Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Nắm Tay Sai, Gả Đúng Người

Nắm Tay Sai, Gả Đúng Người

Tác giả: Cốc Dủy Tử

Ngày cập nhật: 04:35 22/12/2015

Lượt xem: 134927

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/927 lượt.

ưa tao đến dưới lầu. Hết.”
An Linh ở đầu bên kia im lặng một lát mới nói: “… Cũng không phải là không thể, có lẽ, hắn chỉ muốn biết mày ở đâu thôi.”
“Eh, hắn tìm tao nửa ngày chi đề nghiên cứu địa hình thôi à?” Trần Hải Nguyệt vô cùng buồn bực.
“Mặc kệ hắn! Bây giờ là trọng điểm đây này, mày cảm thấy như thế nào?”
Cô kêu trời một tiếng nằm dài lên giường: “Chị hai à, em rối tung rối bời như thế này còn cảm thấy được cái gì ~! Chị nói, hai người chẳng liên quan gì tới nhau, tự nhiên lại thành như thế này? A a a a a a, chết không siêu thoát!”
“Trần Hải Nguyệt, mày diễn kịch quê cha đất tổ à?” An Linh giễu cợt, “Đừng nghĩ nhiều vô ích. Mày chỉ cần nghĩ, mày có thể tiếp nhận hắn hay không? Nếu cảm thấy được thì được, còn không thì làm bạn bè trước đã.”
Hử… Làm bạn bè trước? Không thể nào! Hắn, hắn, hắn.. đảo lộn hết cả trật tự rồi!
Làm gì có người nào… thất… thất thân trước rồi mới làm bạn bè không?!
“Quên đi, mày cứ từ từ mà nghĩ,” An Linh cũng biết cô đầu óc chậm chạp, hơn nữa loại chuyện này, người bên ngoài có nhiều lời cũng chẳng làm được gì, “Cúp nhé, có việc gì gọi điện cho tao.”
“Ừ.”
Cúp máy, Trần Hải Nguyệt nằm trên giường ngẩn người nhìn trần nhà.
Cảm thấy, cảm thấy… Phải cùng Lương Đông Vân nói cho rõ ràng. Nhất định!
Tuy rằng chính cô cũng không biết là vì cái gì, nhưng là ít nhất cũng phải nói cho anh ta, hôm đó… kỳ thật là… cô nắm tay nhầm người.
Nếu không nói ra, nếu không nói ra—-
Làm sao sau này có thể ở chung với nhau lâu dài được?
Ack? Sau này?! Ở chung lâu dài?!
Trần Hải Nguyệt bị ý nghĩ của mình dọa sợ tới mức ngồi bật dậy.
Tiếng chuông di động đột ngột cắt ngang suy nghĩ của cô, chưa kịp nhìn xem ai gọi đã luống cuống nghe máy.
“Ngủ rồi à?”
Mẹ ơi, sợ chết mất.
Tâm can nhỏ của Trần Hải Nguyệt run rẩy, lắc đầu quầy quậy: “Không, ngại quá, mới rồi gọi điện cho An Linh, còn chưa kịp gọi lại cho anh…”
“Không có gì.”
Tẻ ngắt.
Trần Hải Nguyệt không quen mấy kiểu nói chuyện nhạt nhẽo như này, phản xạ có điều kiện, nhẹ giọng hỏi: “Anh về đến nhà chưa?”
“Vừa mới về.” Giọng nói của Lương Đông Vân có chút vui mừng, “Sao vẫn chưa ngủ?”
“Thì vừa mới nói chuyện với An Linh, chưa ngủ được.” Trần Hải Nguyệt chui vào trong chăn.
Anh ta hình như rất cao hứng? Mình vừa mới nói cái gì mà anh ta vui mừng thế?
“Vẫn còn chuyện để nói sao, ban ngày vừa mới gặp mặt cơ mà.”
“Nếu không thế thì sao lại gọi là bạn thân chứ,” nói đến hai đứa này, Trần Hải Nguyệt không nhịn được bắt đầu mở loa, “Hồi trước ở trường, em với hai đứa nó có thể nằm nói chuyện đến sáng! Hừ.”
“Cái gì? Nhiều vậy? Nói những chuyện gì thế?”
“Tám linh tinh thôi, hắc hắc hắc, cao thấp năm nghìn năm, tung hoành mấy vạn tái—- ———–tất nhiên không nói tới, ha ha ha… Chỉ là mấy chuyện vụn vặt, hoặc ai đó có chuyện gì không vui thì nói ra để mọi người chia sẻ…”
Thế là xong, tình hình hoàn toàn mất kiểm soát, con người ba hoa của Trần Hải Nguyệt được phóng thích hoàn toàn không bắt về được.
Hai người cứ như vậy tán gẫu không biết trời trăng đất giời.
Có lúc cùng nói về mấy chuyện hồi trung học mà cả hai đều biết, rồi lại trao đổi mấy cái bí mật bát quái mà bây giờ nói ra không còn ảnh hưởng gì; có lúc lại kể chuyện vui hồi đại học—— đương nhiên, người nói chính là Trần Hải Nguyệt, Lương Đông Vân ngồi nghe rất hứng thú, thỉnh thoảng nói vài câu, sau đó khéo léo dẫn dắt đề tài cho cô tiếp tục nói.
Đợi đến khi điện thoại của Trần Hải Nguyệt báo hết pin, nhìn đồng hồ, thế mà đã gần hai giờ sáng rồi, không khỏi ngẩn ngơ: “Ủa, hai giờ rồi.. Ack, ngày mai anh còn phải đi làm nữa mà?”
“Không phải em cũng vậy sao.”
Cô nghe nhầm phải không? Chắc chắn vậy rồi. Bằng không tại sao lại nghe giọng Lương Đông Vân như là làm nũng vậy?
“Hắc hắc hắc, thế thì….. thôi nhé?” Aizz, xem ra tình hình càng ngày càng phức tạp.
“…. Chúc ngủ ngon.”
“A, phải là sớm ngủ ngon mới đúng,” Giọng điệu Trần Hải Nguyệt có phần vui vẻ đến luống cuống, “Em cúp máy đây, Bye.”
Không đợi anh ta trả lời, vội vã cúp máy.
Cắm sạc pin, kiểm tra lại lần nữa đồng hồ báo thức, Trần Hải Nguyệt mới đi ngủ.
Vừa nhắm mắt lại, lập tức kinh hoàng mở ra—-
Anh ta liệu có thấy cô rất lắm chuyện không?
Có cảm thấy cô nói nhiều như vậy rất phiền không?
Aizz, không phải, quan trong là, chuyện kia—- a, cái chuyện bắt buộc phải làm— cô vẫn chưa nói ra miệng ~~!
A a a a a a, phiền quá.
Quên đi, không nghĩ nữa, ngủ ngủ.
Trần Hải Nguyệt đếm nhịp tim bối rối của chính mình, chậm rãi ngủ.
**
Lương Đông Vân đặt di động xuống, mở cửa sổ ra nghe tiếng côn trùng bên ngoài kêu vang, cảm thấy vô cùng dễ nghe.
Mang theo nụ cười có phần hoảng hốt, anh thấy như được trở về rừng cây nhỏ trong trường trung học, nhắm mắt lại, bên tai lại vang lên giọng nói trong veo—-
…. Có vài người, có vài việc, làm sao cậu có thể xác định, chờ đợi lâu thì sẽ nhất định là của cậu?
Anh mở mắt nhìn ánh đèn đường ấm áp dịu dàng tỏa ra dưới lầu, đôi mắt kia trong bóng đêm cũng ấm áp sáng ngời, bên


Pair of Vintage Old School Fru