Pair of Vintage Old School Fru

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Nắm Tay Sai, Gả Đúng Người

Nắm Tay Sai, Gả Đúng Người

Tác giả: Cốc Dủy Tử

Ngày cập nhật: 04:35 22/12/2015

Lượt xem: 134953

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/953 lượt.

o cũng đang định nói.
Ta là Trần Hải Nguyệt: —! Tao có việc phải ra ngoài, cáo từ.
An phù sinh: *Giữ chặt, giữ chặt*, đừng ép Nhung Nhung lôi giấy chứng nhận vận động viên của nó ra. Nói đến vấn đề mấu chốt mày lại bỏ chạy.
Quan ải nan độ tuyết chính nhung: Đúng đó, đúng đó, quyết định rồi, tất cả mọi người phải mời bạn đicùng, mày chọn rồi nói cho bọn tao biết nha, hia hia hia.”
Ta là Trần Hải Nguyệt: —-! Tao thực sự, thực sự là phải đi phỏng vấn.
An phù sinh: Quyết định tới Nhất Chi Vân làm à?
Quan ải nan độ tuyết chính nhung: Được rồi, cho mày đi chuyện chính sự, nhưng nhớ lo chuyện nhị sự luôn nha~ !
Ta là Trần Hải Nguyệt: Nhị sự cái gì?
Quan ải nan độ tuyết chính nhung: Không phải giả vờ, chuyện rủ ai đi cùng đó. Nhất định phải có người đi kèm, nhất định! *Cười gian-ing*.
An phù sinh: Trịnh Phi or Lương Đông Vân. Trần Hải Nguyệt, cảnh cáo mày, đừng làm tao mất hứng. *Cười lạnh-ing*.
Quan ải nan độ tuyết chính nhung: Tao đặt 5 mao tiền là Trịnh Phi.
An phù sinh: tao đặt một khối 2, Lương Đông Vân.
Quan ải nan độ tuyết chính nhung: Vì sao lại một khối lẻ hai?
An phù sinh: Bởi vì trên bàn tao vừa lúc có 12 mao tiền.
….
Trần Hải Nguyệt mồ hôi dầm dề, tắt máy tính đi.
Cái này gọi là tự nhấc tảng đá ném xuống chân đúng không?
Trịnh Phi? Nghĩ đến cái tên này, Trần Hải Nguyệt rùng mình một cái.
Hự, tưởng tượng cũng không được. Mời anh ta đi chơi… thà để cho Quan Nhung lôi giấy chứng nhận vận động viên của nó ra cho rồi, đánh chết cũng quên đi.
Vừa ra đến bến tàu điện ngầm thì nhận được điện thoại của Lương Đông Vân.
Mấy ngày nay liên tục liên lạc, Trần Hải Nguyệt cũng đã thích ứng, nhận điện thoại của Lương Đông Vân cũng bình tĩnh hơn—- tuy rằng nghĩ đến câu trêu chọc ngày hôm qua vẫn còn chút xíu rối rắm a a a a a a a a ….
“Buổi chiều muốn ra ngoài ăn cơm không?” Lương Đông Vân vào thẳng vấn đề, không ngại ngùng, không dài dòng.
Trần Hải Nguyệt cũng thuộc thành phần giang hồ bất hảo: “Đại ca, em bây giờ thất nghiệp, thuộc về tầng lớp lao động nhàn rỗi rồi… Ở nhà ăn cơm thôi.”
“Em ở chỗ nào mà ồn vậy?”
Trần Hải Nguyệt vừa nói vừa chen lấn trong đám đông: “Bây giờ em đang đi có việc, lát nữa về.”
“Khoảng mấy giờ thì xong?”
Trần Hải Nguyệt ra khỏi tàu điện ngầm, hít sâu một cái mới từ từ nghĩ: “4, 5 giờ gì đó. Làm gì vậy?”
“Vừa vặn anh làm việc ở gần đó, 5 giờ anh tới đón em.”
Lương Đông Vân dường như cũng không muốn nghe cô trả lời, cứ như vậy nói xong rồi cúp máy.
Hả? Cái gì đây? Tự nhiên cúp?
Trần Hải Nguyệt khó hiểu nhìn điện thoại….
3h20’ rồi…!
Lập tức phóng ào ào đến chỗ hẹn.
“Xin chào tiểu thư, cho hỏi cô tìm ai?”
Nhân viên lễ tân “Nhất Chi Vân”, nói giọng phổ thông vẫn còn chút phát âm địa phương chặn Trần Hải Nguyệt lại.
“Xin chào,” Trần Hải Nguyệt đứng lại, “Tôi có hẹn với Dương tiên sinh ở phòng nhân sự, tên tôi là Trần Hải Nguyệt.”
“Dương tiên sinh ở văn phòng trên lầu ba đợi cô, xin mời đi bên này.” Lễ tân phép tắc chỉ tay về phía thang máy.
Trần Hải Nguyệt cảm ơn, chạy vào thang máy, vừa đi vừa tưởng, vị MM này thật hạnh phúc, tự nhiên nghĩ đến câu danh ngôn của thầy giáo dạy văn hồi đại học—–
Aizzz, hồi đó mình “Người” với “Ngài” không phân biệt được, bắt lên radio trường đọc một trăm lần! Mỗi ngày! Một trăm lần.
Lúc phỏng vấn rất vui vẻ, đãi ngộ, hậu đãi các loại của “Nhất chi vân” khiến Trần Hải Nguyệt không khỏi cảm thán, đúng là công ty lớn, có tiền có tài.
“Trần tiểu thư, cô cứ yên tâm nghỉ ngơi, hy vọng sau này có cơ hội làm việc chung với cô.” Dương tiên sinh hữu nghị chìa tay ra.
Trần Hải Nguyệt nhanh chóng bắt tay: “Dạ vâng. Cảm ơn ngài!”
“Về chuyện kéo dài thời gian nhậm chức,” Dương tiên sinh nói khiến cho Trần Hải Nguyệt bấn loạn, “Cô là bạn của Trịnh Phi tiên sinh, mấy chuyện này đơn giản…”
Sao nghe như dằn mặt vậy?
Trong lòng Trần Hải Nguyệt run rẩy, khuôn mặt vẫn tươi cười: “Làm phiền ngài rồi.”
Đi đến dưới lầu, xuất phát từ lo lắng cho sau này, vẫn nên lễ phép qua chào hỏi tiểu thư kia một chút, lại phát hiện cô lễ tân này đã chuẩn bị xong xuôi cho công tác tan tầm, chỉ chờ 5h đúng thôi…
A, hóa ra nhân viên công ty lớn cũng là người. Ờ, biết rồi, biết rồi.
Cô cười với cô gái kia, phất phất tay, lặng lẽ bỏ đi.






Đậu phộng thành cây…
***
Đứng ở đầu phố một lát đã nhận được tin nhắn của Lương Đông Vân: Anh ở chỗ ngã tư chờ em.
Trần Hải Nguyệt mỉm cười.
Trong trí nhớ của cô, đây là lần đầu tiên Lương Đông Vân nhắn tin.
“Lý tiểu thư, xin chào. Đã lâu không gặp.” Lương Đông Vân đột nhiên trở nên lễ phép mà xa cách.
Trần Hải Nguyệt quay đầu nhìn anh ta—- tiểu lão tổng?
Cô lễ tân kia khoát tay, cười nói: “Anh cứ gọi tôi là Tiểu Lý giống Triệu tổng là được.”
Lương Đông Vân khẽ gật đầu.
Lúc này cô ta mới phát hiện Trần Hải Nguyệt, có chút kinh ngạc nhìn cô gật gật đầu.
Trần Hải Nguyệt cũng mỉm cười, trong mắt cô ta rõ ràng có chút rồi rắm—-
Thế này là