Kiều Thê Xem Ngươi Chạy Hướng Nào
Tác giả: Trạm Lượng
Ngày cập nhật: 04:37 22/12/2015
Lượt xem: 134742
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/742 lượt.
à Huyền Cực Môn!
Aiz...... Sớm biết vậy đã không tị hiềm, khi Thương đệ lên đường đi Miêu Cương, để A Tô chuyển qua viện mình ở, ngủ phòng cách vách mình, có động tĩnh gì cũng có thể lập tức phát hiện.
Nhưng hắn lại e ngại, phái vài nha hoàn có võ nghệ hầu hạ nàng, nhưng vài nha hoàn kia tối nay đã bị người ta đánh bất tỉnh, lúc tỉnh lại vội chạy đến bẩm báo với hắn, A Tô sớm đã không thấy bóng dáng, chỉ để lại cánh cửa bị phá hư.
Nay A Tô bị bắt, hắn làm sao ăn nói với Thương đệ đây? Nếu cô ấy có gì ngoài ý muốn, cho dù Thương đệ thật sự là đệ đệ ruột thịt cùng huyết thống của hắn, chỉ sợ vĩnh viễn cũng không chịu chấp người đại ca là hắn này!
“Là mao tặc nào lớn gan như vậy, dám xâm nhập Nam Cung phủ bắt người?”
“Đúng vậy! Mao tặc này thật quá kiêu ngạo!”
“Nam Cung lão đệ trong lòng có biết ai làm không? Nói ra, mọi người cũng giúp tìm người.”
Trong lúc nhất thời, mọi người đều sôi nổi bàn bạc, ai cũng vội vàng biểu đạt nghĩa khí.
Nam Cung Dịch thấy thế mỉm cười. “Được các vị nguyện ý trượng nghĩa tương trợ, tại hạ ngoại trừ nói tiếng cám ơn, quả thật cũng muốn nhờ các bằng hữu giang hồ giúp chút việc......”
Tiếng nói trong trẻo chậm rãi bay bay, mỗi một câu chữ đều rơi vào tai đám thực khách tập trung lắng nghe, đây gọi là nuôi quân ngàn ngày, dùng trong một lúc a!
Dây leo đan bện, chặt chẽ không thấy cây cối trùng điệp, mưa to tầm tã mới vừa ngưng, không khí ẩm ướt nóng dính làm người ta rất không thoải mái, bốn phía tĩnh mịch, không nghe thấy tiếng côn trùng hoặc chim thú gì.
Nhưng mà, ngay trong thế giới không tiếng động này, một bóng đen không ngại khí hậu nóng ướt khó chịu, trong núi rừng Miêu Cương rộng lớn đầy chướng khí, đầm lầy tùy lúc đều có thể khiến người ta bị lún vào, ý chí kiên định nhanh chóng di chuyển..
Tiến vào Miêu Cương trong ngày hè oi ả, nóng bức ẩm ướt đã mười ngày, hắn một đường trèo đèo lội suối, tìm kiếm chung quanh, nhưng “Lệ Nhãn Ngưng” kia...... Đến tột cùng đang ở đâu?
Tuy biết loài hoa quý hiếm này tuyệt đối không dễ tìm, nhưng tìm mấy ngày vẫn không có chút tung tích, thật làm người ta không khỏi nóng lòng. Aiz...... A Tô có thấy được ánh sáng không, phải xem hắn có thể tìm được kỳ hoa dị thảo này hay không.
Thầm than, xuyên qua khe hở của cành lá rậm rạp nhìn sắc trời, Huyền Thương biết mình nên tìm chỗ dung thân qua đêm.
Cất bước đi trên vùng lầy lội sau cơn mưa, hắn đẩy ra tầng tầng cành lá thẳng tiến về phía trước, nhưng ngay trong lúc này, dưới chân bỗng dưng trống rỗng, thân hình không báo trước trong nháy mắt rơi xuống, may mà hắn phản ứng nhanh, xoay người một cái, tay nhanh chóng vươn lên, vững vàng bắt được dây leo từ trên rơi xuống, tạm ngừng thế rơi của mình.
Trong lòng bình tĩnh, hắn chăm chú nhìn, lúc này mới phát hiện vừa rồi mình đạp trúng là một cái động rộng rãi ẩn trong đám cây cỏ hoang, nhìn xuống chút nữa, chính là một cái hồ tối tăm lăn tăn sóng.
Hắn không nghĩ nhiều, Huyền Thương vốn muốn vịn dây mây leo lên trên, trong một giây cuối cùng, khóe mắt bỗng dưng liếc thấy hình như ven hồ ngầm bên dưới có một chút vàng nhạt, nhất thời lòng nảy sinh nghi ngờ, không vội leo lên, ngược lại buông lỏng tay, để mình rơi vào trong hồ dưới động.
Chợt nghe “bùm” một tiếng, bọt nước văng ra, chỉ chốc lát sau, hắn từ dưới nước thò đầu lên, dưới ánh sáng mờ mịt không rõ, vươn tay bơi lướt đến bên bờ hồ.
Không lâu sau, khi hắn ướt đẫm từ bên bờ đứng dậy nhìn lại chỗ vàng nhạt kia, liền thấy mấy cành hoa nhỏ màu vàng có lá xanh biếc non mềm sinh trưởng bên bờ nước, nhìn vẻ đẹp phản chiếu trên hồ nước của mình mà xót cho thân.
Mà hắn thì cả người run rẩy, kinh ngạc nhìn loài hoa vàng kia, thật lâu không lên tiếng.
Lệ Nhãn Ngưng......
Nàng bị giam đã bao lâu rồi? Năm ngày? Bảy ngày? Hay là nhiều hơn? Aiz...... Bản thân nàng cũng không rõ!
Từ sau khi bị bắt, nàng liền mất đi khái niệm đối với thời gian, chỉ cảm thấy thường thường qua một hồi lâu, rất rất lâu, lâu đến khi bụng đói nhịn không được nữa, mới có người đưa tới đồ ăn đã ẩn ẩn bị ôi thiu.
Mùi chua thiu đó thường làm nàng vừa đưa vào miệng liền nhịn không được muốn phun ra, cơ hồ không thể nuốt xuống, nhưng...... Vì đứa nhỏ trong bụng, nàng vẫn từng chút, từng chút cứng rắn ép mình nuốt xuống.
Thương hiện tại chắc đã ở Miêu Cương rồi nhỉ? Huynh ấy biết nàng bị đại tiểu thư bắt về Huyền Cực Môn không? Aiz...... Nếu huynh ấy biết được, khẳng định sẽ liều lĩnh đến cứu nàng, nhưng...... nhưng nàng lại không hy vọng huynh ấy đến! Bởi vì khoảng thời gian này, không chỉ đại tiểu thư đến “quan tâm” vài lần, ngay cả môn chủ cũng đến “thăm hỏi” một lần......
“Nếu Diễm Dao không nhắc ta, ta thật sự đã quên ngươi là ai rồi! Khá lắm Huyền Thương, lúc ấy tuổi còn trẻ, tâm tư đã thâm trầm như vậy, an bài ngươi giả chết giấu được ta. Sớm biết như thế, lúc trước nên chém thêm một kiếm chấm dứt mạng ngươi, thậm chí ngay cả Huyền Thương cũng nên diệt, khỏi phải hôm nay lại phản ta, không ngoan ngoãn cho ta sử dụng! Nhưng mà, nếu hắn coi trọng ngươi như vậ