XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Mỹ Nhân Ốm Yếu

Mỹ Nhân Ốm Yếu

Tác giả: Trạm Lượng

Ngày cập nhật: 04:37 22/12/2015

Lượt xem: 134743

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/743 lượt.

được muốn thở dài. Aiz...... Nghĩa đệ này thật đúng là không đem hắn để vào mắt! Một người tốt để chọn “ủy thác” như hắn, lại không muốn lợi dụng? Thật sự là tức chết người!
“Nam Cung phủ nuôi nhiều thực khách như vậy, thêm một đôi đũa của đệ muội cũng không sao.” Đợi cả buổi không thấy biểu hiện gì, bất đắc dĩ phải tự mình giơ tay “nhận nuôi”.
Hắn? Lại ngẩn ra, Huyền Thương có chút chần chờ.
Nói thật, hắn cũng không dễ dàng tin tưởng người khác. Cho dù mấy ngày nay, Nam Cung Dịch tỏ ra rất có thiện ý, ngay cả khi biết được hắn là “Câu Hồn Tu La” mà mỗi người trên giang hồ đều muốn lấy đầu, cũng không bớt thân thiện chút nào, nhưng trong lòng hắn vẫn là không thể tin tưởng quá nhiều, hơn nữa chuyện này lại liên quan đến an nguy của A Tô.
Biết hắn do dự, trong lòng đa nghi, A Tô không khỏi cười khẽ trấn an. “Thương, muội tin tưởng Nam Cung đại ca, huynh để muội ở lại nơi này chờ huynh đi!” Hiểu được nếu mình cùng đi, khẳng định sẽ là gánh nặng rất lớn cho hắn, nàng biết mình ở lại trong Nam Cung phủ là an bài tốt nhất.
“Thương đệ, tốt xấu gì ta cũng là nghĩa huynh của đệ, có thể cho chút mặt mũi hay không?” Nam Cung Dịch vạn phần bi thương, không dám tin nhân cách của mình lại không được tin tưởng như thế.






Thấy hắn vì không được mình tín nhiệm mà có vẻ bi phẫn, Huyền Thương im lặng một chút, đột nhiên vì hắn mà có cảm giác áy náy. Trên thực tế, theo quan sát trong mấy ngày qua, nhìn ra được Nam Cung Dịch là thật tâm muốn giúp bọn họ, chỉ là......
“Ngươi nên hiểu, nếu A Tô ở lại nơi này, có thể sẽ mang đến phiền toái cho ngươi.” Thản nhiên nhắc nhở chuyện bọn họ bị Huyền Cực Môn đuổi bắt, có thể sẽ liên lụy đến hắn, nhưng trong lời nói lại không có vẻ phản đối việc để A Tô lại, đối với Nam Cung Dịch đã có một chút tín nhiệm.
Biết mình dần dần được tin tưởng, Nam Cung Dịch nhất thời cười nhã nhặn vô hại. “Thương đệ, Nam Cung thế gia đến nay còn chưa từng chịu thua ai.”
Huyền Cực Môn muốn động đến Nam Cung Dịch hắn, trước đó cũng phải đánh giá xem có nắm chắc phần thắng hay không?
Cũng không biết mình vì sao được Nam Cung Dịch thật lòng giúp lại đối đãi như thế, tâm tình Huyền Thương có chút phức tạp lại mê muội, nhưng giờ phút này hắn chỉ nói một câu, “Cám ơn!”
Bóng đêm tối đen, trong ngôi miếu đổ nát ngoài ngoại ô --
“Như thế nào?” Đồ Diễm Dao không nhẫn nại quát hỏi. Sau đêm tối mấy ngày trước đã bị khuất nhục, không cam lòng không được Huyền Thương yêu, ác khí ngưng tụ trong ngực, chậm chạp không thể tan đi, dưới sự nổi giận, nàng liền tập hợp phần đông sát thủ Huyền Cực Môn phân tán ở Giang Nam, muốn bọn họ ngày đêm giám thị động tĩnh của Nam Cung thế gia.
“Hai ngày trước, sau khi Huyền Thương rời khỏi Nam Cung phủ, liền đi thẳng về phía Tây Nam, chưa trở lại.” Một gã hắc y sát thủ bẩm báo theo sự thật.
“Chỉ có một mình hắn? Bên người Huyền Thương không có nữ tử đồng hành?” Đồ Diễm Dao vội vàng hỏi.
“Đúng vậy! Chỉ có một mình hắn.” Hắc y sát thủ khẳng định nói, lập tức có chút chần chờ. “Đại tiểu thư, môn chủ ra lệnh cho thủ hạ lấy đầu Huyền Thương, người lại không cho chúng ta động đến hắn, đây......” Ý trong lời đã rất rõ ràng.
Cười lạnh, Đồ Diễm Dao lời lẽ sắc bén không giữ mặt mũi cho người khác. “Lấy đầu Huyền Thương? Bằng bản lĩnh của các ngươi có thể động tới hắn sao? Nếu vậy, ngày trước sẽ không có chuyện hai mươi người vây giết hắn, lại chỉ có năm người còn sống trở về!”
Lời này vừa nói ra, hắc y sát thủ nghe được lập tức sắc mặt lúc hồng, lúc trắng, khó coi đến cực điểm.
Cười lạnh mấy tiếng, không đem sắc mặt khó coi để vào mắt, Đồ Diễm Dao vẫy vẫy tay, vẻ mặt ngang ngược nói: “Về phía cha ta sẽ chịu trách nhiệm, các ngươi làm việc theo lời ta sẽ không sai đâu!”
“Thuộc hạ...... đã biết!” Cắn răng.
“Đừng quan tâm đến Huyền Thương đến tột cùng là đi nơi nào, các ngươi cũng đừng cố sức đuổi theo hắn! Các ngươi nghe đây, chỉ cần bắt được nữ tử tên là A Tô trong Nam Cung phủ, mặc kệ chân trời góc biển, Huyền Thương sẽ chủ động tới tìm chúng ta......”
Gió hiu hiu thổi, chim hót véo von, trên ghế đá trong Tuyết Tùng Viện có một nữ tử tái nhợt yếu ớt đang ngồi, chỉ thấy nàng thỉnh thoảng nhẹ vỗ về một khối ngọc bội xanh biếc trong tay, trên mặt hiện lên vẻ nhớ nhung cùng tình cảm dịu dàng......
Aiz...... Ba ngày! Huyền Thương đã lên đường ba ngày, không biết huynh ấy hiện tại như thế nào? Trên đường đi, người Huyền Cực Môn còn đuổi giết huynh ấy hay không? Nghe nói ở Miêu Cương, chướng khí, cổ độc hoành hành, cầu trời phù hộ huynh ấy không có việc gì......
Đang lúc mơ màng ngẩn ngơ, bỗng dưng, một tiếng bước chân rất nhỏ từ cửa viện nhẹ truyền đến, kéo nàng trong lúc đang suy nghĩ xuất thần lại.
“Nam Cung đại ca, là huynh sao?” Nghiêng đầu cười yếu ớt nhẹ hỏi, nhận ra tiếng bước chân của Nam Cung Dịch.
“Nhĩ lực của đệ muội thật tốt, sao biết là vi huynh?” Tao nhã cười, Nam Cung Dịch rất nhanh đi đến trước mặt nàng, rất bội phục năng lực nghe tiếng bước chân nhận r