày cập nhật: 04:17 22/12/2015
Lượt xem: 1342503
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 10.00/10/2503 lượt.
Lôi Vận Trình đập thình thịch, bỗng nhiên có người quay đầu lại nhìn cô, dường như đang xác định người bạn gái trong lời nói vừa rồi của Phong Ấn có phải là cô hay không, dù sao đi nữa, anh cũng đã ám chỉ quá rõ ràng.
Một người đàn ông ngồi ở phía trước, cùng đội bay với cô xoay người, nhíu mày nhìn cô đầy mờ ám. “Người đại đội trưởng vừa nói có phải là em không?”
Lôi Vận Trình không trả lời, cô không thừa nhận cũng không phủ nhận.
Một người khác cũng quay đầu lại, chống cằm cười. “Vậy mà cũng hỏi nữa sao? Ôi, Tiểu Lôi, anh và Phong đại đội trưởng được phân đến trung đoàn hai cùng một thời gian, trong ấn tượng của anh, em là người đầu tiên mà cậu ấy thừa nhận là bạn gái đó, cô nhóc, có bản lĩnh nha, câu được đại đội trưởng của bọn anh.”
Lôi Vận Trình ngẩn ra, “Không phải các anh đều nói rằng trước kia anh ấy có bạn gái sao?”
Người đó gãi đầu, nhếch miệng cười toe toét. “À, mọi người đều nói cô họ Hạ nào đó là bạn gái của cậu ấy, bắt đầu từ khi nào thì anh đã quên khuấy đi mất rồi, nhưng từ trước đến giờ cậu ấy không hề mở lời thừa nhận như hôm nay đâu nhé.”
“Chưa từng có?” Lôi Vận Trình trợn to mắt.
“Không có, cho nên anh mới nói em bản lĩnh.”
“…”
Lôi Vận Trình cụp mắt xuống, khóe mắt ươn ướt.
Chấp nhận rút lui, sẵng sàn chờ đợi
Hạ Viêm Lương ngồi trước giường bệnh nhìn con gái đang ngủ mê man của mình, cô ta có thể nghe được tiếng bước chân từ xa truyền đến trong điện thoại, sau đó là tiếng nói trầm thấp của một người đàn ông: “Cô có thể đừng gọi điện thoại cho tôi liên tục như vậy được không?”
Ngón tay của Hạ Viêm Lương bấu chặt, cô ta làm ngơ trước sự lạnh lùng và bực bội của anh. “Em và Linh Linh đang ở bệnh viện, anh có thể đến không?”
Phong Ấn cau mày, “Linh Linh bị gì?”
“Lúc em đến trường đón con bé sắc mặt của nó rất kém, con bé nói là đau dạ dày, cả bụng cũng đau, lại sốt nhẹ nữa, lúc đến bệnh viện bác sĩ nói là bị viêm ruột thừa, bây giờ đã giải phẫu xong rồi.” Hạ Viêm Lương dừng lại một chút, “Anh có thể đến không?”
…
Trên đường Phong Ấn trở về có một bộ bàn đá nằm ẩn mình trong một tàng cây nhỏ, ở đó, dưới ánh đèn đường, anh thấy được một bóng người mảnh mai nhỏ nhắn.
Lôi Vận Trình đứng khoanh tay, ngước mặt lên bầu trời nhìn bầu trời đầy tinh tú.
Khóe môi Phong Ấn bất chợt nhếch lên, sự phiền muộn trong lòng anh biến mất ngay lập tức khi thấy cô. Trong ký ức thời niên thiếu của anh, đã từng có rất nhiều lần cô thay Lôi Dật Thành mang đồ đến cho anh, nhưng cô lại không dám vào phòng anh mà chỉ đứng ngoài sân gọi, anh xuống lầu nhìn bóng lưng của cô bé đang ngước đầu nhìn bầu trời, yên lặng chờ anh. Anh lại cực kì xấu xa bước đến nắm lấy mái tóc dài của cô, gõ vào đầu cô, trêu chọc cô mang niềng răng, sau đó thì nhìn đôi môi nhỏ nhắn của cô chu lên, vung bàn tay nhỏ bé về phía anh. Nhưng mà sức lực của cô quá yếu, đối với anh mà nói thì sức lực kia chẳng làm gì được anh cả.
Lúc đó, dường như anh đã từng nói cô xấu xí, lại hung dữ, tương lai sẽ không gả được. Nhưng bây giờ nghĩ lại nếu có chuyện cô không gả được, thì đó chỉ do anh không cưới, cô bướng bỉnh đến mức làm người khác bất lực, nhưng cũng chính sự bướng bỉnh này đã thâu tóm được trái tim của anh.
Thời gian vụt qua quá nhanh, giống như đã trải qua một đời, cô bé kia đã trưởng thành, nhưng cô vẫn đứng ở một nơi nào đó yên lặng chờ anh. Cô đã buộc bản thân mình trở nên tốt như thế, chỉ vì chờ anh yêu thương, chờ anh quý trọng.
Đúng như lời cô nói, có một người lúc nào cũng khiến bản thân có cảm giác vướng bận như thế là cảm giác tuyệt vời đến mức nào.
Phong Ấn cố gắng bước đi thật nhẹ đến phía sau cô, bỗng nhiên anh che miệng cô lại, kéo cô vào nơi bóng cây mờ tối anh mới nới lỏng tay, bàn tay vòng qua thắt lưng, ôm cô vào lòng. “Tính cảnh giác thấp đến vậy, bị tập kích cũng không biết phản kháng?”
Lôi Vận Trình lật tay anh ra, lưng cô dựa vào lòng anh. “Ngoại trừ anh ra ai có thể to gan dám quấy rối em như vậy?”
“Nói không chừng sẽ là Lục Tự đấy?”
Lời vừa nói ra khỏi miệng Phong Ấn liền cảm thấy hối hận, anh ôm chặt cô hơn. “Thật sự xin lỗi.”
Lôi Vận Trình trầm mặc một lúc, cô xoay người lại nép vào lòng anh. “Là em không bảo vệ tốt bản thân.”
Phong Ấn vừa định mở miệng an ủi cô, bất chợt lại bị cô cắn một cái. “Cuối cùng cũng tại anh làm ra chuyện gây kích động em, có thể em là kim cương không bị vỡ, nhưng anh có biết em cũng chỉ là một cô gái có nội tâm yếu đuối không? Lớn hơn em nhiều như thế mà không đối xử tốt với em một chút nào, chỉ biết xem thường em, em sẽ đau lòng, sẽ khóc đó!”
Phong Ấn muốn cười, anh cúi đầu cười rộ lên, xoa xoa gương mặt nhỏ nhắn của cô. “Cô bé xinh đẹp, từ giờ về sau anh trai sẽ thương em, sẽ không xem thường em nữa.”
Lôi Vận Trình ấm ức, đôi môi nhỏ nhắn của cô vểnh lên: “Hừ, trái tim đàn ông như kim ở đáy biển.”
Bỗng nhiên Phong Ấn hét lớn một tiếng, anh khom người che ngực đau đớn, ngay lập tức vẻ mặt của Lôi Vận Trình trở nên căng thẳng. “Anh