The Soda Pop

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Mỹ Nhân Ốm Yếu

Mỹ Nhân Ốm Yếu

Tác giả: Trạm Lượng

Ngày cập nhật: 04:37 22/12/2015

Lượt xem: 134745

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 10.00/10/745 lượt.

Thương không phải đồ vật, huynh ấy có ý chí của mình, cho dù ta chết, huynh ấy cũng sẽ không yêu cô, trở thành người của cô.”
“Thì sao?” Không giận còn cười, diễm dung lại hiện lên vài tia ngoan tàn lãnh lệ. “Nếu ta không chiếm được, tình nguyện hủy hắn cũng không để cho người khác có được!”
Tính tình bất vi kỷ hữu tắc hủy (không phải của mình thì hủy đi) hoàn toàn giống Đồ Bá Thiên, không khỏi là quan hệ huyết thống “nhất mạch tương truyền” (truyền từ đời này sang đời khác).
“Cô......” A Tô bị tính cách mãnh liệt hủy diệt lộ ra trong giống nói của cô ta làm sở hãi, trong lúc nhất thời cả kinh nói không ra lời.
Âm trầm dò xét, nghĩ đến ả không sống được mấy tháng, sẽ phải mang theo nghiệt chủng chưa kịp xuất thế kia cùng xuống âm tào địa phủ, Đồ Diễm Dao rất là đắc ý, lộ nụ cười sáng lạn đi thẳng ra địa lao, lười tiếp tục lãng phí thời gian trên người ả.
Tiếng cười thanh thúy dần dần đi xa cùng tiếng vang thật lớn khi ngục tốt đóng cửa lao thật mạnh không vào được tai của A Tô, chỉ thấy nàng cuộn lại trên mặt đất, hai tay gắt gao ôm bụng, nước mắt không ngừng chảy xuống má phấn.
Làm sao bây giờ? Nàng thực sự không sống được đến khi sinh con sao?
Không! Không được! Cho dù độc dược kia lợi hại như thế nào, nàng cũng phải chống được đến khi sinh con ra, nếu không...... Nếu không mất đi nàng, lại mất đi con Huyền Thương sẽ rất cô đơn! Bất cứ giá nào cũng phải để con lại làm bạn cùng huynh ấy, bằng không chỉ sợ Huyền Thương sẽ......
Nghĩ đến đây, trong lòng A Tô phát lạnh không dám nghĩ tiếp, nhưng mà lệ trong mắt to lại ức chế không được chảy ra, một giọt, một giọt chảy xuống hai gò má, thấm ướt cả tảng đá.
Không biết qua bao lâu, bên ngoài vang lên tiếng ngục tốt giao ca, chỉ chốc lát sau, tiếng kêu cố ý đè thấp rất nhỏ trong địa lao yên lặng nhẹ nhàng vang lên --
“A Tô cô nương...... A Tô cô nương......”
Ai? Là ai ở kêu nàng? Giọng nói này chưa từng nghe qua......
Thân mình cuộn lại hoảng hốt đứng dậy, A Tô sau khi nghiêng tai lắng nghe, xác định không phải mình bị ảo giác, không khỏi nghi ngờ nhẹ hỏi: “Ai? Là ai gọi tôi?”
Vốn tưởng rằng nàng có gì không khoẻ mới té trên mặt đất, nay thấy nàng bình yên vô sự đứng dậy sờ soạng đến, đại hán cường tráng không khỏi nhẹ nhàng thở ra, giọng nghèn nghẹn hấp tấp nói: “A Tô cô nương, ta là Triệu Cửu, được sự phó thác của Nam Cung lão đệ mà dịch dung trà trộn vào đây, không phải đám Huyền Cực Môn xấu xa này, cô không cần sợ!”
Là Nam Cung đại ca?
Không dám tin vào tai mình, A Tô sờ soạng đi đến bên song sắt, vội vàng khẽ gọi, “Là Nam Cung đại ca cho người tới cứu tôi sao? Huynh ấy có nói có tin tức gì của chồng tôi hay không?”
“A Tô cô nương, chuyện cứu cô còn phải sắp xếp cẩn thận, ta tinh thông dịch dung, cho nên trước trà trộn vào thế ngục tốt trông coi, để giúp cô không chịu khổ, về phần việc khác ta không rõ.” Đại hán luôn có thói quen lớn giọng, nay phải nói nhỏ thật vất vả.
“Phải không? Cám ơn.....” Không thể biết được tin tức Huyền Thương, khuôn mặt nhỏ nhắn có chút ảm đạm, nhưng vẫn cảm tạ hắn cùng Nam Cung Dịch lo lắng giúp đỡ.
“Bên ngoài thủ vệ thâm nghiêm, bằng bản lĩnh của ta không thể bảo vệ cô an toàn ra ngoài, nhưng mà, giúp cô bảo vệ cái bụng không bị đói không phải là việc khó gì!” Nhìn thấy đám đồ ăn ôi thiu vương vãi, đại hán lắc đầu thầm mắng Huyền Cực Môn không đủ anh hùng, khi dễ nữ lưu mắt mù yếu đuối, động tác tay cực nhanh từ trong lòng lấy ra bao giấy dầu không nhỏ, từ khe hở song sắt nhét vào tay nàng. “Mau ăn, đừng để người khác nhìn thấy!”
“Cám ơn!” Cầm lấy bao giấy dầu, A Tô cảm kích nói lời cảm tạ, đồng thời cũng thay hắn lo lắng. “Vị đại ca này, xin tự mình cẩn thận bảo trọng.”
“Ta biết!” Đại hán gật đầu cười, lúc này bên ngoài lại truyền đến tiếng nói chuyện với nhau của ngục tốt khác vào địa lao, lập tức hắn vội vàng lui xa khỏi song sắt, giọng thô thoáng chốc chuyển thành tinh tế vô tình quát mắng --
“Làm gì hả? Đánh đổ hết cả đồ ăn, chê không ngon à? Hừ! Bỏ đói ngươi vài ngày, xem ngươi còn dám không?” Tức giận đi xa, gia nhập cùng nói chuyện với đám ngục tốt vừa mới địa lao, thỉnh thoảng mắng nàng vài tiếng.
Biết hắn muốn che giấu tai mắt người khác, A Tô mỉm cười, lại mò mẫm trở lại trong góc, lặng lẽ mở bao giấy dầu ra, mùi thơm khiến người ta đói bụng lập tức chui vào mũi.
A...... Là mùi gà nướng......
Nam Cung phủ đệ Giang Nam
“Không thấy?” Đột nhiên kinh ngạc lặp lại, tiếng nói lạnh lùng lập tức khiến người ta phát lạnh run. “Đây là ý gì?”
Huyền Thương không thể tin được, Sau khi mình tìm được “Lệ Nhãn Ngưng”, ngàn dặm xa xôi chạy thẳng về Giang Nam, lại nghe được câu trả lời thuyết phục như thế.
“Ý là đệ muội bị người ta bắt.” Rất cẩn thận nói với Huyền Thương, Nam Cung Dịch xấu hổ trả lời, còn bổ sung thêm một câu. “Huyền Cực Môn làm.”
Cảm thấy kinh sợ vạn phần, trên mặt Huyền Thương lại không có biểu hiện gì, chỉ dùng ánh mắt rét lạnh nhìn hắn thật lâu, thật lâu sau, thấy Nam Cung Dịch cơ hồ muốn tự sát tạ tội, mới lạnh lùng phun ra một chuỗi