The Soda Pop

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Mỹ Mãn Đệ Nhất Thiên Hạ

Mỹ Mãn Đệ Nhất Thiên Hạ

Tác giả: An Tư Nguyên

Ngày cập nhật: 04:16 22/12/2015

Lượt xem: 1341198

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1198 lượt.

bên vườn nho gì đó của cậu gọi điện thoại cho mình nói rằng không liên lạc được với cậu. Họ bảo cậu có thời gi­an thì gọi điện sang nói chuyện với họ. Có phải là cậu thay số điện thoại mà không thông báo cho họ không?”.
“Hình như là mình quên mất. Đưa số của họ cho mình đi!”.
Trước khi gọi điện cho người bên chỗ vườn nho, Mỹ Mãn thực sự không nghĩ mọi chuyện quá sâu xa, cô dường như còn chưa dứt ra khỏi niềm hân hoan vì Giả Thiên Hạ vừa mới đoạt giải. Thế nhưng, sau khi liên lạc được với người bên ấy, tâm trạng của cô chẳng thể nào thoải mái như trước được nữa. Đầu tiên là do sự chênh lệch về thời gi­an, bị Mỹ Mãn quấy rầy giữa giấc ngủ ngon lành, họ buông lời mắng nhiếc một trận, khi đã mắng mệt rồi, thì mới tỉnh ngủ nói vào chủ đề chính.
Với trình độ tiếng Anh của Mỹ Mãn thì chuyện hỏi họ đang nói gì là vô cùng khó khăn. Nhưng chí ít thì cô cũng biết nắm bắt một vài từ ngữ quan trọng, chủ chốt trong câu, sau đó góp nhặt lại theo đúng cái cách mà các thầy cô đã dạy cô từ hồi tiểu học. Cuối cùng cô cũng rút ra được điểm quan trọng nhất của cuộc nói chuyện là… Khu vườn nho mà cô đầu tư đã xảy ra chuyện rắc rối, cô cần phải đích thân sang đó để giải quyết sự việc.
Một người phụ nữ chẳng có chút đầu óc làm ăn kinh doanh, lại chẳng biết tích luỹ kiến thức để sử dụng như cô, mà lại dám lấy toàn bộ số tiền tích luỹ nửa đời của mình đầu tư vào một vườn nho, nghe ra thì thực sự là nực cười! Đúng vậy, Mỹ Mãn biết thừa hành động đó của cô được thực hiện trong lúc đầu óc không tỉnh táo. Nhưng bây giờ không phải là lúc ngồi ngây ra hối hận, cô nhất định phải nghĩ ra một cách gì đó để giải quyết.
Chân trần đi lại trong phòng khách sạn một hồi lâu, tay cô vẫn nắm chặt chiếc di động, hết nâng lên rồi lại đặt xuống, không biết cô đã lặp đi lặp lại bao nhiêu lần động tác này nữa. Màn hình di động hiển thị số điện thoại của Lăng Gia Khang, chỉ cần cô chịu ấn nút gọi điện thôi, nói không chừng chuyện lớn tày trời cũng có thể hoá giải ổn thoả, thế nhưng, Mỹ Mãn cứ đắn đo mãi mà chẳng dám làm. Hành động như vậy có ý gì chứ? Coi người ta như một công cụ lợi dụng, gọi đến thì đến, bảo đi thì đi sao? Lúc không cần đến người ta thì chối từ đến nhẫn tâm, suýt chút nữa đã ra lệnh cho người ta “lên sao Hoả mà ở”. Đến lúc xảy ra chuyện lại muốn gọi người ta quay về, nhỡ đâu người ta lại trả lời cho câu: “Xin lỗi nhé, tôi đã đi ra khỏi trái đất, cảm giác ngoài vũ trụ rất thoải mái. Tôi không muốn quan tâm đến cô”. Vậy thì, chẳng khác nào cô tự lấy đá đập vào chân mình, lúc đó muốn khóc cũng chẳng ra nước mắt ấy chứ!
Sau một hồi đấu trí dằn vặt khá lâu, Mỹ Mãn đành than thở đôi câu rồi chuyển qua gọi điện cho Giả Thiên Hạ.
Ban đầu, người dụ dỗ cô bỏ tiền ra đầu tư là Lăng Gia Khang, người hùn vốn đầu tư cùng cô cũng là Lăng Gia Khang, nói thẳng ra thì từ đầu đến cuối chuyện này chẳng can hệ gì đến Giả Thiên Hạ hết. Có lẽ anh thực sự chẳng giúp đỡ được gì, cho dù là vậy, nhưng cô vẫn mong có anh ở bên cạnh những lúc khó khăn như thế này. Không phải chính bản thân anh cũng đã từng nói: “Cho dù là chuyện tày trời, anh cũng sẽ giúp em giải quyết. Kể cả em không muốn dựa dẫm thì cũng hãy để anh được ở bên cạnh em” sao?
“Xin lỗi, số máy quý khách vừa gọi hiện không liên lạc được, xin quý khách vui lòng gọi lại sau”. Đầu dây phía kia điện thoại truyền lại tiếng thông báo khô cứng.
Mỹ Mãn đứng ngây người vì buồn bã, cô liếc lên màn hình ti vi, lễ trao giải gần như đã đi vào hồi kết, có lẽ anh vẫn còn ngồi tham dự nên không tiện bật di động.
Bất luận có chuyện gì xảy ra, trước tiên hãy cứ tìm một lí do hợp lí cho Giả Thiên Hạ, đó chính là thói quen không thể nào bỏ đi của cô.
Sau khi lễ trao giải kết thúc, chiếc kim đồng hồ lại không ngừng di chuyển, 10 giờ, 11 giờ, 12 giờ… Chương trình ti vi cũng hết từ lâu, điều duy nhất không đổi chính là tiếng thông báo vang lên trong điện thoại. Là ai đã nói rằng tối nay sẽ ở cùng cô để chia sẻ hạnh phúc? Là ai đã nói tối nay sẽ cầu hôn cô? Đúng vậy, bây giờ cô đã không còn là cô nữ sinh mười bảy, mười tám nữa rồi, cho nên không nhất thiết phải đòi hỏi những chuyện lãng mạn, phong hoa tuyết nguyệt gì đó. Nhưng ít nhất, những lúc cô cần có anh ở bên thì anh cũng phải có mặt chứ?
Lòng nhẫn nại dần dần biến mất, cuối cùng Mỹ Mãn đành bỏ cuộc, vứt chiếc di động sang một bên, nằm bẹp lên giường, đôi mắt nhìn vu vơ vào khoảng không, cố tỏ vẻ đang chờ đợi cơn buồn ngủ ập tới kéo đi mọi cảm xúc đau buồn lúc này. Cô thầm nghĩ, có lẽ ngủ đi sẽ tốt hơn, như vậy sẽ chẳng phải phiền não điều gì hết. Chỉ cần đợi đến ngày mai, khi vừa mở mắt ra là lại gặp được anh rồi. Có lẽ anh đã bị các lãnh đạo cấp trên kéo đi ăn mừng chiến thắng, nói cho cùng thì “người trong gi­ang hồ” có những chuyện không thể chối từ được. Cho nên cô buộc lòng phải thông cảm, sau đó giả vờ như chẳng có chuyện gì xảy ra, khuôn mặt vẫn tươi cười chúc mừng thành công của anh…
Chỉ có điều nhiều khi người trong cuộc đã cam chịu nuốt giận, chấp nhận làm kẻ ngốc, muốn chuyện lớn hoá chuyện nhỏ, chuyện nhỏ biến thành k