Tác giả: Diệp Chi Linh
Ngày cập nhật: 03:12 22/12/2015
Lượt xem: 1341945
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1945 lượt.
ng anh vẫn muốn có tài liệu biểu đồ. Anh nói với cô điều này sau bữa trưa, nhưng hơn ba giờ chiều đã bắt đầu giục cô, bất chấp việc cô đang bận rộn rất nhiều việc khác.
Khi nói chuyện, anh giống như một gã lưu manh nho nhã của Singapore, không hề kiêng dè gì cả. Có lúc, anh còn lặng lẽ ghé sát vào sau lưng một nhân viên đang chăm chú làm việc trên máy tính, nhìn một hồi lâu rồi mới nói ra những câu như kiểu bình luận, khiến nhân viên đó rất bối rối, nhưng ngại vì anh là ông chủ nên không dám nói gì.
Vì công việc bận rộn nên anh thích vừa ngồi trong phòng làm việc vừa kêu:
- Bận chết mất. Email của tôi... Wa, còn bảy mươi lăm thư chưa đọc!
Frank và Lâm Thanh đều thích đặc ra mục tiêu, đây là nội dung quan trọng quản lý doanh nghiệp. Nhưng phong cách của hai người lại hoàn toàn khác nhau. Lâm Thanh quan tâm tới đầu tư và hoạt động nào. Frank thì quan tâm tới việc sản xuất cụ thể và thành quả rõ ràng, đồng thời thông qua việc cho nhân viên tham dự để kích thích sự nhiệt tình của họ.
Từ sau khi gặp phải một ông chủ như Lâm Thanh, Tiểu Liên mới hiểu ra một đạo lý, hóa ra ở một nơi nào đó, trong tình huống nào đó, năng lực hoàn toàn không phải là vấn để, cô khiến ông chủ vừa lòng hay không mới là vấn đề lớn. Phải luôn luôn thích thứ mà ông chủ thích, ghét thứ mà ông chủ ghét, đối với bệnh tình của vợ con ông chủ phải kịp thời tìm hiểu, cố gắng hoàn thành bất cứ yêu cầu nào mà ông chủ đưa ra và cố gắng để ông ta biết, vì công việc, hàng ngày bạn phải bạn phải vui vẻ làm thêm no pay[2'>. Bởi vậy không biết ai đã phát minh ra môt câu nói: Nếu phát hiện ra ông chủ sai, chắc chắn là chúng ta đã nhìn nhầm, nếu không nhìn nhầm thì chắc chắn là vì sai lầm của chúng ta vẫn kiên quyết nói rằng ông ấy sai, thì đó là cái sai của chúng ta.
[2'>: không công
Tiểu Liên lúc đầu nghe câu nói này thì bật cười. Chẳng ngờ có người học giỏi bộ môn tâm lý học như thế, người này chắc chắn là phải chịu rất nhiều áp lực.
Phương Thành ngồi vẽ trong căn nhà ở Tokyo, đã là hơn mười giờ đêm, anh buộc phải hoàn thành bức tranh sơn thủy này, đây là bức tranh do một nhà buôn tranh Trung Quốc đặt. Vợ anh, Các Bình bước vào, nói:
- Phương Thành, hôm nay là cuối tuần, anh chẳng chơi với em, làm người ta buồn chết được. Anh cứ ngồi đây vẽ mãi, những thứ này thì đáng bao nhiêu tiền?
Sau đó, cô cắn một miếng dưa chuột.
Họ cũng từng đi dạo trên những con phố dài nối tiếp nhau của Tokyo, đi qua rất nhiều tiệm đồ cổ hoặc cùng ngồi bên cửa sổ để nhìn phong cách đường phố bên ngoài, từng ngồi chuyến xe buýt lúc nữa đêm, ăn bữa cơm giá hàng nghìn yên, đi thăm trung tâm trang sức cao cấp EPOCA để xem người ta mua đồ... Sau đó, giữa đám người thời thượng đang đi lại, hai người quyết định kết hôn. Hôn lễ của họ có một tiết mục châm nến. Một sợi dây dẫn lửa được nối với rất nhiều ngọn nến nhỏ dần dần dẫn lửa đi, khi ngọn nến to nhất ở giữa được đốt cháy, mọi người đồng thanh hô lên thán phục. Vào giây phút đó, Phương Thành cảm thấy đời người thật hạnh phúc, hôn nhân thật tươi sáng, anh thích cô gái mặc chiếc váy trắng đứng cạnh anh đang tươi cười rồi.
Nhưng Các Bình sau hôm nhân lại khiến anh thất vọng, cô chỉ biết đi làm đẹp, sau đó nói về rất nhiều đề tài mà anh hoàn toàn không quan tâm đến, ví dụ như bố cô chuẩn vị mua một doanh nghiệp nào đó... Trong ba năm ở Nhật, anh cũng có rất nhiều chuyện không như ý, giống như năm ngoái anh từng vẽ cho một người tên A Cường hai bức tranh sơn thủy phỏng theo tác phẩm của Viện Hàn lâm, mỗi bức là mười nghìn tệ. Khi đó anh đang chuẩn bị tiền để mở triển lãm tranh, do đó cũng không quan tâm tới ý đồ của người mua tranh là gì. Nhưng cuối cùng, thông qua người khác, anh biết là tranh của mình bị người ta bán trong một cuộc bán đấu giá ở Trung Quốc, mà tác phẩm giả mạo của mình lại được hét giá cao hơn một trăm lần.
Triển lãm tranh mặc dù đã tạo ra hiệu ứng rất tốt nhưng anh vẫn không thấy hài lòng. Danh tiếng của anh dần dần nổi, anh sở trường vẽ tranh sơn dầu, tranh sơn thủy, tranh khắc bản, anh không bao giờ cho phép mình cẩu thả trong hội họa. Hiện nay, anh đang vẽ cho một nhà buôn tranh một seri tranh sơn thủy và tĩnh vật, nghe nói sẽ được treo trong một căn biệt thự của một tổng biên tập người Nhật. Làm những việc này thuần túy chỉ là vì lợi ích, nhà buôn đó sẵn sàng trả giá cao, đương nhiên là anh cũng không từ chối. Hồi mới tới Nhật, anh từng phải chịu không ít ấm ức, giờ đây bán được tranh với giá cao cũng coi như là bù đắp.
Ở Nhật bao nhiêu năm, công việc chủ yếu của anh là giảng bài, vẽ tranh, tham gia các cuộc thi, làm triển lãm, giải phóng toàn bộ những gì có trong tâm hồn anh.
Anh nhìn làn da ngăm đen của Các Bình, đôi mắt lớn, chiếc áo sơ mi trắng bó sát người, có vẻ gì giống người đẹp Nam Á. Thực ra cô không phải là một người vợ tốt, cô không biết chăm sóc người khác, thậm chí còn không biết nấu cơm Phương Thành cảm thấy cô không yêu anh, nếu không cô đã không đến mức không chịu giặt quần áo cho anh. Thứ mà cô yêu, hoặc có thể nói thứ mà cô cần có lẽ là cái tài và da