Tác giả: Cốc Dủy Tử
Ngày cập nhật: 04:35 22/12/2015
Lượt xem: 134935
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/935 lượt.
>Lương Đông Vân gật gật đầu tỏ vẻ hiểu biết, tiếp tục lật tạp chí: “Đúng vậy, em đi phỏng vấn công việc gì vậy?”
“Là biên tập xuất bản.”
“Hở?” Lương Đông Vân ngẩng đầu nhìn cô, “Anh nghĩ em không muốn làm công việc liên quan đến chuyên ngành của mình chứ?”
Rất nhiều người học đại học xong bị chính ngành nghề của mình mài hỏng cả đầu, lúc tốt nghiệp kiên quyết tránh xa công việc đó cũng là chuyện bình thường.
Trần Hải Nguyệt đứng đó cười đến khờ cả người, nhức đầu nói: “Cũng không phải là kiên quyết không muốn làm. Em lười thôi, sau khi tốt nghiệp tìm được việc trợ lý, thấy nhẹ nhàng nên cũng ngại thay đổi.”
Ừm, giải thích kiểu này rất có phong cách Trần Hải Nguyệt.
“Vậy chuyên ngành 3 năm không đụng tới, lỡ quên hết thì sao?” Lương Đông Vân chọc.
“Cái, cái gì, anh đừng có xem thường em,” giết thì giết cũng không được sỉ nhục, Trần Hải Nguyệt cầm xấp tạp chí viết tay kia chạy đến trước mặt hắn đưa ra: “Em có thiên phú, thiên phú đó, thấy không?” Hừ hừ…
Lương Đông Vân càng khắc sâu ý cười, trong mắt chứa đầy sự yêu chiều dịu dàng, còn cúi đầu chăm chú xem chồng báo viết tay kia.
Trần Hải Nguyệt nghe thấy âm báo tin nhắn, vội lấy điện thoại ra, lập tức hóa đá tại hiện trường.
Người gửi: An Linh.
—–Đại sự mày đã quyết định chưa? Cuối cùng là chọn ai đi? Tao đặt cược rồi đó, mày mà dám thả mồi của tao, tự mày đi rửa cổ sạch sẽ đi nha…”
Má ơi, phải cẩn thận tính mạng ~!
Trần Hải Nguyệt thầm ngửa mặt lên trởi thở dài.
Lại “bíp” một tiếng, tổ tông còn lại cũng đến thị uy.
Người gửi: Quan Nhung.
—-Thế nào thế nào? Quyết định chưa? Trịnh Phi hay là Lương Đông Vân? Trần Hải Nguyệt, tao cảnh cáo mày. Nhất định phải chọn! Nhất, định, đó!
Rối rắm nhìn di động trong tay.
Trịnh Phi? Hoàn toàn không thể tưởng tượng.
Lương Đông Vân….
Cô ngẩng đầu nhìn bộ dạng vẫn mải miết đọc sách của anh ta, trong lòng ngổn ngang——
Quên đi, cái này gọi là, trước có lang sói sau có truy binh, chết thì chết!
Cô lắc lư đi qua, ngồi xuống bàn trà, cách xa xa Lương Đông Vân một tẹo.
Lương Đông Vân ngẩng đầu nhìn cô: “Sao vậy?”
“À, Lương Đông Vân, có chuyện này, thương lượng với anh một chút.” Cô cảm thấy toàn thân như nhũn ra, nhanh chóng đặt hai tay lên bàn chống đỡ, giống hệt như học sinh tiểu học đang phát biểu, “Đương nhiên, nếu anh không tiện thì có thể từ chối.”
Lương Đông Vân thấy thế cũng thẳng người: “Nói đi.” Chủ yếu, chỉ cần là yêu cầu của cô ấy, không có gì là không tiện….
Trần Hải Nguyệt cắn răng, bất chấp: “Anh có thời gian không, đi du lịch với em, tất nhiên nếu anh không hứng thú cũng không cần miễn cưỡng. Không sao, không sao.”
Má ơi, áp lực lớn quá.
Bùm bùm chát chát một chuỗi, cô lập tức ôm đầu ngồi nguyên tại chỗ, cố gắng xây dựng tâm lý bị từ chối.
Nhưng, cũng chính vì cô vội vã cúi đầu nên mới bỏ lỡ vẻ tươi cười xen chút hoảng hốt trên mặt Lương Đông Vân.
Ngọt ngọt, mềm mềm, cái kiểu cười khiến người ta sẵn sàng xin chết, tựa như cậu nhóc có được thức kẹo mà mình mong nhớ ngày đêm.
Đây chính là viên kẹo duy nhất trên thế giới mà anh muốn, cho dù răng có bị sâu, anh cũng sẽ không do dự mà nuốt vào…
“Được.”
Trần Hải Nguyệt nghe vậy kinh ngạc ngẩng đầu.
Lương Đông Vân thấy ánh mắt của cô, còn nói thêm một lần: “Được.”
Ha ha! Hảo huynh đệ, thật là nghĩa khí!
Trần Hải Nguyệt đặt mông ngồi xuống cạnh hắn, vỗ vỗ vai: “Giang hồ tương trợ! Vô cùng cảm kích! Vô cùng cảm kích! Á, anh không muốn hỏi đi đâu à?”
“Đi đâu?” Được rồi, anh đang khoái trá, cái gì anh cũng nghe.
“Em với Quan Nhung và An Linh hẹn đi hồ Lô Cô.” Cô bĩu môi, khinh bỉ tuôn trào, “Hai con cầm thú kia muốn dẫn theo người nhà, em bị bọn nó uy hiếp bắt cũng phải dẫn theo. May mà có anh giúp, đại ân không lời nào cảm tạ hết!” Sau đó rất giang hồ chắp tay thi lễ.
Người nhà?
“Vinh hạnh của anh.”
Ack, trúng chiêu! Lại là ánh mắt này, lại nữa, lại nữa…..
Ánh mắt cái hôm họp lớp khiến cho Trần Hải Nguyệt tâm loạn như ma lại tới nữa….
Cô nhất thời kích động, giả vờ lấy di động ra xem giờ, vừa xem, lại cả kinh—-
“Oái! Đã mười một giờ rồi! Trễ thế này, em đưa anh về nhé!”
Vừa nói vừa đứng lên, chính là, vừa dứt lời đã muốn cắn lưỡi tự sát.
Lương Đông Vân cũng đứng dậy, cười cười như cũ nhìn cô.
“Ack, xấu hổ quá, bình thường… thành thói quen, phản xạ có điều kiện, phản xạ có điều kiện.” Toát mồ hôi. Bình thường ngồi chơi với An Linh và Quan Nhung, thành thói mất rồi.
Lương Đông Vân vẫn cười, giọng nói vẫn vui vẻ: “Không sao, cũng không còn sớm nữa, anh về đây. Không cần đưa anh về, bằng không anh lại muốn đưa em về lại.”
Mời anh mời anh. Trần Hải Nguyệt đần độn cười hì hì, vội gật đầu cúi người.
Lương Đông Vân đứng ở cửa, nhẹ giọng nói: “Được rồi, em đừng ra ngoài. Chúc ngủ ngon.”
“Ngủ….”
Chữ “ngon” còn ngậm trong miệng, hai má đã bị một luồng ấm áp tập kích…..
Tận đến lúc thang máy đóng cửa lại, không còn thấy bóng dáng Lương Đông Vân đâu, Trần Hải Nguyệt mới hồi phục tinh thần, vội vươn tay ấn ấn lên má trái vừa bị đá