Insane

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Năm Tháng Vội Vã

Năm Tháng Vội Vã

Tác giả: Cửu Dạ Hồi

Ngày cập nhật: 03:44 22/12/2015

Lượt xem: 1342396

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2396 lượt.

đi vào lớp, lúc đầu Trần Tầm định nói gì đó, nhưng ngẩng đầu lên nhìn thấy tấm biển ghi dòng chữ “văn phòng khối 12”, cuối cùng miệng đã há ra nhưng không thốt ra được lời nào. Hai đứa vội tránh nhau ra, một đứa đi trước, một đứa đi sau, giống như hai bạn cùng lớp không thân nhau lắm, lần lượt đi vào lớp.
Đến giờ nghỉ trưa, Phương Hồi và Trần Tầm cùng bị gọi lên văn phòng. Văn phòng của khối 12 có phòng trong và phòng ngoài, cô Lí gặp riêng từng đứa để nói chuyện, nói chuyện với Trần Tầm trước, Phương Hồi đứng ở ngoài đợi.
Bàn làm việc của cô Hầu đặt ở phòng ngoài, cô vẫy tay gọi Phương Hồi đang đứng ở cửa: “Có chuyện gì vậy? Sao tự nhiên lại gọi hai đứa hả?”.
“Dạ hỏi chuyện ạ…”. Phương Hồi thực sự không biết phải trả lời thế nào, mặt đỏ bừng lên.
Phương Hồi gật đầu như một cái máy, cảm giác nhục nhã đến tột độ và giọng nói lạnh như băng đã khiến trái tim cô tê dại từ lâu, đến nỗi khi cô Lí bảo cô về lớp, cô còn đứng sững lại một hai phút tại chỗ.
Ra khỏi cửa văn phòng, Phương Hồi liền bị Lâm Gia Mạt kéo sang một bên sốt sắng hỏi: “Sao rồi? Không sao chứ?”. Sau khi biết tin, Lâm Gia Mạt đã đến chực sẵn ở cửa văn phòng khỏi.
“Ừ, viết bản kiểm điểm, cam đoan sau này không được nói chuyện với nhau nữa”. Phương Hồi cười chua chát nói.
“Dở hơi! Gì mà quá đáng vậy? Hai cậu cũng có làm gì đâu? Việc gì phải làm như thế?”. Lâm Gia Mạt cau mày nói: “Thôi thôi, bọn mình xuống dưới rồi tính sau, các cậu ấy đang đợi bọn mình ở dưới!”.
“Hả? Không đi được đâu, bị cô Lí phát hiện ra là rắc rối lắm!”. Phương Hồi đã thấy sợ, vội vàng rút khỏi tay Lâm Gia Mạt.
“Haizz! Sợ gì chứ! Cậu tưởng cô Lí có thiên lí nhãn, theo dõi được cậu mọi nơi mọi lúc à? Các cậu ấy đang đứng đằng sau khu lớp học bậc thang mà! Ở đó bình thường không có ai đến đâu! Bọn mình đâu có phải như cái con Vương Mạn Mạn phù thủy đâu, không thông báo cho cô giáo đâu!”. Lâm Gia Mạt kéo Phương Hồi đi nói.
Phương Hồi bị cô kéo đi gặp đám Trần Tầm trong sự lưỡng lự. Hai đứa chưa đến đằng sau khu lớp học thì đã loáng thoáng nghe thấy tiếng chửi của Trần Tầm, Lâm Gia Mạt liền cau mày, đi lên trước nói: “Cậu nói nhỏ thôi! vẫn còn sợ chưa đủ nổi tiếng đúng không?”.
“Sao cơ? Đến quyền nói tôi cũng không được nói hả? Sao cậu chẳng khác gì cái bà Lí đó, thoáng quá nhỉ!”. Trần Tầm hậm hực nói.
“Ai thích quản cậu hả! Không phải giờ có cả Phương Hồi đó sao! Tóm lại là nếu bị phát hiện, cả ba đứa tớ chẳng sao cả, chỉ có hai đứa cậu là xui xẻo thôi!”. Lâm Gia Mạt cũng bực lên, hất tay ra bước sang một bên.
“Thôi thôi, mỗi người bớt đi một câu cho tôi, Trần Tầm cậu cũng đừng giận cá chém thớt nữa, bây giờ phải bàn xem sau này làm thế nào!”. Triệu Diệp ngăn hai đứa ra, đứng ra giữa nói: “Phương Hồi lại gần đây đi, đứng xa thế làm gì?”.
“Tớ sợ…”
Phương Hồi vừa mở miệng liền bị Trần Tầm ngắt lời ngay, cậu gầm lên nói: “Có gì mà sợ chứ? Nói chuyện với nhau chết người được à? Bọn mình có làm gì đâu? Châm lửa giết người hay đột nhập vào nhà người khác ăn trộm? Bọn mình có làm chuyện gì đáng khinh, hay làm ảnh hưởng đến cuộc sống của mọi người không? Chỉ vì bọn mình thích nhau mà cứ như làm chuyện gì tày trời lắm không bằng. M.kiếp! Trường đông học sinh như vậy, có ai là không thích người nào đâu. Triệu Diệp cậu có thích đúng không? Kiều Nhiên cũng thế còn gì? Gia Mạt thì chắc chắn rồi? Các cậu không nói ra, không ở bên nhau nên vẫn là học sinh ngoan, bọn tớ nói ra, thân với nhau nên biến thành ruồi nhặng, thành shit, không hiểu đây là thứ đạo lí quái quỷ gì! Bà ấy có dám cam đoan là hồi đi học không thích ai không! À đúng rồi, có khi đến bây giờ cũng chẳng ai thèm ngó bà ấy, ai thèm nhìn cái con mụ đó! Lại còn viết bản kiểm điểm nữa chứ? M.kiếp, tôi đếch viết! Tôi có làm gì sai đâu, ai thích viết cứ việc viết! Tôi chỉ thích Phương Hồi, việc gì tôi phải cắt đứt mọi quan hệ với cậu ấy chứ!”.
Nghe Trần Tầm nói vậy, Phương Hồi càng ấm ức hơn, ngồi bên cạnh khóc thút thít, Triệu Diệp liền kéo Trần Tầm lại nói: “Thôi thôi, ông là anh hùng hảo hán, ông dám làm dám chịu, bọn tôi đều phục sát đất trước khí phách anh hùng, hào hiệp của ông, nhưng giáo viên trường mình chưa mở cửa đến mức đó. Lẽ nào ông tưởng họ sẽ vỗ tay ủng hộ hai người sao? Họ sẽ nói, tuyệt lắm, Trần Tầm hãy theo đuổi hạnh phúc của em đi! Thầy cô ủng hộ em? Liệu có chuyện đó xảy ra không? Giờ đang là lớp 12, các ông lại học lớp A, chắc chắn là phải yêu cầu thật nghiêm rồi, ai phạm lỗi thì được chứ các ông không được! Biết làm thế nào, cả nước đều như vậy, từ nhỏ đến lớn, chúng ta đều được giáo dục rằng yêu sớm là không tốt, là không đúng. Ông có đấu tranh đến đâu cùng lắm cũng chỉ tạo thành một quả bong bóng, giữa sóng biển mênh mông sẽ cuốn ừôi ông đi”.
“Lớp A thì sao? Cùng lắm ông đếch thèm học nữa!”. Trần Tầm vẫn chưa hết bực, nhưng rõ ràng là đã bình tĩnh đi được phần nào, cậu ngồi xuống cạnh Phương Hồi, khẽ nắm lấy tay cô.
“Cậu không học không sao cả, còn Phương Hồi thì sao? Cậu ấy phải chịu xui xẻo với cậu à? Bị mọi người nhìn với con mắt khác, bị thầy cô giáo phê