Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Năm Tháng Là Đóa Lưỡng Sinh Hoa

Năm Tháng Là Đóa Lưỡng Sinh Hoa

Tác giả: Đường Thất Công Tử

Ngày cập nhật: 03:16 22/12/2015

Lượt xem: 1341675

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1675 lượt.

anh tức giận.”
Tôi nhìn anh thắc mắc.
Anh thở dài: “Em tức giận với bọn người Lâm Kiều, có thể nhấn chuông kêu y tá mời họ ra ngoài. Nhưng nhìn xem em đã làm gì? Tống Tống, cho dù trong hoàn cảnh nào cũng không được làm tổn thương bản thân mình, chỉ có những đau đớn của em là không ai có thể giúp em gánh chịu, tuy rằng anh rất muốn, nhưng ngay cả anh cũng không thể.”
Tuy rằng anh rất muốn, nhưng ngay cả anh cũng không thể.
Đây thật sự là câu nói tình cảm nhất mà cả đời tôi cũng chưa từng nghe qua. Tôi kinh ngạc nhìn anh, tôi nói: “Anh không ghét em, anh có biết em là dạng người gì không, tại sao còn không bỏ rơi em?”
Anh khẽ vén những lọn tóc trên mặt tôi: “Anh vẫn biết em là dạng người gì, anh nhiều tuổi như vậy rồi, em nghĩ rằng anh và em còn giống như mấy đứa trẻ chơi trò chơi đồ hàng sao? Em cho rằng em nói mới lời đó sẽ khiến anh bỏ rơi em? Tống Tống, anh sẽ không buông em ra đâu.”
Tôi nhìn thẳng anh: “Nhưng vạn nhất cha của Nhan Lãng là một kẻ lưu manh, một ngày nào đó muốn mang em đi thì sao?” Nói xong, khẽ run lên, “Không chỉ muốn mang em đi, còn muốn đưa Nhan Lãng theo thì thế nào?”
Tần Mạc cứng đờ, một lúc lâu sau, nói: “Cha của Nhan Lãng nhất định không phải một kẻ lưu manh. Tại sao em lại cho rằng anh ta là một kẻ lưu manh? Có lẽ là một tiểu thuyết gia tài hoa hơn người.” Dừng một chút lại nói: “Mà mặc kệ anh ta là cái gì, anh sẽ không để anh ta mang em đi.”
Anh xoa đầu tôi, dưới ngọn đèn, tôi hoảng hốt nghe được tiếng gió biển cách đây cả ngàn cây số, gió thổi bay một tấm rèm, ẩn hiện tà váy màu đỏ. Trong đầu đột nhiên xuất hiện ảo giác như vậy, tôi khẽ lắc đầu, tay anh vẫn đặt trên đầu tôi.
Tôi bĩu môi: “Anh xem em là đứa trẻ sao?”
Anh đưa tay xuống khẽ véo má tôi: “Em không phải là đứa trẻ thì là cái gì?”
Tôi giãy ra túm lấy tay anh: “Tốt xấu gì em cũng đã hai mươi tư rồi.”
Anh đột nhiên cười, cúi người xuống hôn lên trán tôi, anh nói: “Đúng, đã là một cô gái rồi.”
(1) Số 11 đội Shohoku truyện Slam Dunk
(2) Đội trưởng đội Shohoku truyện Slam Dunk, học rất giỏi.






Tần Mạc, chúc mừng sinh nhật
♥♥♥
Chu Việt Việt và Nhạc Lai một trước một sau đến thăm tôi, tôi vừa mới tỉnh ngủ, nước đã truyền hết, mà Tần Mạc không biết đi đâu.
Tay Chu Việt Việt băng bó, tóc tai bù rối, quần jean cũng rách, khập khiễng đi đến bên giường tôi rồi ngồi xuống, hồi lâu sau vẫn không nói tiếng nào. Tạo được hiệu quả rung động thị giác như thế, phải là bị rất nhiều người đánh hội đồng mới hợp lý.
Tôi hỏi Nhạc Lai: “Cô ấy bị sao thế?”
Tôi nghĩ kỳ thật Nhạc Lai không nên đặt nhiều hy vọng thế lên Chu Việt Việt, cô ấy không gọi 114 đã là may mắn lắm rồi. Về chuyện Chu Việt Việt bị ngã liền gọi cho Hà đại thiếu ngay lập tức, về bản chất chính là làm nũng với Hà đại thiếu. Điểm khác nhau giữa phụ nữ bất lương và phụ nữ đàng hoàng là ở chỗ, phụ nữ bất lương có thói quen làm nũng với nhiều đàn ông, phụ nữ đàng hoàng thì chỉ làm nũng với một người đàn ông duy nhất. Chu Việt Việt hiển nhiên là một người phụ nữ đàng hoàng, không dễ dàng làm nũng với ai, từ khía cạnh này mà nói, Hà đại thiếu vẫn còn hy vọng.
Vì đã truyền hết nước, y tá đến thay bình nước khác, trong lúc chán muốn chết đó, Nhạc Lai ngồi cạnh kể chuyện buổi toạ đàm của Tần Mạc, bởi vì tôi và Chu Việt Việt không đến hiện trường, không biết cụ thể sôi nổi thế nào, không thể không vểnh tai lắng nghe.
Nhạc Lai nói: “May là hai người các cậu không đi, trời ơi, thật là rung trời chuyển đất, trong ngoài khán phòng lớn đầy chặt người là người, đông hơn quân Nguyên. Kiến trúc sư Tần bình thường đã lịch lãm đẹp trai lắm rồi, lúc giảng bài thì không còn lời nào để miêu tả nữa, từng cái xoay đầu nhấc tay, vừa tao nhã lại vừa lạnh lùng thâm trầm, khiến gái trẻ gái già đều mê mẩn. Nửa tiếng cuối cùng thỏa luận tự do, còn có một em gái bạo gan đứng lên hỏi hắn thích dạng con gái thế nào, từng thầm thương trộm nhớ ai không đại loại thế, thật quá bạo gan, làm hiệu trưởng ngồi ở dưới mặt mày tái mét.”
Chu Việt Việt hậm hực: “Nếu không phải thầy giáo đột nhiên động kinh gọi mình có việc thì đời nào mình bỏ qua buổi tọa đàm này.” Hậm hực xong hỏi đầy vẻ hiếu kỳ: “Vậy kiến trúc sư Tần trả lời thế nào?”
Nhạc Lai mơ màng nhớ lại: “Đại kiến trúc sư chính là đại kiến trúc sư, nửa chữ cũng không chịu tiết lộ, chỉ nói câu ‘Trước khi trả lời vấn đề đó, tôi phải nhìn xem… bạn gái tôi có đến buổi tọa đàm ngày hôm nay không đã’, tứ lạng bạt thiên cân, khiến toàn khán phòng xôn xao, nhưng lại không có ai dám hỏi, ai nấy đều kiềm chế rất khổ sở, khán phòng la liệt những trái tim tan vỡ, đều lắng nghe xem bạn gái kiến trúc sư Tần là ai, rốt cuộc không ai dám hỏi câu tương tự. Sau đó không lâu, kiến trúc sư Tần nhận một cuộc điện thoại rất khẩn cấp, thời gian tọa đàm chưa hết đã rời đi.” Nói xong đặc biệt tiếc nuối thở dài nói: “Không biết ai là người gọi điện thoại, thật là một cú điện thoại không đúng lúc, sao có thể gọi đúng lúc đó chứ, thật không hi


XtGem Forum catalog