Tác giả: Diệp Chi Linh
Ngày cập nhật: 03:12 22/12/2015
Lượt xem: 1341940
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1940 lượt.
hữ tình, hơn nữa còn vì vậy mà sẵn sàng từ bỏ những thứ khác. Con người luôn giữ điều gì quan trọng nhất lại cho mình, nhưng với những lời nịnh nọt người tình thì ngoại lệ, người tình chính là điểm yếu của đối phương, trừ phi đối phương không yêu bản thân mình, nếu không điểm yếu này họ chấp nhận chịu đựng, đây là một định luật, cũng là cái giá của tình yêu.
- Đúng thế.- Đại Vân nói. – Con người ngày nay thông minh hơn vị hoàng tử kia nhiều, họ cho rằng người đẹp có rất nhiều, nhưng giang sơn của mình thì không dễ đoạt được, có giang sơn rồi sẽ có thêm nhiều người đẹp hơn. Họ đã xuyên tạc ý nghĩa của tình yêu, thứ họ yêu nhất là bản thân mình.
- Cậu cảm thấy nhà văn nào cắt nghĩa về tình yêu chính xác nhất? –Tiểu Liên hỏi.
- À, chắc là Trương Ái Linh. Bà ấy từng viết, tình yêu chỉ là sự tương phùng tình cờ và những tình cờ do sự tương phùng đó để lại, quan trọng là những ảnh hưởng này có thể khiến người ta cảm nhận được một niềm vui rất bình thường nhưng chân thực. Tình yêu không phải là một tình tứ, nó là động từ, nó không phải toàn bộ cuộc sống của con người nhưng nó có thể phản ánh rất tốt ý chỉ và sự độ lượng của một con người. Cảnh giới cao nhất của nó có lẽ là mỉm cười nhìn nhau trong sự ấm áp.
- Cậu và Fred đã đạt được tới mức đó chưa?
Đại Vân cười nhạt:
- Trong mắt người khác, tớ có rất nhiều bạn trai, nhưng tớ luôn cảm thấy đó không phải là phương thức sống mà tớ mong có. Tình yêu cần phải chung thủy và nghiêm túc, còn cần cả sự tự do và tin tưởng. Còn ưu điểm của sự độc thân là không cần phải tỉnh dậy trong vòng tay người yêu và đối diện với sự cô độc. Tớ với Fred, haizzz, chỉ cần tớ cố gắng là đủ rồi.
Đại Vân định nói gì đó rồi lại thôi, Tiểu Liên vỗ nhẹ tay cô, ra hiệu bảo cô nếu không muốn nói thì không cần nói tiếp nữa.
Trong những ngày đêm dài đằng đẵng, những cuộc trò chuyện của Tiểu Liên và Đại Vân đã đánh dấu những cảm xúc ngày càng rõ ràng của họ về cuộc sống tươi trẻ của mình, những cảm xúc này thường đi kèm với một chút đau khổ, nhưng cảm giác chân thực ấy lại khiến họ càng thêm trân trọng nhau.
Khi Tiểu Liên đang phấn đấu cho sự nghiệp mới của mình thì Chương Minh lại đang phải huấn luyện “cực khổ” dưới sự giám sát của Hùng Phong. Cô chuyển vào ở trong căn nhà hai phòng mà anh thuê của công ty, ban ngày thì làm một người phụ nữ của gia đình, ban đêm thì cam tâm làm tình phụ của anh.
Để rèn luyện hình thể, Hùng Phong chủ động tới trường múa mời một giáo viên hình thể, anh vừa tan ca là vội vàng theo giáo viên học tập, vừa đi lại phải vừa làm thế nào toát ra được vẻ nam tính, tự tin của mình. Để bồi dưỡng khí chất, anh thường cùng cô ra vào đại sảnh của khách sạn năm sao nổi tiếng ở Thượng Hải uống cà phê, quan sát cách ăn mặc và tư thế giao tiếp của những người sang trọng, hoặc xem phim của các nam minh tinh Holywood. Ở các phương tiện khác, những thứ anh cần học cũng rất nhiều, ví dụ như học nhạc, học thuộc điểu sữ và các tác phẩm của các nhà âm nhạc vĩ đại phương Tây, học hội họa, lý giải phong cách hội họa chủ yếu của các họa sĩ phương Tây, tìm hiểu về các địa danh nổi tiếng trên thế giới, chỉ trong hai tuần ngắn ngủi, anh phải đọc hết một quyển sách dày cộp giới thiệu về những nơi này và phải trả lời rõ ràng từng câu hỏi có liên quan. Ngoài ra, anh còn phải học các tác phẩm triết học như tư tưởng của Ross, Cicero...
Mặc dù lần này cũng giống như Tết tới về quê anh phải tiêu không ít tiền nhưng Hùng Phong không mấy bận tâm. Thứ cô cần là vinh dự và sự thỏa mãn. Mấy ngày này, cô tỏ ra rất hưng phấn. Thứ nhất có thể nhìn thấy Thượng Hải, thứ hai là có cơ hội để gặp Tiểu Liên mà anh từng nhắc tới. Cô vẫn muốn bạn trai của mình là người nổi tiếng để mỗi lần xuất hiện đều nhận được ánh mắt ngưỡng mộ của mọi người.
Ông chủ của Tiểu Liên, Frank sắp phải đi.
Tiểu Liên vừa tốt nghiệp đại học đã vào công ty này. Khi đó, cô rất tự hào, chính Frank là người đầu tiên chỉ ra nhược điểm của cô.
- Sự kiêu ngạo của người trẻ tuổi chỉ có hại cho con đường trưởng thành của họ, mặc dù hiện nay họ không cảm thấy gì. Cô nghĩ đi, ngoại trừ vốn tiếng Anh giỏi, cô còn điểm nào hơn người nữa không?
Cô sững lại, bởi vậy cô không thể không coi trọng lời nói của ông.
Frank là một người Áo gốc Hoa, khi ngành dịch vụ ngày càng phát triển thì ông tới Mỹ làm việc ở một công ty truyền thông.
Ngày cuối cùng ông ở lại, họ ngồi trong phòng làm việc nói chuyện với nhau. Ông nói:
- Thực ra tôi không mấy luyến tiếc công ty này, nhưng người tôi yêu quý nhất chính là cô.
Tiểu Liên rất nhạc nhiên, ông chủ bình thường vốn nghiêm khắc và thận trọng hôm nay bỗng dưng lại nói câu đó. Từ ba tháng trước sau cuộc trò chuyện với giám đốc nhân sự, chất lượng công việc của cô từ trên ngọn núi rớt xuống tận vực thẳm. Trong công ty rất nhiều người lén lút chỉ trỏ nói xấu cô. Hoa Cần từ bộ phận khác chuyển đến càng coi thường thành tích suốt ba năm qua của cô. Tất cả những điều này đều là ý kiến của giám đốc nhân sự, còn Frank lại từng khuyên giám đốc nhân sự, nhưng giám đốc nhân sự