Tác giả: Trạm Lượng
Ngày cập nhật: 04:37 22/12/2015
Lượt xem: 134736
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 10.00/10/736 lượt.
“Sao lại như thế?” Vừa nghe đến thương tổn vĩnh cửu, nghĩ tới mắt A Tô cả đời không thể nhìn thấy, Huyền Thương cảm thấy lạnh lẽo, giống như sét đánh giữa trời quang.
Trái ngược với cảm xúc chấn động mãnh liệt của hắn, A Tô lại có thể bình tĩnh đón nhận chuyện này, trầm tĩnh thở dài: “Thương, đừng khổ sở! Dù sao đã qua nhiều năm như vậy, muội cũng quen......”
Những lời an ủi hắn, cũng an ủi bản thân biến mất trong giọng nói yếu ớt. Không phải nàng không buồn, mà là...... Mà là chuyện không thể thay đổi, phải thản nhiên chấp nhận, nếu không chỉ làm cuộc sống của mình càng khó khăn mà thôi.
Nghe vậy, Huyền Thương giật mình xem xét vẻ mặt bình tĩnh của nàng, trong đôi mắt đen thâm trầm có đau thương cùng áy náy. Năm đó, nếu không phải nàng vì đem mì thọ của mình cho hắn, sẽ không bị Đồ Diễm Dao làm mù mắt......
“Đúng là quả phụ đã chết con, không có hi vọng!” Thay mặt người ngoài cuộc -- Việt Nguyên nhàn nhàn lạnh lạnh bình luận. Aiz...... Không phải hắn không có tâm đồng tình, mà là nếu ngay cả nương tử yêu quý cũng lắc đầu, thiên hạ đại khái cũng không tìm được người nào có thể chữa.
Đáng tiếc, bình luận trúng điểm yếu của hắn không được coi trọng, lập tức bị Nhậm Viên cùng Nam Cung Dịch liếc mắt xem thường.
“Chàng đừng lôi thôi!” Xem thường cộng thêm nhẹ trách một câu, Nhậm Viên lại nhìn về phía Huyền Thương cố giữ vững vàng, lại không giấu được vẻ ảm đạm, tiếng nói thanh lạnh có một chút chần chờ. “Huyền công tử, kỳ thật cũng không phải hoàn toàn không có hy vọng, chẳng qua......” Hơi ngừng một chút, tựa hồ không biết nên nói tiếp hay không.
“Xin nói! Chỉ cần có một tia hy vọng, chúng tôi sẽ không bỏ cuộc!” Vốn tưởng rằng đã hết hi vọng, nghe lời nàng nói hình như có thể thay đổi, ngọn lửa hy vọng đã tắt lại dấy lên, Huyền Thương theo bản năng ôm chặt A Tô, ánh mắt hàm chứa mong ước nàng có thể cho một chút cơ hội.
Mà A Tô lại run nhè nhẹ kéo vạt áo trước ngực hắn, tựa hồ không dám tin tưởng thật sự sẽ có chuyển biến.
Ai nha! Đôi vợ chồng này thực sự rất yêu nhau nha! Hơn nữa Huyền công tử nhìn có vẻ lạnh lùng, lại thâm tình đối với phu nhân này, cũng giống như Việt Nguyên đối với mình vậy......
Nghĩ đến chồng đối tốt với mình, Nhậm Viên cảm thấy ấm áp, đương nhiên cũng hy vọng đôi vợ chồng trước mắt này giống như nàng cùng Việt Nguyên hạnh phúc như vậy, lập tức nàng mỉm cười, nhẹ giọng nói: “Nghe đồn có loại kỳ hoa tên là ‘Lệ Nhãn Ngưng’, đối với những đôi mắt bị thương tổn mà không thấy gì có hiệu quả trị liệu kinh người, tên ‘Lệ Nhãn Ngưng’ này, đó là vì người mù mắt thương tâm rơi lệ mà đặt, chỉ cần có nó, liền có thể ngừng khóc mà cười, chậm rãi đợi ngày hồi phục thị lực.
“Nhưng mà, hoa này chỉ sinh trưởng ở khu vực Miêu Cương chướng khí hoành hành, cực kì hiếm có, ngay cả ta cũng chưa từng gặp qua, chỉ thấy trong sách thuốc của cha ta miêu tả cùng ghi lại vè loài hoa này. Đến tột cùng trên đời này thực sự có loài hoa này tồn tại hay không, ta cũng không dám xác định.”
“Trong sách thuốc của ‘Thiên Thủ Thánh Y’ Nhậm thần y có nhắc tới, chắc chắn hoa này thực sự có tồn tại!” Không nghĩ tới quả thực có một hy vọng, Huyền Thương khó nhịn được vui sướng lộ ra nụ cười. “A Tô, nàng nghe thấy không? Mắt nàng có hi vọng!”
“Có...... Muội, muội nghe thấy!” Không dám tin tưởng vào tai mình, nàng kích động rơi lệ. Ông trời xót thương, nàng thực sự có cơ hội thấy lại ánh sáng, có thể lại nhìn thấy bộ dạng của Huyền Thương......
“Vui mừng quá sớm nhỉ?” Bỗng dưng, tiếng nói lạnh nhạt lại xen vào, Việt Nguyên chuyên hắt nước lạnh người khác. “Còn không biết có tìm được cái hoa lệ liên liên quỷ quái gì đó hay không đâu! Chờ tìm được rồi, lúc đó mới vui sướng đi!”
Người này thực sự làm cho tay người ta ngứa! Nhịn không được lại tà nghễ quăng một ánh mắt xem thường qua, cho dù Nam Cung Dịch thân là bạn tốt của Việt Nguyên không thừa nhận cũng không được, chú kiếm sư nổi tiếng thiên hạ này trên giang hồ sở dĩ nhân duyên kém tới cực điểm, không phải không có lý.
“Chỉ cần thực sự có hoa này tồn tại, cả đời này của ta nhất định phải tìm được nó!” Người ngoài châm chọc không kích được Huyền Thương tức giận, giọng điệu chắc chắn lại kiên quyết, phảng phất “Lệ Nhãn Ngưng” ngay tại trước mặt.
“Đệ định khi nào thì đi tìm?” Thấy hắn tựa hồ hận không thể tức khắc lên đường, Nam Cung Dịch vội vàng hỏi thăm.
“Ngày mai liền khởi hành.” Đi sớm, sớm tìm được “Lệ Nhãn Ngưng”, cũng sớm ngày để A Tô nhìn thấy ánh sáng.
“Mang theo đệ muội?”
“Đương nhiên!” A Tô đương nhiên phải đi theo hắn.
“Việc này không ổn!” Lắc đầu, Nam Cung Dịch vẻ mặt không đồng ý. “Miêu Cương là nơi nóng ướt khó chịu được, địa hình gập ghềnh khó đi, hơn nữa trong núi rừng chướng khí trải rộng, cơ thể đệ muội không giống đệ làm bằng sắt, đi theo đệ, chịu khổ là chuyện nhỏ, nếu không cẩn thận trúng chướng khí, chẳng phải gay go sao!”
Nghe vậy, Huyền Thương không khỏi ngẩn ra. Không mang A Tô theo, vậy phải sắp xếp cho nàng ở đâu?
Vừa nhìn vẻ mặt hắn liền biết đang nghĩ gì, Nam Cung Dịch nhịn không