Tác giả: Diệp Chi Linh
Ngày cập nhật: 03:12 22/12/2015
Lượt xem: 1341954
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1954 lượt.
nh tiếng của anh mà cô có thể khoe khoang với người khác. Nhưng nếu cô không yêu anh nhiều như thế thì vì sao cô còn chịu để cho anh làm nghệ thuật trên thân hình nuy hoàn toàn của cô? Anh dùng một loại bút xăm để vẽ vườn bướm và hoa tử đinh hương lên người cô. Mặc dù những nét vẽ này phải bốn ngày sau mới được xóa đi, nhưng ban đầu thời gian vẽ trên làn da của cô cũng không hề kém thời gian làm tình.
Nước đầm đóng băng, sen tàn rụng cánh, anh thấy hơi khó hiểu.
Cô thấy anh không đếm xỉa gì tới mình thì về phòng gọi điện thoại buôn chuyện với bạn.
Anh thở dài. Tại sao khi đó anh lại đồng ý cưới cô? Lúc này, anh lại nghĩ tới mẹ của mình, Tùng Lâm. Anh không phải là người tuyệt tình tuyệt nghĩa, do đó sau khi cưới Các Bình, người mà anh không chút yêu thương, anh đã hoàn toàn cự tuyệt tình yêu. Nhưng một họa sĩ không có tình yêu thì không phải là họa sĩ hoàn chỉnh, giống như cá không có nước, cỏ không có đất. Anh ra sức thoát ra khỏi sự nhỏ bé của tâm hồn, tới những nơi vui chơi đầy kích thích, quay về, anh sẽ nắm lấy một chút linh cảm hiếm hoi để sáng tác. Sau đó, tưởng tượng lại hình dáng của Tiểu Liên trước kia. Chỉ có những điều này mới giúp anh khó nhọc hoàn thành được những bức tranh.
Cuộc thi mà Chương Minh tham gia do công ty Lệ Bình tài trợ và lên kế hoạch, nhắm vào những người từ tỉnh ngoài tới Thượng Hải làm việc và học tập để cảm ơn sự cống hiến của họ với quá trình kiến thiết thành phố Thượng Hải. Đây là lần đầu tiên Thượng Hải tổ chức một cuộc thi như vậy, điều này chứng tỏ Thượng Hải đang đón nhận khách tứ phương đến với thành phố mình bằng thái độ khoan dung nhất. Bởi vậy, tổng giám đốc của công ty Lệ Bình kiêm tổng thiết kế cuộc thi cô Bạch Bình đã giành được giải thưởng danh dự của Ủy ban thành phố, vinh dự này cũng giúp cho việc buôn bán công ty va li của chị càng thêm phát đạt.
Chương Minh giành được vị trí tham dự vòng loại cuộc thi, điều này khiến anh và Hùng Phong vui mừng khôn xiết. Anh thực sự muốn nói chuyện này cho Tiểu Liên biết, nhưng anh biết, giữa họ đã kết thúc từ lâu rồi, giờ đây hai người chỉ như hai đường thẳng song song. Cuộc sống là từng quãng đường, tình yêu cũng không thể ngắt đôi những quãng đường đó được, thế giới này sẽ giúp bạn hiểu rằng, lựa chọn cuối cùng của bạn đối với số phận chỉ là bị chinh phục. Hùng Phong đột nhiên phát hiện ra mình mang thai vào đúng lúc này, nhưng thời gian nghỉ phép của cô đã kết thúc, cô phải về Thanh Đảo rồi.
Anh khuyên cô mau quay về, nhưng cô nói:
- Em phải chờ tới ngày anh thì chung kết, ngồi dưới sân khấu để theo dõi anh.
- Nhưng còn con...
- Dù sao thì bọn mình cũng đăng ký rồi, có quan trọng gì đâu? Chỉ cần anh được vào vòng chung kết là đủ rồi, xếp thứ mấy cũng được, bởi vì vào tới vòng chung kết đều có tiền thưởng, sau đó chúng ta sẽ tổ chức cẩn thận, như thế chúng ta có thể cùng con đón tết vui vẻ, tuyệt biết mấy!
Sắc mặt cô chưa bao giờ hồng hào như thế, anh bị cô thuyết phục.
Một tuần sau, danh sách thi chung kết đã có, không có Chương Minh. Điều này có nghĩa là mọi nỗ lực trong suốt một tháng trời đã thành công cốc, chuyến đi tới Thượng Hải của Hùng Phong lần này chỉ thu về được một đứa con và khoản tiền tiết kiệm ngày càng ít.
Ngồi trong căn phòng nhỏ của anh, cô bật khóc. Anh khuyên cô:
- Ngày mai em ngoan ngoãn về Thanh Đảo đi, anh tiếp tục làm việc, chúng ta đừng mơ thành danh nữa, có một cái nhà đã chẳng dễ dàng gì rồi. Em nói đúng không?
- Chương Minh, sao mà anh vô dụng như thế? Nhớ lại Tết năm nay, em vì anh mà nghĩ đủ mọi cách, khi đó em đã đánh cược hôn nhân vào anh, hy vọng sự xuất hiện bất ngờ của em có thể khiến anh hồi tâm chuyển ý. Bây giờ em đánh cược tương lai của mình vào cuộc thi lần này, hy vọng tương lai của anh vì vậy mà sáng sủa hơn một chút, vậy mà...Công việc, công việc thì được gì? Một tháng làm thuê anh kiếm được bao nhiêu tiền? Tháng trước anh không đạt doanh số bán hàng, công ty chỉ chi cho anh có một chút tiền công, còn không biết tháng này sẽ thế nào! Mỗi tháng anh định cứ sống chặt chiệm thế nào?
- Em cho anh chút thời gian, anh tin giờ ảm đạm vậy thôi nhưng chắc chắn sẽ tốt hơn.
- Bao giờ? Năm xưa khi chúng ta tốt nghiệp Đại học Vũ Hán, em cùng anh đi Quảng Châu, đi Bắc Kinh rồi chuyển tới Thanh Đảo, chúng ta ổn định hộ khẩu ở đó, em rồi khỏi bố mẹ ở Thành Đô chỉ vì được ở bên anh. Đi hết quá nửa cái đất Trung Quốc này rồi, giờ tới Thượng Hải, anh lại bắt em chờ. Anh bảo em phải tin anh thế nào đây?
- Em nổi giận thế thì có tác dụng gì? Có phải em mới quen anh ngày một ngày hai đâu, tính chất công việc của anh em biết từ lâu rồi, sao trước đây không có ý kiến gì, giờ lại nói? Vả lại cho dù không có phần thưởng gì thì cũng chỉ là nhất thời...
- Giờ nhất thời cũng không có!
Khi anh đang trợn mắt nhìn cô thì điện thoại di động đổ chuông, anh thầm thấy may mắn, mặc dù trên màn hình điện thoại hiện lên một số lạ:
- A lô, dạ vâng, đúng rồi. Ai? Chị là chị Bạch? Ồ, chào chị. Sao khi lại...Tôi có chút chuyện, lát nữa tôi sẽ gọi lại cho chị. T