XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Năm Tháng Là Đóa Lưỡng Sinh Hoa

Năm Tháng Là Đóa Lưỡng Sinh Hoa

Tác giả: Đường Thất Công Tử

Ngày cập nhật: 03:16 22/12/2015

Lượt xem: 1341704

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1704 lượt.


Tôi tỏ vẻ mình vừa mới đến, chưa thấy bóng dáng Tiểu Điềm Điềm, cũng tỏ vẻ là phụng tổ trưởng chi mệnh, đến truyền thụ kinh nghiệm cho Tiểu Điềm Điềm trước khi phỏng vấn. Nhạc Lai lấy điện thoại di động ra xem, nói:“Bọn họ đang ở trường quay số 7, còn mười phút nữa là bắt đầu rồi, biết thế thì không kéo cậu buôn chuyện, cậu qua mau đi.”
Tôi mang tâm trạng rối bời đẩy cửa trường quay số 7, đưa mắt nhìn một vòng, Tần Mạc đang ngồi ghế lật xem tập đề cương phỏng vấn, Tương Điềm mặc áo ghi lê màu xanh ngọc, hơi khom lưng dựa vào tay vịn ghế của Tần Mạc chỉ trỏ tập đề cương phỏng vấn nói gì đó. Hai người đó đều rất tập trung, hoàn toàn không chú ý tới tôi.

Tôi mang tâm trạng rối bời đẩy cửa trường quay số 7, đưa mắt nhìn một vòng, Tần Mạc đang ngồi ghế lật xem tập đề cương phỏng vấn, Tương Điềm mặc áo ghi lê màu xanh ngọc, hơi khom lưng dựa vào tay vịn ghế của Tần Mạc chỉ trỏ tập đề cương phỏng vấn nói gì đó. Hai người đó đều rất tập trung, hoàn toàn không chú ý tới tôi.
Tôi đứng dựa vào vách tường một lúc, đến khi lấy di động ra xem giờ, mới thấy đã sáu phút rưỡi trôi qua. Tương Điềm có thể nói lâu như vậy trong tình huống Tần Mạc không hề ngẩng đầu, có thể thấy khả năng dẫn chuyện dông dài khi đứng trước ống kính máy quay của cô ấy hơn hẳn tôi, tổ trưởng không cần lo lắng. Tôi nghĩ tới nghĩ lui, tự thấy bản thân không có gì để chỉ giáo cô ấy, nhiều lắm chỉ có thể nói câu chúc thành công trước khi tiết mục bắt đầu, mà kỳ thật cũng không cần làm thế, đắn đo một hồi, tôi quyết định rời đi.
Đúng lúc tôi xoay người đẩy cửa, góc phòng vang lên một giọng nam trầm: “Nhan Tống?”
Tôi hoảng sợ, ổn định thân hình, giương mắt nhìn về phía có tiếng gọi, nhìn thấy một thanh niên xa lạ mặc quần áo thể thao màu trắng. Bộ quần áo thể thao anh ta mặc thật là trắng như quảng cáo bột giặt, cơ hồ hòa cùng bức tường, khiến người ta khó mà phân biệt.
Tôi lục lọi trí nhớ một phen, xác nhận chưa từng gặp qua người này, chần chừ hỏi: “Anh là?”
Anh ta dùng ngón tay chỉ sang phòng bên cạnh, nói: “Thành viên mới của tổ ‘Giai điệu âm nhạc’ , Tống Nham.” Nói xong còn khoa chân múa tay một phen: “Tên tôi chính là đảo ngược của tên cô(3) , nhưng tên cô là chữ ‘Nhan’ trong câu ‘Thư trung tự hữu nhan như ngọc’, còn tôi là ‘Nham’ trong câu ‘Nhất thanh băng thiết tán nham cốc’.”
Tôi tỏ vẻ không hiểu.
Anh ta lại suy tư một chút: “Chính là câu ‘Trường thiên hạ viễn thủy, tích vụ đái nham phi’. Tống Nham.”
Anh ta có vẻ chờ mong, nhưng tôi vẫn chẳng hiểu nổi, hơn nữa sau khi nghe anh ta giải thích một hồi thì còn thấy mờ mịt hơn. Đây chính là nỗi khổ khi đối thoại với loại người ho ra thơ thở ra văn, tuy rằng hai người nói cùng một ngôn ngữ đấy, nhưng nhóm “ho ra thơ thở ra văn” luôn có khả năng tạo ra chướng ngại vật với người đối thoại, đạt tới cảnh giới hai bên cùng không hiểu nổi đối phương.
Đội ngũ nhân viên đã bắt đầu dựng cảnh, chắc Tương Điềm đi trang điểm, bổ sung lần cuối trước khi lên hình. Tần Mạc đang ngồi tại chỗ nghịch di động, tôi thuận tay đẩy cửa, để bạn Tống Nham ra ngoài trước. Vừa bước chân ra khỏi trường quay số 7, tiếng chuông báo tin nhắn vang lên, di động sắp hết pin, nhưng tốt xấu gì vẫn kịp xem tin nhắn vừa gửi đến, người gửi là Tần Mạc, tổng cộng có mười một chữ: “Đề cương câu hỏi là em làm? Không tệ chút nào.” Đầu tiên tôi nghĩ rằng anh ta gửi nhầm, nhưng một lúc sau tỉnh ra, chắc anh ta nói về đề cương phỏng vấn, sửng sốt một lát, không biết vì sao lại có phần mở cờ trong bụng. Tôi đã cùng Trịnh Minh Minh tán gẫu trên MSN nhiều lần, theo Trịnh Minh Minh miêu tả, ông anh họ Tần Mạc của cô ấy là người rộng rãi với bản thân, nghiêm khắc với thiên hạ, rất ít khen ngợi người khác. Cô ấy sống hơn hai mươi năm, cũng chỉ nghe Tần Mạc khen ngợi vỏn vẹn hai người, một là Đỗ Phủ, người còn lại là… Đỗ Tử Mĩ (4). Mặc dù cô ấy lớn lên ở nước ngoài, không học môn ngữ văn, nhưng cũng khó lòng tha thứ cho sai sót này của cô ấy, bởi vì bây giờ công cụ tìm kiếm Baidu phổ biến như vậy, chỉ cần gõ một cái, là có thể phát hiện Đỗ Phủ, tự Tử Mĩ, đời sau gọi là Đỗ Công Bộ, Đỗ Thập Di (ông từng giữ chức Tả thập di), thi nhân lớn của chủ nghĩa hiện thực đời Đường…
Tống Nham đi đằng sau tôi lại nói: “Không biết tôi có thể cùng cô bàn luận kỹ thuật dẫn chương trình một chút không Nhan Tống, tôi từng xem chương trình cô dẫn, tôi thực sự rất thích phong cách dẫn chương trình của cô.”
Phong cách dẫn chương trình của tôi chính là … không có phong cách gì cả, đúng lúc đó Nhạc Lai đi ra khỏi văn phòng, nhìn thấy tôi liền vẫy tay, tôi quay lại xin lỗi: “Lúc này tôi không tiện đi, thật ngại quá, hẹn hôm khác nhé.” Rồi vội vàng chạy về phía Nhạc Lai.
“Học thuật quảng giác” lên sóng bao lâu, rốt cục cũng có ngày rạng rỡ như hôm nay, mà lại không do tổ trưởng dùng trò ma, thật là đáng quý. Rất nhiều bạn học ở chuyên mục khác đến thăm hỏi trao đổi, phần lớn là các mỹ nữ phụ trách, trong nhất thời văn phòng cũng trở nên chật chội.
Tôi và Nhạc Lai chen vào văn phòng hết sức gian nan, tôi nói: “Chuyện gì đang