Tác giả: Đường Thất Công Tử
Ngày cập nhật: 03:16 22/12/2015
Lượt xem: 1341699
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1699 lượt.
ông, nhưng cổ họng đã lên tiếng trước: “Anh yêu, anh đừng sợ, em sống là người của anh, chết sẽ phù hộ cho anh.”
Hà đại thiếu rốt cục không chịu đựng nổi, lùi đến mức chạm phải đèn xe, cười khổ một tiếng như đã tắt hết lửa lòng: “Tôi đi trước.”
Chu Việt Việt nhìn theo chiếc Porsche của Hà đại thiếu đi xa. Trên TV khi đến cảnh này, quay phim luôn dùng thủ pháp quay chậm kết hợp nhạc nền tuyệt hảo như “Anh nói muốn cưới em nhưng kết quả lại nhầm người” v.v…, sau đó gương mặt u buồn của nam chính đang ngồi trên xe và đôi mắt ướt nhòa lệ ngóng trông của nữ chính luân phiên lên hình, đồng thời tái hiện lại những kỉ niệm tình yêu của hai người như cùng đi dạo bên bờ biển, cùng nhau ăn quán ven đường, nụ hôn đầu tiên v.v …, khiến người xem rơi lệ không thôi. Nhưng thực tế phũ phàng, Porsche của Hà đại thiếu có tính năng quá tuyệt vời, chỉ ba mươi giây sau khi nổ máy đã biến mất khỏi tầm mắt, khiến cái nhìn phiền muộn của Chu Việt Việt cũng chấm dứt sau ba mươi giây, hoàn toàn không thể nhuốm màu u buồn cho bầu không khí xung quanh. Tôi nói: “Hai người đang tính làm cái gì đấy.” Chu Việt Việt ngẩng đầu nhìn hàng xa nhất của bãi đỗ xe, thở dài, một lúc lâu sau, mới nói vẻ chân thành: “Cậu không hiểu đâu, chủ yếu là vì anh ta là kiểu thích bị ngược…”
Chu Việt Việt phải đến thư viện một chuyến, chúng tôi chia tay ở khu giảng đường phía Đông. Nghe nói cô ấy lọt vào vòng chung kết cuộc thi thiết kế dành cho sinh viên kiến trúc, muốn đến thư viện tìm tư liệu tham khảo.
Năm phút đồng hồ sau, tôi trở lại văn phòng. Người ngoài tổ đã đi hết, chỉ còn thành viên trong tổ ở lại, mọi người đang túm năm tụm ba bàn tán thì thầm gì đó, chỉ có Trần Oánh và Tương Điềm là không tham gia. Bàn của Trần Oánh ở đối diện cửa, cô ấy nhanh chóng ngẩng đầu liếc mắt nhìn tôi một cái, rồi lại nhanh chóng cúi đầu. Tôi đi vòng qua cô ấy đến chỗ mọi người, vỗ vỗ lên vai Nhạc Lai: “Những người khác đi hết rồi ah?”
Nhạc Lai thiếu chút nữa thì té khỏi ghế, nhìn tôi đầy ngưỡng mộ như thể đang được chiêm ngưỡng người ngoài hành tinh: “Phu nhân, sao người lại quay lại chốn này?”
Giọng tôi bỗng chốc lên một tone: “Phu nhân?”
Cô ấy cười hí hí: “Đừng giấu diếm chi nữa, tổ trưởng đã nói thật với chúng tôi rồi, nói rằng tổ trưởng đã biết cậu là bạn gái của kiến trúc sư Tần từ lâu, nói hôm trước gặp hai người cùng đốt pháo hoa. Hóa ra người đốt pháo hoa trong sân bóng rổ là kiến trúc sư Tần sao, cậu không biết hành động đó đã khiến bao nữ sinh thổn thức đâu, lần trước còn có ai nói ấy nhỉ, kiến trúc sư ba mươi hai tuổi, tuổi trẻ đầy hứa hẹn, anh tuấn nhiều tiền, còn độc thân, lại lãng mạn, Tống Tống cậu đúng là nhặt được kho báu rồi.”
Quần chúng hăng say phụ họa, ngay cả tổ trưởng cũng gật gù không ngừng nghỉ.
Kỳ thật theo như những điều kiện Nhạc Lai vừa liệt kê, tôi cũng rất hiểu bản thân đã nhặt được kho báu. Nhưng chuyện đó cũng tựa như việc làm nghệ thuật, mọi người có cảm xúc hay không chỉ là thứ yếu, cảm xúc bản thân mới là quan trọng, tuyệt đối không thể để mọi người đều có cảm xúc mà chỉ mình mình không có cảm xúc, vậy không phải nghệ thuật mà là nghệ kỹ. Chỉ hận Tần Mạc không phải nhân dân tệ, không thể khiến tôi yêu thích không buông tay.
Nhạc Lai tiếp tục nói: “Lúc kiến trúc sư Tần đến văn phòng đưa thuốc cho cậu, tim mình như ngừng đập, cảm giác như cậu vốn tưởng mẹ của cậu vốn chỉ là một bà nội trợ bình thường, hóa ra thân phận thật của bà lại là Spiderman giải cứu thế giới, thật là quá kích thích.”
Quần chúng lại hăng say phụ họa, tôi bị tài nghệ so sánh của cô ấy làm cho sụp đổ, không biết nói cái gì cho phải.
Mọi người nói lung tung trong bốn phút, cuối cùng lại khiến cuộc trò chuyện tiến triển theo một hướng thần kỳ. Hướng thần kỳ là mọi người cảm thấy buổi phóng vấn chiều nay làm rất tốt, muốn cùng đi ăn tối để ăn mừng, lại cảm thấy đi nhà hàng rất vô nghĩa, muốn mua đồ ăn về nhà làm, nhưng ở đây trừ Tương Điềm và tôi thì tất cả những người còn lại đều ở trong ký túc, mà mọi người thật sự không to gan đến mức dám đến nhà hiệu trưởng thể hiện tài bếp núc, sau khi xác định tôi và Tần Mạc chỉ là ở cùng nhà không hơn, cuối cùng quyết định địa điểm là nhà tôi.
Nhạc Lai lặng lẽ nói: “Hai cô em này là ý đồ nhằm vào việc tối nay kiến trúc sư Tần về nhà làm sủi cảo với cậu đấy.”
Tôi phản xạ có điều kiện nói:“Bọn họ không biết cản trở người khác bồi đắp tình cảm sẽ bị ngựa đá chết sao?”
Nhạc Lai chỉ vào tôi run rẩy: “Tống Tống cậu thật ác độc.” Nói xong lại cười hí hí: “Kỳ thật mình cũng muốn chiêm ngưỡng xem nhà của kiến trúc sư Tần là thế nào, nhưng cậu nhớ trông chừng người cùng nhà cho tốt, đừng để cô em nào giật mất lại khóc.”
Tôi nói: “Sao có thể chứ.”
Nhạc Lai giận dữ nói: “Các cô em thời đại này không chịu rào cản đạo đức, cảm thấy tình yêu vô tội, tình yêu đích thực là vô địch, đàn ông đã kết hôn đều không phải vấn đề gì, huống chi kiến trúc sư Tần vẫn chưa kết hôn.” Nói xong vỗ vỗ bả vai tôi.
Trước kia tôi có đọc một quyển sách, so sánh phụ nữ với hàng hóa, nhưng tôi cảm thấy so sánh t