Tác giả: Diệp Chi Linh
Ngày cập nhật: 03:12 22/12/2015
Lượt xem: 1341907
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1907 lượt.
t thiện ác, đúng sai.
Tiểu Liên lấy giấy và bút ra, Trì Vĩnh đọc cho cô viết. Cô cố ý viết ít đi một số 0 trong khoản tiền chín nghìn tệ, tên của Trì Vĩnh thì viết ngược, số chứng minh thư của mình thì viết sai. Ngoài mặt thì tỏ vẻ ngoan ngoãn viết theo từng lời hắn đọc, còn Biện Đông và luật sư Chu đứng cạnh cô cũng chẳng buồn nhìn lại.
Sau đó cô đứng lên, đặt tờ giấy lên bàn, ra hiệu mình đi vệ sinh rồi rời khỏi bàn ăn. “Ba mươi sáu kế, chuồn là thượng sách”, họ tưởng rằng đồ của cô còn ở đó thì cô sẽ không đi mất, nhưng cô nhanh chóng ra ngoài cửa gọi một chiếc taxi rồi đi về. Ở cửa nhà hàng, cô nhìn thấy một màn đêm tĩnh lặng, làm gì có người nào có vẻ là “anh em”.
Có người từng nói, vì tiền, con người có thể vứt bỏ cả sự tôn nghiêm của mình. Vậy sao? Nhưng đồng tiền đổi lại bằng cách đó khi sử dụng liệu có thực sự vui vẻ như thế không? Rất nhiều người chỉ nhìn thấy kích cỡ và hình dạng của đồng tiền, vì nó mà thay đổi cả niềm tin ban đầu của mình, quên mất cả sự tồn tại của lương tâm.
Vào cái thời đại không thể giữ được tình yêu này, phấn đấu và trụy lạc cùng tồn tại, tiền bạc đã ăn mòn trái tim con người, không thể chỉ dùng một hai lời là biểu đạt được. Hắn đã lang thang bên ngoài rất nhiều năm, đã coi tiền quan trọng hơn mọi thứ trên đời, còn cô thì ngược lại. Cô bỗng dưng nhớ lại mấy câu nói của Tô Thanh: Sự hư vinh của đàn bà khiến đàn ông từ bỏ con đường tìm niềm vui chính đáng, hy vọng mình có thể nổi tiếng, thu hút sự chú ý của đàn bà mà không biết rằng lúc này anh ta đã trở thành một người tham lam, thô lỗ, không còn thích hợp với tình yêu mềm mại như trước nữa.
Cô cũng nhớ lại ánh mắt mơ màng của Vương Thụy khi ra về. Cô ấy có ổn không? Người đàn bà tốt đều có một nội tâm đẹp như Greta Garbo[11'>. Họ đều yêu nhầm, nhưng họ rất chân thực. Sai lầm khi coi lời hứa của người khác là ngọn cỏ cứu mạng, nhưng lại không muốn từ bỏ niềm tin ban đầu. Bởi vì họ đều quá lương thiện, bởi vậy không phát hiện ra những gã đàn ông kia đang lừa đảo tiền bạc và tình cảm của họ. Tiền bạc thì còn có thể tính toán rõ ràng, nhưng tình cảm thì làm sao để đếm.
[11'> Greta Garbo (1905 – 1990): nữ diễn viên người Mỹ gốc Thụy Điển, một trong những diễn viên nổi tiếng nhất trong thời kỳ vàng son của Hollywood.
Chỉ là họ muốn hỏi: Is feeling like trading?
Trì Vĩnh cầm tờ giấy mà Tiểu Liên viết lên, cơn giận lại bốc lên. Bỗng dưng hắn nhớ ra cái gì đó, bảo Khổng Tình Nhiên vào nhà vệ sinh xem Tiểu Liên có trong đó không.
Khổng Tình Nhiên tìm một hồi lâu, quay lại nói không thấy Tiểu Liên đâu.
Trì Vĩnh giận dữ đập bàn, nói:
- Được rồi, mọi người giải tán đi.
Nói xong, hắn đứng lên ném cái túi xách của Tiểu Liên xuống đất, đạp mạnh mấy cái để phát tiết rồi bảo Khổng Tình Nhiên xem trong túi có gì. Trong đó chỉ có khăn giấy và son môi. Trì Vĩnh đưa cái điện thoại di động của Tiểu Liên cho Khổng Tình Nhiên, ra hiệu bảo cô ả tìm người để bán.
Trên xe, Trì Vĩnh không nói lời nào.
Khổng Tình Nhiên muốn phá vỡ bầu không khí ngột ngạt này, bèn nói:
- Anh định đối phó với nó thế nào?
- Anh có cách của anh.
Nói xong, hắn đạp mạnh côn, chiếc xe điên đảo phóng đi.
Vừa về tới căn phòng nhỏ, Trì Vĩnh đã ấn Khổng Tình Nhiên lên giường. Không có vuốt ve hay hôn hít, chỉ có sự chiếm đoạt rất trực tiếp, hành động của hắn vừa thô bạo vừa mạnh mẽ, trong mắt hắn không hề có niềm vui của việc được yêu nhau.
Sau khi kết thúc, Trì Vĩnh nằm thẳng đơ trên giường, Khổng Tình Nhiên vội vàng lấy một cái khăn mặt lau người cho hắn. Bỗng dưng hắn nói:
- Cô theo tôi làm gì? Cô theo tôi làm gì hả?
- Em...
- Cô không thể trả lời sao? Người đàn bà nào cũng tràn đầy hy vọng khi tới với tôi, hy vọng có tiền, có tình yêu, có danh phận. Bọn họ đều là lũ ngốc. Cô thì sao? – Hắn ngồi dậy, nhìn Khổng Tình Nhiên đang ngồi yên không dám động đậy, nói. – Cô không ngốc đúng không. Đúng, cô biết điểm dừng ngoan ngoãn, tôi thích người như cô. Cô biết không, những người đàn bà đến rồi đi trong đời tôi quá nhiều, Tiểu Liên chỉ là một trong số đó mà thôi, trong số họ, có người là giảng viên đại học, có người là giám đốc công ty, còn có người là luật sư, diễn viên, bọn họ đều rất xinh đẹp, thông minh, có học vấn, nhưng họ đều có chung một nhược điểm, cô biết là gì không?
Cô lắc đầu.
- Ha, tôi cũng không biết. Tóm lại là tôi biết họ có chung một nhược điểm, do đó người nào cũng rời khỏi tôi, có người thì được tiền, có người thì mất tiền. Cô cứ đi theo tôi, tôi không hại cô đâu, tôi bảo gì thì cô làm nấy, đảm bảo cô sẽ là người đàn bà thành công nhất bên cạnh tôi. Nghe rõ chưa?
Cô gật đầu.
Trì Vĩnh như cười như không, đôi mắt không còn nhìn Khổng Tình Nhiên nữa mà quay sang châm một điếu thuốc. Khói thuốc lan tỏa vào không gian, giống như những người đàn bà xuất hiện rồi lại biến mất bên cạnh anh ta.
Khổng Tình Nhiên ngoan ngoãn ở lại, không dám nói một lời ca thán nào, chỉ biết ra sức nghe lời. Cô ta nói với mình, từ nay về sau, cho dù giữa họ không có tình yêu thì cũng có một mục tiêu chung.
Đối