Tác giả: Đường Thất Công Tử
Ngày cập nhật: 03:16 22/12/2015
Lượt xem: 1341708
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1708 lượt.
đã bị Tần Mạc chặt đứt, anh ta đứng dưới mặt trời ba bốn giờ chiều, thản nhiên nói: “Đã vất vả rồi, gặp lại sau.”
Trong lúc bị Tần Mạc lôi đến bãi đỗ xe bên đường, tôi luôn tự hỏi rốt cuộc câu mà Tương Điềm chưa kịp nói đã bị Tần Mạc chặt đứt sẽ biểu đạt gì. Rất nhiều lời thoại kịch lướt qua đầu tôi, cuối cùng, chỉ còn một câu ở lại, đó là: “Thầy Tần, em có rồi……” Tôi phân vân suy nghĩ thật lâu, trước lúc lên xe cố lấy dũng khí hỏi anh ta: “Anh và Tương Điềm là… quan hệ đó sao?”
Tần Mạc sửng sốt một chút: “Tương Điềm là ai?”
Tôi khoa tay múa chân một phen: “Là người vừa nãy đó, anh còn chặn lời người ta. Có lẽ đó là một câu rất quan trọng, ví dụ như…” Nói đến đây tôi đột nhiên nhận ra thái độ của mình hơi có vấn đề, lập tức ngậm miệng.
Tần Mạc dựa vào cửa xe, tựa tiếu phi tiếu hỏi: “Ví dụ như thế nào?”
Tôi nói: “A, thời tiết hôm nay đẹp ghê, tối phải mua một cân bánh chẻo về ăn mới được.”
Anh ta kéo tôi đứng thẳng, cố ý ép cung: “Ví dụ như thế nào?”
Trong lúc nhất thời một loạt ý nghĩ trôi qua đầu tôi, tôi cắn chặt răng: “Tần Mạc, em có rồi.” (5)
Anh ta kinh ngạc nhìn tôi, giật mình nói: “Tôi biết rồi…”
Tôi nói: “A?”
Mặt anh ta đổi sắc, dùng một giây để ôm tôi và giây thứ hai để ấn tôi lên cửa xe. Anh ta nói: “Là ai?”
Rốt cuộc tôi cũng hiểu ra, nhất thời không nói gì, vừa đẩy anh ta vừa nói: “Câu đó không phải lời của tôi, anh vừa bảo tôi lấy ví dụ đấy thôi, tôi chỉ nói một câu làm ví dụ thôi.”
Tần Mạc không nói lời nào, chỉ nhìn tôi đăm đăm. Tôi bị anh ta nhìn đến nổi cả da gà, không tự giác nhỏ giọng: “Tôi không có, tôi thực sự không có.” Nói xong hai câu này, nhất thời lòng tự khinh bỉ bản thân một phen, tôi có hay không thì liên quan gì tới anh chứ, tại sao lại phải anh hùng khí đoản, tôi sợ cái gì chứ.
Tần Mạc tựa đầu lên vai tôi: “Từ nay về sau đừng đùa kiểu đấy nữa.”
Thời điểm anh ta vừa dứt lời, tôi trơ mắt nhìn Chu Việt Việt cùng Hà đại thiếu đi xuống từ chiếc xe đối diện, Chu Việt Việt há hốc mồm: “Wow, Tống Tống, hai người mãnh liệt quá.”
Tôi nghĩ, nhân sinh, ngươi thật đúng là vô thường.
(1) Phật không nên chỉ để người ta chỉ thắp một nén nhang, con người phải biết tự chứng minh bản thân mình
(2) Binh pháp Tôn Tử là của Tôn Vũ viết.
(3) Nhan 颜 với Nham 岩 đồng âm, đều là yán
(4) Tử Mĩ là tên tự của Đỗ Phủ.
(5) Trong tiếng Trung, câu 我有了 vừa có nghĩa là “em có rồi”, vừa có nghĩa là “em có bầu rồi”
Yên tâm yêu tôi
♥♥♥
Nói theo một quan điểm nào đấy, bãi đỗ xe thật sự là một địa điểm rất ổn để gặp gỡ, bạn có thể tưởng tượng thế này, một đôi nam nữ gặp nhau ở bãi đỗ xe, người nữ có thể thông qua chiếc xe người nam đi mà đánh giá được giá trị của anh ta ngay lập tức, từ đó bắt đầu một mối quan hệ lãng mạn. Nếu người nam lái chiếc Peugeot 307 giá mười vạn, có thể lãng mạn một cách miễn cưỡng; nếu là xe Lotus giá bảy tám chục vạn, lãng mạn bình thường; nếu là Porsche Cayennen giá hơn trăm vạn, rất lãng mạn; là Ferrari 612 giá khoảng bốn trăm vạn, vậy thì thật là lãng mạn vô bờ bến. Nếu là xe Chery QQ, thôi đừng mất công bàn.
Hà đại thiếu đi xe Porsche Cayenne, đối mặt với chiếc siêu xe này mà Chu Việt Việt có thể dứt khoát chia tay, cho thấy cô ấy có số làm nữ chính. Từ xưa đến nữ chính đều là người không bán thân vì tiền, không khuất phục vì quyền, cự tuyệt cả tiền mặt lẫn chi phiếu. Thậm chí những tác phẩm văn học lấy kĩ nữ lầu xanh làm nữ chính cũng không phải ngoại lệ. Ngay cả khi nam chính đến kỹ viện tìm nữ chính là kỹ nữ, nữ chính cũng sẽ không lấy tiền, lấy tiền thì không có tư cách làm nữ chính nữa, sẽ bị đày xuống làm nữ thứ chính. Sở dĩ Hà đại thiếu không thể quên được Chu Việt Việt, quá nửa là vì hắn cảm thấy Chu Việt Việt không hám tiền của hắn. Nhưng thật lòng thì tôi rất hoài nghi là Chu Việt Việt căn bản không hề có chút khái niệm nào về cái gọi là siêu xe Porsche Cayennen. Đầu tôi đã tưởng tượng ra cảnh một ngày đẹp trời nào đó, Chu Việt Việt đối thoại với Hà đại thiếu về chủ đề Porsche, không nghi ngờ gì là cô ấy sẽ hỏi thế này: “Cái xe này của anh cũng không tệ chút nào, chắc không ít hơn hai ba mươi vạn đâu nhỉ?”
Tôi nháy mắt với Chu Việt Việt một cái, dịch ra tiếng Hán chính là thế này: “Sao cậu lại đi chung với Hà đại thiếu?” Nhưng cô ấy không nhận được tín hiệu, vẫn đang chống cằm cảm thán. Tần Mạc không nói không rằng buông tôi ra, dùng tay phải ôm eo tôi, xoay người gật đầu với bọn họ, xem như chào hỏi. Biểu tình của Hà đại thiếu đột nhiên trở nên sinh động vô cùng, ánh mắt lấp lánh như người bệnh nguy kịch đến giây phút hồi quang phản chiếu.
Tôi nghĩ, thôi xong rồi, vở kịch ngày hôm qua thế là thành công Dã Tràng hết rồi.
Chu Việt Việt làm ra vẻ như đang mộng du, quay đầu nói: “Tình cảm với em khiến anh quá áp lực, không chỉ phải đề phòng phụ nữ, còn phải đề phòng cả đàn ông, em có biết hay không, ngày nào anh cũng sống giữa căng thẳng âu lo.”
Tôi ra sức nghĩ tại sao cô ấy lại nói đến đề phòng phụ nữ trước đề phòng đàn