Duck hunt

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Nắm Tay Sai, Gả Đúng Người

Nắm Tay Sai, Gả Đúng Người

Tác giả: Cốc Dủy Tử

Ngày cập nhật: 04:35 22/12/2015

Lượt xem: 134926

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/926 lượt.

cơ hồ đã bị chọc mù mắt, thức thời kéo tay giúp Trần Hải Nguyệt đang thẫn thờ băng qua đường, thực hiện dịch vụ giao hàng tận nơi, chất lượng cao, còn thân thiết phất phât tay tạm biệt, vừa chuyên nghiệp vừa hiệu quả, tuyệt không để cho cô có cơ hội giãy dụa.
Lương Đông Vân gật đầu lễ độ, tỏ vẻ xin tâm lĩnh, sau này có dịp tất báo đáp.
Trần Hải Nguyệt ngơ ngác nhìn Quan Nhung và An Linh đi khuất tầm mắt, phản xạ có điều kiện đuổi theo Lương Đông Vân, nói không thèm dùng não: “Chúng ta đi đâu vậy?”
Ý cười hiện rõ trên mặt Lương Đông Vân khiến cô tự dưng muốn nuốt lưỡi.
Hắn hiển nhiên rất hài lòng với cách gọi “chúng ta”: “Lên xe, anh đưa em về nhà!”
Trần Hải Nguyệt cúi mặt, lẽo đẽo theo sau hắn.
Đang đi đang đi, Lương Đông Vân đột nhiên quay đầu lại hỏi: “Em có lạnh không?”
Tuy rằng đã xế chiều, mặt trời cũng đã trốn trong mây, nhưng bây giờ cũng mới chỉ tháng mười, thật sự không đến mức để người ta phải than “Lạnh!”
Trần Hải Nguyệt vội vàng lắc đầu, thành thật trả lời: “Không lạnh.”
Lương Đông Vân dừng bước, nghiêng người nhìn cô, khẽ nhíu mày: “Em chắc không?”
“Thật mà, em không lạnh.” Cô là Peter Pan thành thật không biết dối trên gạt dưới, thật đó, thật đó.
Lương Đông Vân thở dài bất lực, không khách khí cầm lấy tay cô: “Được rồi, em không lạnh nhưng mà anh lạnh.”






Rốt cuộc là vì cái gì mà phải chấp nhất…
Lương Đông Vân mở cửa ghế phụ ra, nhìn bàn tay đang vói ra cửa sau của Trần Hải Nguyệt, cười mà như không cười.
Trần Hải Nguyệt hóa đá, tiến cũng không được, lùi cũng không xong.
Má ơi, áp lực lớn quá.
Một lúc lâu sau, cô vẫn là thành thành thật thật mà đút tay vào túi áo khoác, yên lặng ngồi vào ghế phụ, thắt dây an toàn, nhìn chăm chăm về phía trước.
Môi!
Cảnh bên chòi nghỉ mát lại xông lên óc.
Trong nháy mắt giống như có luồng điện thần bí từ trên người Lương Đông Vân theo tầm mắt của cô chạy thẳng vào tim, khiến cô đờ người, vội thu hồi tầm mắt ngồi nghiêm chỉnh.
Xong rồi, vừa rồi vốn là muốn hỏi người ta cái gì cơ mà?
Tayphải Lương Đông Vân khẽ nắm thành đấm, nhẹ nhàng áp đến bên môi, giả bộ ho lụ khụ vài tiếng, nhân lúc anh không hề phòng bị, ý cười trong nháy mắt đã dâng trào.
Như vậy là tốt lắm rồi. Trần Hải Nguyệt, bất luận bây giờ em đang nghĩ cái gì, nhưng là, em đang ở bên cạnh anh, như vậy đã là tốt lắm rồi.
Hai tay anh nắm chặt lấy tay lái, tựa như nắm chặt lấy trái tim đang loạn nhịp của mình.
Trấn định một lúc, anh mới chậm rãi mở miệng: “Có muốn đi mua sắm gì không?”
Trần Hải Nguyệt vẫn nhìn thẳng về phía trước, lắc đầu nguầy nguậy.
“Mệt à?” Anh quay đầu liếc nhìn cô một cái, vừa lòng thấy cô đang hết sức bối rối.
Cảm giác được ánh mắt người ta đang nhìn mình, cô lập tức gật đầu lia lịa.
“Vậy anh đưa em về nhà,” giọng nói của Lương Đông Vân rất dịu dàng, mang theo một chút sủng nịnh, dung túng không hề giấu giếm, “Em ở đâu?”
Trần Hải Nguyệt trên đầu toàn dấu chấm hỏi đọc địa chỉ.
Aizzz, còn nữa, anh ta làm sao mà biết số điện thoại của Quan Nhung được nhỉ?
Anh ta tốn công tốn sức tìm cô, vậy sao vẫn chưa hỏi gì?
Còn nữa, còn nữa, trong điện thoại anh ta nói: “Tìm không thấy em anh sẽ lo.”
Đúng rồi, vì sao cô lại để cho anh ta đưa cô về nhà? Hở?
Đứng ở cửa khu nhà, Trần Hải Nguyệt vội vã xách balo, cười gượng: “Cảm ơn đã đưa em về.” Không cảm kích đâu, sau này cũng đừng gặp lại.
Tất nhiên, vế sau chỉ dám nói thầm trong lòng, trăm triệu lần cũng không dám thốt ra lời.
Lương Đông Vân không nói gì.
Cô nghĩ thầm, im lặng coi như là đồng ý, nguy cơ bị loại trừ, vì thế khẽ thở phào, khoát tay, xoay người đi vào trong khu nhà, lại phát hiện anh ta chậm rãi đi theo ngay sát sườn.
Cái gì vậy? Cái gì vậy?! Cô đâu có mời anh ta lên uống trà đâu uuuuuuuuu ~!
Lại cứng ngắc rồi.
Lương Đông Vân buồn cười nhìn Trần Hải Nguyệt chân tay xoắn xít đi đến dưới lầu, một tay nắm chặt quai đeo balo, một tay khác chần chừ nắm lấy khóa kéo, có vẻ đang do dự không biết có nên giả vờ không mang chìa khóa hay không.
Anh nhẹ giọng mở miệng: “Em ở tầng mấy?”
“7, tầng 7.” Huynh đài, huynh muốn làm gì?”
“Bên kia à?”
“…. Bên trái.” Vì sao cô lại thật thà trả lời anh ta?!
“Đi lên đi. Nghỉ ngơi cho khỏe.”
Hả?
Trần Hải Nguyệt do dự lấy chìa khóa ra, động tác hơi run rẩy mở cửa, quay đầu nhìn lại, Lương Đông Vân vẫn đứng nguyên một chỗ, không có ý muốn lên trên.
Vì thế, cô giả vờ khách khí cho có lệ, cười nói: “Phòng… hơi lộn xộn, không tiện mời anh lên đó ngồi.” Kỳ thật là vô cùng lộn xộn, làm sao mà mời khách đến được. À, không đúng không đúng, cho dù có ngăn nắp chỉn chu cũng không mời anh ta lên!
“Chúc ngủ ngon.” Lương Đông Vân cười gật đầu.
“Chúc ngủ ngon.” Cô đi vào, nói qua cửa sắt.
Nói xong cũng không quay đầu lại vọt vào thang máy.
Tận đến khi phòng bên trái lầu 7 sáng đèn, Lương Đông Vân mới xoay người rời đi.
Lúc này, Trần Hải Nguyệt đang ngồi trên ghế salon trong phòng khách, nghĩ muốn nát ó