Tác giả: Đường Thất Công Tử
Ngày cập nhật: 03:16 22/12/2015
Lượt xem: 1341719
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1719 lượt.
“Có nguy không hiểm, em đã thương tích đầy mình, còn nói là có nguy không hiểm, muốn tôi đau lòng đến chết sao.”
Tôi lắc đầu nói: “Đừng nói thế, nếu anh đau lòng, em sẽ vì sự khổ sở của anh mà càng thêm khổ sở.”
Anh ta cũng lắc đầu nói: “Tôi biết tôi không nên khiến em chịu thêm khổ sở, nhưng tôi thật sự không thể không đau lòng.”
Tôi không nói lời nào.
Hắn tiếp tục nói: “Em đau, tôi cũng đau, em khổ sở, tôi càng khổ sở. Tôi thật sự đau lòng đến chết.”
Tôi lập tức nũng nịu: “Tần Mạc… Anh thật quá đáng yêu…”
Tôi tưởng tượng đến đó, không kiềm chế được mà rùng mình một cái, nhưng đột nhiên nảy ra một linh cảm, cảm thấy nếu tôi có thể thuận lợi nói ra câu đầu tiên, không chừng tình huống sẽ theo hướng tôi đã tưởng tượng thật, trong khoảng thời gian ngắn có phần nóng lòng muốn thử. Tôi nóng lòng muốn thử nên mở to mắt, lòng tràn đầy hy vọng, quay đầu, nói: “Tất cả đã qua rồi, cũng may có nguy không hiểm.”
Tần Mạc lên tiếng: “Tỉnh rồi sao? Tỉnh thì đứng dậy đi, em đã ngủ được một giấc, mười giờ hơn rồi.” Câu này không giống với lời thoại trong tưởng tượng, tôi mờ mịt nhìn anh ta, nhất thời không nói nên lời.
Anh ta cũng không ngồi ở bên giường tôi, mà đang ngồi trên ghế sofa, áo khoác hờ hững phủ ngoài áo sơ mi đen, laptop trên đùi, mắt đeo kính, một cánh tay đặt trên thành sofa, bàn tay kia đang thong thả di chuột.
Tôi lặng người suy nghĩ, loại người nào mới có thể bình thản dùng laptop sau khi hành hung người mình thích chứ. Suy tư một hồi lâu, cảm thấy chỉ có loại tâm thần phân liệt mới có tố chất tâm lý sắt đá như thế. Đưa ra kết luận đó, khiến tôi đột nhiên cảm thấy sợ hãi. Nhớ lại trước đó, đúng là mấy ngày hôm trước Tần Mạc có nói muốn theo đuổi tôi, nhưng hình như anh ta chưa từng nói thích tôi. Mà rốt cuộc lí do gì khiến anh ta theo đuổi tôi, tuy rằng cú ném khiến tôi ngất xỉu vẫn là một ẩn số, nhưng theo tình hình trước mắt, có lẽ là bởi vì thầy tướng số nói bát tự của tôi và anh ta đặc biệt hợp nhau nên mới tìm đến tôi? Nhớ lúc đó tôi cũng chỉ suýt ném bóng vào Tương Điềm, anh ta có thể hạ độc thủ với tôi đến mức này, suy đoán kia không phải là không có khả năng. Nhất thời lòng tôi trở nên mờ mịt, lòng tự nhủ một cách sâu sắc, bản thân bị người ta chơi rồi.
Nhan Lãng lon ton chạy đến bên bàn trang điểm lấy một cái gương, chạy đến bên tôi an ủi: “Mẹ, ngoài việc mặt mẹ hơi sưng thì không có vấn đề gì khác đâu.” Chắc là thấy sắc mặt tôi không tốt, lại cắn rứt lương tâm bổ sung một câu: “Mặc dù mặt mẹ hơi sưng, nhưng dù sưng một chút… con vẫn cảm thấy mẹ rất đẹp.” Nói xong câu đó, chính nó cũng không thể tin nổi, nhíu mày một hồi lâu, kiễng chân vỗ vỗ bả vai tôi: “Thôi bỏ đi, con nói thế là an ủi mẹ thôi, thật ra mặt mẹ sưng vậy rất khó coi… Con đi làm bài tập về nhà đây.”
Nhan Lãng biến mất sau cánh cửa, quên khép cửa, tôi nói: “Tần Mạc, anh thấy chưa, tôi đã nói anh và tôi không thích hợp rồi.”
Tần Mạc ngước mặt lên từ màn hình laptop, dùng giọng mũi trầm thấp nói: “Uhm?”
Tôi đang sắp xếp câu từ trong đầu, để có thể biện luận một cách mạch lạc, anh ta đã bỏ laptop xuống đi đến bên giường. Thêm một cặp kính khiến khuôn mặt anh ta nhu hòa hơn rất nhiều, anh ta bình tĩnh nhìn tôi: “Khi em ngủ không hề nói thế.”
Tôi mờ mịt nói:“A?”
Tần Mạc bỏ kính ra, tiện tay lấy vải lau kính ở trên bàn: “Em không nhớ sao? Em nói em thích tôi, nói ở bên tôi em thấy rất hạnh phúc, còn nói tôi đừng rời xa em?”
Tôi trợn mắt há hốc mồm, trực giác thì nói là tôi không nói những lời đấy đâu, nhưng ngủ là một việc rất huyền bí, khi tỉnh táo con người ta phải chịu rất nhiều sự khống chế, còn khi ngủ trên cơ bản là chỉ chịu sự khống chế của bản năng. Tôi thầm đoán trong lòng, chẳng lẽ bản năng của tôi đã đầu hàng Tần Mạc rồi? Nhưng cho dù có chuyện như vậy, làm sao có thể thừa nhận dễ dàng. Tôi lắc đầu kịch liệt: “Sao có thể chứ, đấy không phải cách nói chuyện của tôi.”
Tần Mạc nở nụ cười, đeo kính vào, thở dài nói:“Được rồi, em không nói gì hết, vậy em nói cho tôi nghe, lần này em cảm thấy chúng ta không thích hợp ở mặt nào, đừng dùng cái cớ em đã từng dùng.”
Tôi cố gắng nhớ lại, tìm tòi trí nhớ, phát hiện rằng trên cơ bản mình đã quên lần trước tìm cớ gì, nhưng số mặt không thích hợp giữa tôi và anh ta có rất nhiều, không suy nghĩ cũng nói được. Tần Mạc dùng ánh mắt cổ vũ nhìn tôi, tôi không chút nghĩ ngợi, thốt ra: “Hai chúng ta thật sự không thích hợp, anh xem anh vì Tương Điềm dùng bóng rổ hành hung tôi.” Nói xong tôi sửng sốt một giây, phản ứng với chính lời mình vừa nói.
Tần Mạc cũng sửng sốt một giây, sau một lúc lâu, anh ta nói: “Em cho rằng, tôi là cố ý dùng bóng rổ hành hung em?”
Tôi gật đầu nói: “Ai có mắt đều nhìn thấy điều đấy.”
Anh ta có vẻ dở khóc dở cười: “Tôi cũng rất muốn hỏi em, cú chuyền bóng đơn giản thế sao em không đỡ được, trong trận đấu không phải em chơi rất tốt sao, lúc tôi chuyền bóng cho em, em đang bận nghĩ cái gì vậy, thật là, bao nhiêu năm không bị dọa như thế, cũng may không có việc gì.” Nói xong xoa xoa đầu tôi.
Tôi thật sự khiếp s