Tác giả: Trạm Lượng
Ngày cập nhật: 04:37 22/12/2015
Lượt xem: 134744
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/744 lượt.
trân châu lạnh lùng, “Ta không nên tin tưởng ngươi!”
Tiếng chưa dứt, thân hình đã lướt gấp ra ngoài, tốc độ cực nhanh này như sấm chớp, trong nháy mắt đã không thấy tung tích.
“Thương đệ, đệ hãy nghe ta nói...... Đáng chết!” Thấp giọng rủa một tiếng, mắt thấy hắn chạy như bay rời đi, Nam Cung Dịch nhanh chóng đuổi theo, đáy lòng thì thào mắng không dứt......
Huyền Cực Môn chết tiệt, dám hủy hoại tín nhiệm về hắn ở trong lòng Thương đệ thật vất vả mới hình thành nên! Nếu hại hắn cả đời này không được em ruột nhìn nhận, không được nghe Huyền Thương gọi hắn một tiếng đại ca...... Hừ hừ! Đến lúc đó bọn họ sẽ phi thường hối hận đã làm ra chuyện đến Nam Cung thế gia bắt người này, tự thể nghiệm được thủ đoạn của “Võ lâm mạnh thường quân”!
Gió hè sảng khoái nhẹ lướt, dưới đại thụ trước viện, cô gái cuộn lại ngủ say, trên má phấn trắng nõn hơi ửng đỏ, cánh môi khẽ cong lên, tựa hồ đang mơ một giấc mộng ngọt ngào.
Ánh mặt trời xuyên thấu qua cành lá dày đặc rơi xuống vô số giọt vàng, ở trên người cô gái hình thành một bức tranh xinh đẹp.
Bỗng dưng, một bóng dáng cao lớn kích động tiến vào viện, sau khi nhìn thấy phong cảnh yên ả như vẽ dưới tàng cây, đôi mắt lạnh lùng dần mềm ra, nhẹ nhàng im ắng đi đến ngồi xuống dưới đại thụ, dùng động tác mềm nhẹ sợ cô gái tỉnh giấc ôm thiên hạ đang ngủ say vào lòng, bản thân cũng tựa lưng vào thân cây nhắm mắt nghỉ ngơi, môi mỏng nổi lên thoáng hiện một chút cười nhạt......
Không biết qua bao lâu, cô gái ngủ đủ tỉnh lại, trong lúc ý thức còn đang mờ mịt, mùi máu tươi nhàn nhạt cùng hơi thở nam tính quen thuộc đã thấm vào mũi, làm cho nàng nhịn không được nở nụ cười vui sướng yếu ớt.
“Thương, đến khi nào? Sao không gọi muội dậy?” Mơ màng cười hỏi, thân thể mảnh mai mềm mại càng dựa vào người hắn, luyến tiếc đứng dậy.
Xem ra, Huyền Cực Môn sớm đã đoán ra hắn sẽ trở về cứu người, cho nên thủ vệ canh phòng tăng không ít!
Nhìn đám đông thủ vệ không ngừng tuần tra qua lại trong cốc, Huyền Thương cảm thấy càng thêm trầm trọng, đang chuẩn bị lặng lẽ lẻn vào, bỗng cảm thấy phía sau có vật lạ đánh vào bả vai, hắn theo phản xạ xoay người tránh đi, mắt lạnh trừng.
“Đừng từ phía sau chạm vào ta!” Tiếng nói lạnh như băng châu tràn ngập cảnh cáo. Nếu không phải sớm biết người phía sau là bạn không phải địch, hắn sớm đã phản chưởng đánh trả rồi.
Hơi sửng sốt, không nghĩ tới hắn phản ứng mãnh liệt như thế, đây có thể là vì hắn từ nhỏ đã bị huấn luyện làm sát thủ, tạo thành động tác phản xạ cùng cảnh giác theo bản năng, Nam Cung Dịch cảm thấy vì quá trình trưởng thành của hắn mà khó chịu, nhưng khuôn mặt nhã nhặn lại chỉ ôn hòa cười, chậm rãi thu hồi bàn tay vốn định đặt lên vai hắn.
“Thương đệ, đừng vội xông vào cứu người! Vi huynh đã sớm nhờ bạn bè dịch dung trà trộn vào, muốn bình an cứu đệ muội ra, trước hết hãy chờ vị bằng hữu kia ra báo cho biết tình hình bên trong đi đã.”
Trừng hắn, Huyền Thương đang cân nhắc xem có nên tin tưởng lần nữa hay không, trong rừng phía trước đột nhiên mơ hồ truyền đến vài tiếng chim trĩ kêu.
Nghe tiếng, Nam Cung Dịch đột nhiên nở nụ cười. “Có tin tức! Đi theo ta.” Dứt lời, dẫn đầu đi vào trong rừng trước mặt, tựa hồ cực kì xác định hắn sẽ bắt kịp.
Nhìn tấm lưng kia, Huyền Thương do dự một chút, lập tức thở dài đuổi theo.
Đáng chết! Hắn vẫn tin tưởng y.
Mây đen che trăng, bóng đêm thâm trầm, trong từng chỗ quẹo, các cửa của Huyền Cực Môn đều có thủ vệ canh gác, đề phòng sâm nghiêm không phải bàn cãi.
Trong yên lặng, cửa địa lao bỗng dưng lặng lẽ mở ra, sau khi hai bóng đen tiến vào liền nhanh chóng đóng lại.
“A Tô cô nương ở nhà tù trong cùng, đây là chìa khóa, nhanh chút!” Đại hán cường tráng canh giữ bên cửa đá đề phòng, hạ thấp giọng vội vàng thúc giục.
Tiếp nhận chìa khóa, Huyền Thương nhanh chóng tới trước nhà tù trong cùng, hai ba cái mở cửa lao ra, nhanh ôm lấy A Tô cuộn lại trên mặt đất.
Đang ngủ say bị giật mình, A Tô đang định kêu lên, mũi bỗng nhiên ngửi được hơi thở nam tính quen thuộc, làm cho nàng nhất thời vừa mừng vừa sợ, hai mắt ướt đẫm lệ, không dám tin khẽ gọi, “Thương, thật là huynh sao?”
“Phải! Thật sự là ta!” Huyền Thương kích động gắt gao ôm lấy nàng, nhìn thấy nàng bình yên vô sự, sợ hãi đè nén trong lòng, lúc này mới nhịn không được run lên.
Cảm tạ trời xanh! Nàng không có việc gì! Thực sự không có việc gì......
“Huynh tìm được muội...... Muội biết huynh sẽ đến......” Kinh hoàng cố nén mấy ngày nay rốt cục cũng bộc phát trong vòng tay hắn, A Tô nước mắt rơi như mưa, trong lòng có cả đống lời muốn nói, nhưng khi hai tay xoa khuôn mặt hắn, lời nói tràn ngập hóa thành nghi hoặc, nhịn không được nhẹ nhàng “a” một tiếng.
“Mặt của huynh......” Sờ không giống, xúc cảm có chút kỳ quái.
“Là dịch dung.” Đã trà trộn vào tìm được nàng, Huyền Thương không còn lo lắng gì nữa, xé đi mặt nạ da người trên mặt.
“Là Triệu tráng sĩ giúp huynh!” A Tô trong lòng hiểu được, vừa cười lại rơi lệ.
“Phải.” Đáp