Tác giả: Diệp Chi Linh
Ngày cập nhật: 03:12 22/12/2015
Lượt xem: 1341900
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1900 lượt.
ó lý lắm. Gần đây tôi cũng gặp phải chuyện xui xẻo như thế.
- Ồ! Nói ra xem nào? Anh Lục sẽ giúp cậu giải quyết.
- Không cần anh đâu. Đã giải quyết xong rồi. Nhưng chuyện này tốt nhất là không nên đụng phải.
- Được! Ôi, tôi phải đi rồi, ở phòng bên cạnh có người quen phải sang chào hỏi một tí, mở nhà hàng rồi mới hiểu, thì ra ăn bữa cơm cũng cần phải có kỹ năng, nhiều lúc cũng mệt lắm. Mọi người phải nhớ nhé, ăn cơm cũng rất phức tạp.
Khổng Tình Nhiên mua thuốc quay về, ra sức nhét vào tay ông chủ Lục một bao.
Sau khi ông chủ Lục đi ra, Trì Vĩnh đắc ý gật đầu, tiếp tục màn giới thiệu của mình:
- Đây là luật sư Chu. Mười nghìn tệ đó chị mang tới rồi chứ! Nhân tiện nói một chút, phí luật sư chị tính thế nào? Có phải là hai phần trăm giá trị không?
- Tiền thì tôi có mang, nhưng tôi không muốn đưa trước mặt nhiều người như thế, khoản tiền này không liên quan gì tới họ cả. Còn về phía luật sư, hai phần trăm là hợp lý rồi. – Luật sư Chu nói.
- Được rồi, tất cả mọi người ra ngoài cho tôi! – Lúc này các nhân vật phụ của bữa cơm tỏ ra vô cùng ngu ngốc, là nhận vật chính, anh mới là ông vua ở đây.
Khi Tiểu Liên còn chưa tin rằng họ thực sự sẽ ra ngoài thì gần chục người đã hoàn toàn biến mất. Luật sư Chu đặt tiền lên bàn ăn, tiền và những món đồ thừa khiến cái bàn trở nên thật thê thảm. Luật sư Chu lại lấy cả hóa đơn bữa ăn và hóa đơn xe hôm đi gặp Tiểu Liên ra, rồi cả chứng minh của bảo kê, hóa đơn máy ghi âm và những khoản phí khác. Sau đó, Trì Vĩnh gọi mọi người bên ngoài vào.
- Tiểu Liên, xin hỏi em giải thích thế nào về khoản tiền mười nghìn tệ này?
- Khoản tiền này tôi rút ra từ ngân hàng, còn về những gì ở giữa thì tôi nghĩ chắc anh còn hiểu rõ hơn tôi. Mỗi một bước đi anh đều tính toán rất cẩn thận, tính là dùng bao nhiêu, còn lại bao nhiêu. Tôi hoàn toàn không cần phải trả lời những câu hỏi vô duyên của anh.
- Được. Bữa cơm này bao nhiêu tiền?
- Một nghìn hai. – Khổng Tình Nhiên đáp, mặc dù vừa nãy thanh toán họ đã mặc cả giảm xuống còn một nghìn mốt.
- Một nghìn hai, thêm vào đó là hai nghìn phí luật sư, phí bảo kê ba trăm, máy ghi âm ba trăm, tiền xe hai trăm, còn cả khoản tiền năm nghìn tệ mà em từng nhắc tới trong điện thoại. Tiểu Khổng, tính xem tổng cộng là bao nhiêu?
- Ừm, chín nghìn.
- Chín nghìn này em buộc phải trả cho anh. Bọn anh sẽ ở đây cho tới khi em viết giấy nợ mới thôi, nếu không sáng mai bọn anh sẽ tới tìm giám đốc nhân sự của công ty em, nếu em muốn trốn thì bên ngoài cũng có anh em của anh, em không thoát được đâu.
Tiểu Liên sửng sốt. Cô hoàn toàn không còn quen biết con người này nữa, cái người đã từng nắm tay cô ngắm biển giờ đây đã bị những ham muốn tầm thường nuốt chửng.
- Lời tôi nói trong điện thoại cũng phải thực hiện sao? Thế thì những lời hoang đường anh nói còn nhiều hơn. Bữa cơm này có phải tôi gọi đâu, anh với Khổng Tình Nhiên đòi ăn đấy chứ. Trì Vĩnh, tôi đã đánh giá anh quá cao, anh còn không bằng 10 nghìn tệ. Anh có bản lĩnh gì! Anh chỉ biết tìm những người đàn bà ngu ngốc để phục vụ mục đích kiếm tiền của anh. Anh lợi dụng tiền của đàn bà, rồi chơi với đàn bà. Anh nói những người xung quanh anh đều lợi dụng anh, thực ra anh mới là người có âm mưu đen tối nhất.
Anh ta nổi giận, giơ tay giằng túi xách của cô, xé nát cái ví da ra. Tiểu Liên bàng hoàng, nước mắt viền mi, nhưng vẫn không rơi xuống, trước mặt đám người cô căm ghét này, cô không thể khóc được.
Tiểu Khổng chẳng khác nào cáo mượn oai hùm, vẫn ra sức ấn máy tính, chỉ sợ tính thiếu một xu nào. Đương nhiên, cô ta cũng đã quen đếm tiền cho anh, quen với việc gọi điện thoại cho bọn chó ăn theo tới đây ăn cơm. Mới hai mươi tuổi đầu nhưng đã độc ác như thế khiến gương mặt vốn không xinh đẹp của cô ta càng thêm khó coi. Cô ta có thể thảo luận với Trì Vĩnh về việc làm thế nào để xử một người đàn bà khác, mà người đàn bà này đã từng nhiều lần xuất hiện trước mặt cô ta và hoàn toàn không có chút ân oán nào với cô ta. Cô ta có thể vì tiền mà cung cúc phục vụ Trì Vĩnh, người lúc trước cô vẫn còn coi thường, không bao giờ quan tâm khoản tiền này có sạch sẽ không, trong từ điển của cô ta chỉ có hai chữ “trao đổi”, rất giống với những loài động vật trong các đoàn xiếc. Sự ngu ngốc của cô ta dẫn tới sự sùng bái mù quáng, trí tuệ của cô ta còn chưa đạt đến độ có thể phân tích vấn đề, bởi vậy rất hài lòng với cuộc sống hiện tại.
Trì Nghĩa ở bên cạnh nhưng biết hết đầu đuôi câu chuyện lúc này mới lên tiếng bằng một giọng điệu rất triết học:
- Đừng sợ bị ngã, em nên ngẩng cao đầu và nhẹ nhàng buông tay. Lão Tử nói, chịu thiệt là có phúc. Em còn trẻ, không hiểu quy tắc trò chơi, cứ coi như bỏ tiền ra để nộp học phí. Trì Vĩnh năm xưa ở Thâm Quyến bị người ta truy sát, chẳng phải cũng vẫn vượt qua được đó sao.
Cậu bạn làm giám đốc tài vụ mặc nhiên đếm số tiền lẻ trong túi cô và khoản tiền mười nghìn mà luật sư Chu vừa đưa.
“Mạnh vì gạo, bạo vì tiền.” Những người tới từ khắp nơi trên đất nước chỉ vì một chút tiền cỏn con và một vở kịch hay được xem miễn phí mà quên mấ