Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Năm Tháng Là Đóa Lưỡng Sinh Hoa

Năm Tháng Là Đóa Lưỡng Sinh Hoa

Tác giả: Đường Thất Công Tử

Ngày cập nhật: 03:16 22/12/2015

Lượt xem: 1341711

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1711 lượt.

t đột nhiên quay đầu lại: “Nhưng mà, mình có thể khẳng định rất chắc chắn người nữ trong tấm hình đó chính là Tống Tống cậu.”
Chén nước trong tay tôi sóng sánh, tôi suy sụp nói: “Cậu hẹn Hà đại thiếu đi, hẹn xong báo cho mình một tiếng…”
Trước kia xem phim Quỳnh Dao, khi nam nữ chính phát sinh hiểu lầm, bình thường đều là nữ chính và một nhân vật nam khác phối hợp như tình mới của nhau, mục đích khiến nam chính đau đớn nhức nhối cả thể xác lẫn tâm hồn, khiến nam chính đối với nữ chính yêu không được mà hận cũng không xong, rối bời đến mức chỉ có thể rít gào, nay thật sự là thời đại tiến bộ, nam nữ bình đẳng, vai vốn chỉ dành cho nam giờ nữ cũng có thể đảm nhận rồi.
Buổi tối, tôi nhận được hai cuộc điện thoại, một cuộc là của tổ trưởng, cuộc còn lại là Chu Việt Việt gọi. Trong điện thoại, tổ trưởng nhắc lại chuyện bản thân đã không tiếc thân mình bảo vệ chuyện đời tư của người nổi tiếng, tuyệt đối sẽ không tiết lộ chuyện giữa tôi và Tần Mạc ra ngoài, nhưng đồng thời cũng hy vọng tôi có thể cố gắng phối hợp, trợ giúp một chút trận giao hữu bóng rổ của nữ diễn ra vào chiều thứ Hai tới giữa tổ truyền hình và tổ radio, tôi tỏ vẻ nhận lời. Chu Việt Việt thì báo đã hẹn Hà đại thiếu, cũng vào trưa thứ Hai tới. Để cho tiện, tôi tính toán một chút, đổi chỗ hẹn từ Caribou coffee đến rừng cây nhỏ bên cạnh sân bóng. Nơi đó có bàn đá ghế đá, cây cối quang hợp mạnh mẽ, không khí trong lành thoáng đãng, giúp người ta thanh thản tâm hồn, không khiến nảy sinh tình huống kích động mà ẩu đả với đối phương một cách dễ dàng, là địa điểm các cặp tình nhân thường chọn để nói tiếng chia tay.
Trước trận đấu bóng khoảng bốn mươi phút thì Hà đại thiếu đã đến rừng cây đợi từ lúc nào, tôi cùng Chu Việt Việt một trước một sau tiến đến. Vài tia nắng mờ xuyên qua kẽ lá, người thanh niên đứng dưới tàng cây như cao lớn hơn, tôi nói: “Cậu thật sự muốn dứt khoát với hắn? Nếu cậu thật sự muốn thế, thì mình đúng là thành xuống tay tàn nhẫn.”
Chu Việt Việt trầm mặc một lúc lâu, không nói gì. Đúng lúc này, bên cạnh Hà Tất đột nhiên xuất hiện một thiếu phụ dắt một đứa trẻ con, có lẽ là mới đi từ trong rừng ra, hai người đang nói chuyện gì đó. Tôi quay sang nhìn Chu Việt Việt thấy cô ấy tái mặt.
Tôi nói: “Cậu làm sao vậy?”
Cô ấy cười lạnh ba tiếng, tôi nghe mà dựng hết cả tóc gáy: “Không dám, mình còn tưởng là hắn thật sự không thể xa mình, thì ra là dẫn theo tình cũ đến đây thị uy.”
Người thường đối mặt với tình huống này hẳn là sẽ gạt nước mắt quay lưng chạy trốn, nhưng khiến người ta phải lấy làm vui mừng là, Chu Việt Việt chưa bao giờ là người bình thường, cô ấy tươi cười niềm nở tiến đến: “Ôi, đây không phải cô giáo Ngũ sao, hồi trước nghe nói cô đã ly hôn, thì ra là có quan hệ với Hà thiếu, Hà thiếu anh cũng keo kiệt quá đấy, chuyện vui như thế mà không chịu báo cho bạn bè biết để còn chúc mừng một tiếng.” Nói xong còn vỗ vai Hà Tất hai cái.
Cô giáo Ngũ e lệ dịu dàng không nhìn ra tuổi nhanh chóng liếc xéo Hà Tất một cái, ngượng ngùng nói với Chu Việt Việt: “Việt Việt, đã lâu không gặp.”
Hà Tất cau mày định kéo Chu Việt Việt: “Không phải như em đang nghĩ, anh và cô ấy tình cờ gặp thôi.” Nhưng thần kinh vận động của Chu Việt Việt rất tốt, cô ấy linh hoạt né được Hà Tất, tia nắng mờ xuyên qua kẽ lá khiến khung cảnh như trên sân khấu kịch, tôi đứng ở cách đó không xa, trực giác cảm thấy như đang xem một vở kịch tình cảm. Trong đầu đột nhiên vang lên một câu nói: “Lạc Lạc, không phải như em đang nghĩ…” Tôi sửng sốt một chút, nghĩ thầm quả không hổ là lời thoại khi bị bắt quả tang đang yêu đương vụng trộm, thật là kinh điển.
Chu Việt Việt quay đầu ngoắc tay gọi tôi, tôi bèn đảm nhiệm chức trách của mình, lập tức chậm rãi đi đến. Cô ấy thân thiết cầm tay tôi, mỉm cười nói với Hà thiếu: “Chúng ta không nên khiến mọi chuyện phải phức tạp thế này, từ hôm nay trở đi, hai chúng ta không còn quan hệ, hey, chúng ta vốn cũng không có quan hệ gì, là anh trăm phương ngàn kế dây dưa lẵng nhẵng, tóm lại, giờ quan hệ của anh và cô giáo Ngũ rất tốt, quan hệ của em và Tống Tống cũng rất tốt, anh xem, em bị anh làm cho tư tưởng xoay chiều 180 độ, anh ép nữa thì em phẫu thuật chuyển đổi giới tính mất.”
Tôi vội vã nói: “Anh yêu, anh không thể đi phẫu thuật chuyển đổi giới tính được, anh cao chưa đến 1m75, nếu là nam thì là tàn phế bậc hai.”
Chu Việt Việt nói: “Nếu anh thành kẻ tàn phế bậc hai, em sẽ không vứt bỏ anh chứ?”
Tôi lập tức nói: “Em sao có thể làm thế được, chúng ta đã trải qua bao gian nan mới có thể đến bên nhau, cho dù anh biến thành cái cây bên đường, cái ghế trong lớp học, cái bánh sừng bò trong tiệm bánh…” Nói tới đây tôi đã có cảm giác không cố được rồi, nhưng vẫn cố lấy dũng khí kiên cường nói nốt: “Em cũng sẽ không… vứt bỏ anh.”
Chu Việt Việt cảm động nói: “Em thật tốt quá.”
Tôi khiêm tốn nói: “Em không tốt như vậy đâu, anh mới tốt, anh là tốt nhất.” Nói xong hai chúng ta cùng rùng mình một cách khó phát hiện.
Cô giáo Ngũ đã bắt đầu trợn mắt há mồm, Hà đại thiếu tái mặt, không nói tiếng nào. Tôi rù


Snack's 1967