Tác giả: Cốc Dủy Tử
Ngày cập nhật: 04:35 22/12/2015
Lượt xem: 134922
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/922 lượt.
c vẫn chưa nghĩ ra—- mấy chuyện này là làm sao vậy?
Không nghĩ ra, không hiểu nổi, quên đi, không nghĩ nữa.
Vào phòng, đổi dép lê, bật máy tính, động tác lưu loát, hành văn liền mạch trôi chảy, nhìn là biết đây là quy trình thao tác trường kỳ kháng chiến.
Vừa mở QQ ra, khung chat của nhóm chat quen thuộc đã chớp nháy liên tục.
Hình như có câu như thế này, “Một mụ đàn bà om sòm bằng năm trăm con vịt” (?)
Cái nhóm chat “Chị em bát quái tụ họp” ấy tổng cộng chỉ có 3 thành viên, thật khéo là người nào người nấy cũng đều “om sòm”, vì thế—-
Quan ải nan độ tuyết chính nhung: [nói thầm'> nếu nó bị ăn sạch, bọn mình có phải chịu trách nhiệm không?
An phù sinh: Mày vội cái gì mà trách với chả nhiệm? Tất nhiên ai ăn người đó chịu.
Quan ải nan độ tuyết chính nhung: Ha ha ha ha, không sai không sai.
Quan ải nan độ tuyết chính nhung: Nhưng mà cũng phải nói, tao cứ lo lắng nó bị người ta hại.
An phù sinh: Mấy chuyện này, nó sẽ không để mình bị thiệt đâu.
An phù sinh: Mày đừng thấy nó cứ như bánh bao mà nghĩ chỉ số thông minh của nó cũng nằm trên trục hoành giống mày.
Quan ải nan độ tuyết chính nhung: Láo! Mày khinh tao à?
An phù sinh: Tuyệt đối không có.
An phù sinh: Tao chỉ khinh rẻ thôi.
Quan ải nan độ tuyết chính nhung: Con chết tiệt, tao phỉ nhổ mày.
An phù sinh: Bổn tiểu thư nội tâm cường đại, mưa gió không sợ mà lại sợ vài giọt nước miếng của mày sao?
Quan ải nan độ tuyết chính nhung: nghiêm túc đê, mày nói xem, nếu nó mà bị hại, bọn mình có đi cứu nó không?
Ta là Trần Hải Nguyệt: Rốt cuộc cũng nghe được một câu tiếng người.
Quan ải nan độ tuyết chính nhung: A! Mày… mày…
An phù sinh: Xem ra đã toàn thây trở về…
Ta là Trần Hải Nguyệt: Lỡ tao chỉ là xác chết sống dậy thì sao?
An phù sinh: Ack, không phải chứ? Bị ăn thật à?
Ta là Trần Hải Nguyệt:…. Điều tao muốn nói duy nhất lúc này là tao không có gì để nói cả.
Quan ải nan độ tuyết chính nhung: Eh, tao nói, vậy mày rốt cuộc là bị ăn hay không bị ăn?
Ta là Trần Hải Nguyệt: Tao không quen hắn…
An phù sinh: Xã nhà tao gọi rồi, lát nữa gọi điện thoại.
Quan ải nan độ tuyết chính nhung: Không quen mới tốt, người quen lại mắc công ngại không dám xuống tay.
Quan ải nan độ tuyết chính nhung: Hở? Gọi điện cho ai?
Ta là Trần Hải Nguyệt: Nhung Nhung, tao nghĩ nó nói là nó gọi cho tao.
Quan ải nan độ tuyết chính nhung: À rồi.
Quan ải nan độ tuyết chính nhung: Mà quên, mày vẫn chưa trả lời mà, rốt cuộc là mày bị ăn hay không bị ăn?
Trần Hải Nguyệt sặc sụa, cái con này, đúng là chấp nhất, hơn nữa—-
Ta là Trần Hải Nguyệt: Quan nữ hiệp, não mày đúng là tráng kiện, vài chục năm không thay đổi, hơn nữa lại còn phẳng lì.
Quan ải nan độ tuyết chính nhung: Tôi cũng cảm thấy thế. Hơn nữa, tôi còn thấy đây chính là chỗ đáng yêu của cô ấy.
Ta là Trần Hải Nguyệt: Vương tiên sinh?
Quan ải nan độ tuyết chính nhung: Đã lâu không gặp.
Ta là Trần Hải Nguyệt: Ack, đã lâu không gặp. Tình hình như này, tại hạ không tiện quấy rầy, nhị vị cứ tự nhiên.
Ai cũng có việc, nhanh chóng giải tán.
Trần Hải Nguyệt uống một cốc nước đầy, ngây ngẩn bò lên giường.
Mọi chuyện sao lại đến mức này? Hai người thậm chí có thể nói là không hề quen biết.
Cứ như vậy bởi một chuyện đen đủi —- một đại nam nhân như anh ta, chẳng lẽ vì muốn giữ thể diện mà bắt cô chịu trách nhiệm thật sao?
Nếu không phải thế… Thế thì cái gì là cái gì?
Tuốt tuồn tuột là vì cái gì mà phải chấp nhất như vậy?
Vì cái gì mà phải chấp nhất?
Hả?!
Trọng điểm là gì
Trần Hải Nguyệt tắm rửa xong đi ra, thuận tay cầm di động xem giờ, phát hiện có 3 cuộc gọi nhỡ.
Đầu tiên là của An Linh.
Sau đó là của Lương Đông Vân.
Sau đó nữa cũng là của Lương Đông Vân.
“A a a, không được kỳ thị nghề nghiệp của tao!” Trần Hải Nguyệt kháng nghị.
“Tao sai, tao sai, chuyển chuyển, tiếp tục chủ đề hôm nay đi.”
Trần Hải Nguyệt cầm lọ kem dưỡng da lên: “Là thế này, Á, sao cái nắp chặt quá? [Một đoạn cấu véo hì hục'>… Tiếp tục, tiếp tục… À, vừa nói đến đâu ấy nhỉ?”
“Tao cũng quên rồi.”
“Ack.. Quên đi. Đúng rồi, vì sao hắn lại cố tình xin điện thoại của Quan Nhung? Vì sao không xin số của mày?” nghi hoặc-ing. Anh ta với Quan Nhung cũng có thân quen hơn là mấy đâu.
“Nói mày ngu cấm có sai mà— nhìn tao so với Quan Nhung, đứa nào trông dễ moi thông tin hơn?”
Trần Hải Nguyệt nháy mắt thông suốt: “Đúng đúng.” Hình tượng công chúng của An Linh vẫn là dã man tàn bạo phi thường gian trá.
“Mày lăn tăn mấy chuyện vô dụng này làm gì? Nói mày bao nhiêu lần rồi, nhìn vấn đề là phải bắt ngay trọng điểm, nhớ chưa? Trọng điểm!”
Hử, giống như bị khinh bỉ?
Trần Hải Nguyệt vò đầu: “Cơ mà, trọng điểm là cái gì? A a a, đừng tức giận, đừng tức giận… Là, tao bây giờ nghĩ mãi không ra, không biết hôm nay hắn tìm tao làm gì nữa.”
“Hắn không nói gì với mày à?”
“Vấn đề ở đó đó, hắn chẳng nói cái gì cả.” Cô không biết ngoài thở dài còn phải làm sao nữa, “Chỉ đ