Tác giả: Cốc Dủy Tử
Ngày cập nhật: 04:35 22/12/2015
Lượt xem: 134932
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/932 lượt.
áy bay chiến đấu, người gặp người thích, xe gặp xe chở, bia thấy bia bật nắp ~..
Quan ải nan độ tuyết chính nhung: Hay là…. Hắn, hắn yêu-thầm-Trần-Hải-Nguyệt?!
Quan ải nan độ tuyết chính nhung: Aizzz, sao bọn mày im vậy?
Quan ải nan độ tuyết chính nhung: Eh, không phải cả hai đứa mày đều bị mất mạng đó chứ.
Quan Nhung hoàn toàn không biết mình đã nhanh mồm nhanh miệng hoàn thành xuất sắc nhiệm vụ, nội tâm Trần Hải Nguyệt bị gió thổi tung, tận đến lúc nghe điện thoại của Lương Đông Vân vẫn chưa kịp khôi phục tinh thần.
Qua điện thoại, Lương Đông Vân cảm thấy được sự thấp thỏm của cô: “Mệt à?”
“Ha ha, không có gì, làm sao,” Đã thất nghiệp rồi còn mệt cái gì nữa, Trần Hải Nguyệt cố gắng định thần, “Sao tự nhiên lại hỏi vậy?”
“Thì nói mãi không thấy em trả lời….”
Trần Hải Nguyệt không biết vì sao, tự nhiên thấy chột dạ, do dự một chút cuối cùng chọn một đề tài an toàn: “Ack, có chuyện này, vẫn là nói cho anh biết.”
A, chán quá. Sao mà cả ngày nhiều chuyện như vậy! Thật là phiền.
“Ừm.”
Trần Hải Nguyệt không nhìn thấy bàn tay Lương Đông Vân đột nhiên nắm chặt điện thoại, mỗi ngón tay thon dài đều khẽ run.
Trần Hải Nguyệt nhức đầu, nhỏ giọng: “Em thất nghiệp rồi.”
“À, hóa ra là như vậy. Em có dự định gì chưa?”
Trần Hải Nguyệt trêu chọc: “Còn định gì nữa? Tìm việc. Nhưng mà hiện tại tìm công việc thích hợp còn khó hơn tìm đàn ông —- chắc giờ em kiếm ai góp gạo thổi cơm chung, lập gia đình thôi.”
“Ừ, vậy chừng nào muốn kết hôn thì báo cho anh biết một tiếng nhé,” giọng nói của Lương Đông Vân vẫn còn chút run rẩy, “Căn bản, anh cưới em, hoặc là em cưới anh, mấy cái này không thành vấn đề.”
Trần Hải Nguyệt không cảm nhận được sự run rẩy kia, chỉ cảm thấy cứ như trong tiểu thuyết kiếm hiệp vậy, một nhát tóe máu—-
Cho nên, đây là trêu chọc trong truyền thuyết phải không?
Thất nghiệp thật đúng là sa đọa, Trần Hải Nguyệt tỉnh dậy, cầm di động lên nhìn giờ, đã là mười hai giờ trưa…
Lăn lộn mãi mới ra khỏi giường, rửa mặt chải đầu, kiếm gì đó ăn.
Xong xuôi lại ngồi vào máy tính, lúc bật máy lại nhìn thấy xấp báo viết tay đặt trên bàn, nghĩ ngợi một lúc, vừa đăng nhập QQ vừa gọi điện thoại cho Trịnh Phi.
“Xin chào, em là Trần Hải Nguyệt.”
“Ừm, anh biết rồi,” Trịnh Phi cười khẽ, “Nghĩ sao rồi?”
[Bá Lạc: người thời Xuân Thu, nước Tần, giỏi về xem tướng ngựa. Ngày nay dùng để chỉ người giỏi phát hiện, tiến cử, bồi dưỡng và sử dụng nhân tài, "Bá Lạc" không những chỉ cá nhân mà còn có thể dùng để chỉ tập thể'>
Xong rồi, thói quen ăn vào máu, phản xạ có điều kiện ~…
“Rồi, câu này anh nhớ kỹ.” Trịnh Phi hài lòng cúp máy.
Giải quyết xong một đống tâm sự, Trần Hải Nguyệt cũng đặt di động xuống, nhìn thấy vẫn còn chút thời gian, thuận tay nhảy vào cái phòng nhiều chuyện kia—-
Ta là Trần Hải Nguyệt: Gọi Nhung Nhung, gọi Nhung Nhung…
Quan ải nan độ tuyết chính nhung: Tao đây, tao đây.
Ta là Trần Hải Nguyệt: Muốn đi du lịch không?
Quan ải nan độ tuyết chính nhung: *Chấm mắt*, được mang người nhà không?
Ta là Trần Hải Nguyệt: Có thể mang người nhà, có thể mang người nhà.
An phù sinh: Hai con ranh! Dám rủ nhau đi chơi, định không cho tao đi à?
Quan ải nan độ tuyết chính nhung: Eh! Không phải mày đang offline sao?
An phù sinh: Mày có từng nghe QQ có chức năng “Invisible” không hử.”
Ta là Trần Hải Nguyệt: Khi nào công ty mày nhân tính hóa vậy, đi làm cũng cho lên QQ à?
An phù sinh: Ai bảo người ta cho, bổn tiểu thư giai cấp đặc quyền.
Quan ải nan độ tuyết chính nhung: Tao nhổ, mày đầu sắt à? Làm công nhà nước thì hay lắm đấy.
An phù sinh: Mày xúc động cái củ cải, chuyên trách bà trẻ thì giỏi lắm à?
Ta là Trần Hải Nguyệt: Đối với tình hình này, thân là con của nhân dân, tao cũng phải nói, bọn mày từ từ tán gẫu, trong nhà có việc, tạm biệt!
An phù sinh: *Giữ chặt*, định đi đâu chơi?
Ta là Trần Hải Nguyệt: Hồ Lô Cô mày thấy sao?
Quan ải nan độ tuyết chính nhung: Nhiệt liệt đồng ý.
An phù sinh: Tao muốn đi, tính cho tao hai người.
Ta là Trần Hải Nguyệt: Cái gì, bọn mày đều mang người nhà đi à? Định đả kích tao cô đơn sao, kháng nghị!!!!
An phù sinh: Nhân thể tránh mùa du lịch thôi mà, tao với Triệu tiên sinh nhà tao lâu rồi không đi ra ngoài chơi.
Quan ải nan độ tuyết chính nhung: Cuộc đời bà nội trợ của tao vô cùng chua xót, cho tao đưa người nhà đi nha.
Ta là Trần Hải Nguyệt: Tao trân trọng tính mệnh, vợ chồng rời xa núi xanh còn đó, nước biếc chảy dài, sau này còn gặp lại!
Quan ải nan độ tuyết chính nhung: Mày dám! Không cho bọn tao giết! Có phải muốn bức tao thể hiện giấy chứng nhận vận động viên của tao không? Hở?
An phù sinh: Đừng nhá, ba đứa lâu không đi chơi chung rồi. Đừng có làm mất hứng.
An phù sinh: Nếu mày cảm thấy bất bình thì mời bạn mày đi cùng là được.
Quan ải nan độ tuyết chính nhung: Cũng phải, Trịnh Phi hoặc là Lương Đông Vân, mày chọn một người dẫn đi.
An phù sinh: Ha ha ha, Nhung Nhung, tao thích mày. Ta