XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Nấc Thang Hạnh Phúc

Nấc Thang Hạnh Phúc

Tác giả: Diệp Chi Linh

Ngày cập nhật: 03:12 22/12/2015

Lượt xem: 1341903

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1903 lượt.

đều chưa từng trải qua như ma túy, nụ hôn đồng tính, khuynh hướng tự sát, tình yêu nhục thể, tình một đêm... Có thể cô muốn mượn văn chương để thoát thân khỏi những mâu thuẫn trong cuộc sống.
Cuộc sống của cô đại diện cho những người tiên tiến nhất của Thượng Hải, biết trang điểm, biết nói chuyện, có ước mơ trong cuộc sống, có cái nhìn độc đáo về cuộc sống và nghệ thuật. Cô cho rằng ý nghĩa của cuộc sống không phải là công danh, không phải là lợi lộc, mà là được quay về với trạng thái thả lỏng hoàn toàn nguyên thủy. Tránh xa những gò bó và hạn chế, tránh xa mọi áp lực, có vẻ gì như chủ nghĩa hưởng lạc của trường phái ấn tượng.
Đại Vân nói:
- Tớ ghét những gã đàn ông chỉ biết nhìn chăm chăm vào ba vòng của phụ nữ, nhất là nhưng kẻ giàu sổi. Thực ra tâm hồn của phụ nữa rất đẹp, chỉ tiếc là họ có tầm nhìn quá hạn hẹp.
- Chắc chắn là cậu rất coi trọng tình cảm. – Tiểu Liên nói.
- Đúng thế. Cũng giống như tớ thích màu đen, thích nhạc Jazz, thích âm thanh của piano và guitar, một khi đã thích rồi thì sẽ thích tới cùng. Tình yêu mà tớ mong ước là một thứ tình yêu thuần khiết, không có quan hệ tiền bạc, tớ từng có một người đàn ông, nhưng lại khiến tớ cảm thấy... – Cô nói tiếp. – Hai năm trước, tớ và anh ấy từng sống chung, mặc dù thời gian chưa đầy hai tháng nhưng tớ vẫn có tình cảm với anh ấy, nhưng đến cuối cùng anh ấy giữ đồ của tớ lại khiến tớ rất buồn. Khi đó tớ còn tự sát, nhưng vì sức của tớ quá yếu nên không chết được. Tớ chẳng có đồng nào trên người, ra sức viết văn, cũng may tớ có chút tài trong lĩnh vực này. Vì cuộc sống, tớ thậm chí còn dùng giọng văn của đàn ông để viết, bạn bè đọc xong còn nói: “Đại Vân, cậu viết hay thật!”.
- Hai người có liên lạc với nhau không?
- Liên lạc? Sự việc mặc dù đã trôi qua rất lâu nhưng tình thương vẫn còn trong tim. Có điều nếu nói tớ vẫn còn nhớ người đó thì chỉ là về tình dục. Hơn nữa, tớ hoàn toàn không biết anh ta còn ở Thượng Hải hay không. Tình yêu của tớ tràn đầy tư tưởng, nhưng sau đó tớ mới biết anh ta là một người đàn ông không có tư tưởng. Đàn bà mà ở cùng với những người đàn ông chu du khắp nơi thì mạo hiểm quá, sự nhiệt tình chỉ khiến giá trị của mình giảm đi mà thôi.
- Đại Vân, tớ cảm thấy cậu thực sự rất thẳng thắn. Rất đặc biệt.
Đại Vân cười cười, nhìn ra màn đêm ngoài cửa sổ, đôi lông mi cô dài và cong vút, che kín cả đôi mắt có vẻ tiều tụy, dường như cô đã nhìn thấu được câu đố: “Ai là sự chờ đợi của ai, ai là tình yêu của ai?”. Sau đó cô nhẹ nhàng quay đầu lại hỏi Tiểu Liên:
- Nói cho tớ nghe, sao cậu lại tìm tớ?
- Tớ xin số điện thoại của cậu qua một người bạn, bởi vì ngày trước tớ từng đọc tác phẩm của cậu nên muốn làm quen với cậu.
- Hay lắm, bạn bè với nhau thì nên đơn giản, rõ ràng.
Tiểu Liên vốn muốn nhắc tới tên của Trì Vĩnh, nhưng cô không làm thế, bởi vì như thế thì chứng tỏ tính mục đích của cô quá mạnh. Người thành phố đều có khả năng tự kiểm soát rất tốt, không nói ra tâm sự của mình có lẽ tốt hơn.
Trước khi về, Đại Vân nói với Tiểu Liên:
- Chăm sóc tốt cho mình nhé.
Đêm đó, Tiểu Liên không ngủ được. Cuối cùng cô cũng gặp Đại Vân rồi, hai người họ có nhiều điểm giống nhau, cùng là tóc dài, cũng có thân hình mảnh mai, yếu ớt, cùng tràn đầy nhiệt huyết với cuộc sống, cùng cô độc và lương thiện tới mức quên cả bảo vệ bản thân mình. Tình cờ nhất, họ tốt nghiệp cùng trường đại học.
Tiểu Liên không phải là một người chủ động hỏi thăm cuộc sống của người khác, nhưng sau khi gặp Đại Vân, cô càng mơ hồ hơn về những theo đuổi của người phụ nữ. Đàn bà rất đẹp, vẻ đẹp của họ phải dùng trái tim để cảm nhận. Vẻ đẹp này giống như đóa hoa hồng trong cơn gió lạnh lẽo của mùa đông, mỏng manh, yếu đuối, cần có sự bảo vệ tận tình của đàn ông thì mới lâu dài được. Nhưng họ cũng rất kiên cường, bởi vì sau trắc trở, họ sẽ học cách sống mà không vì tình yêu của đàn ông nữa.
Nếu thực sự như thế thì bao nhiêu hồi ức đau khổ đã qua có phải là một bài học tàn nhẫn?
Loài cá chép vượt vũ môn lao lên cánh cửa mà mình ngưỡng vọng, nhưng cuối cùng lại đụng vào đá mà chết.
Cá chép cuối cùng vẫn không thể tái sinh.






Whisky lạnh
Mùa thu năm 1999
Cái gì cũng có chỗ đáng ngắm. Nên đã có chỗ đáng ngắm thì sẽ khiến mọi người vui vẻ.
Sau nỗi đau, mọi thứ lại trở lại bình thường. Nhưng hồi ức trở thành một vết thương không thể xóa mờ.
Qua bạn bè giới thiệu, cô quen Lưu Hoa. Đó là trong một quán bar tên là Bộ lạc Trân Châu. Cô nói rất ít chứ không bốc đồng như những người khác. Cô mở to mắt để ngắm nhìn những người xa lạ xung quanh, không ai chú ý tới cô, nhưng Lưu Hoa lại chú ý tới cô. Burke nói: “Mỹ nhân bất hạnh khiến người ta xúc động nhất”. Mới đầu quen Lưu Hoa, có thể dùng mấy chữ bình thường, vô vị để hình dung, bởi vì cô vẫn còn đang hận Trì Vĩnh, chỉ muốn dùng Lưu Hoa để gột bỏ những ký ức không vui. Nhưng tất cả những điều này lại dẫn tới một câu chuyện khác mà cô không ngờ tới.
Ngón tay kẹp điếu thuốc của cô phút chốc buô